Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuối Năm Bố Ép Tôi Bán Nhà Để Báo Hiếu

Chương 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Chỉ cần em cưới Oánh Oánh, chuyện cu Dương trường điểm chẳng chỉ một câu em thôi ?"

cái bộ dạng tự tin một cách ngu xuẩn nó mà lạnh:

“Đồ ngu!

Triệu Oánh coi em như con khỉ mà dắt mũi, mà em còn tưởng bản dáng lắm đấy.

Chị khuyên em nên sớm chia tay , nếu sớm muộn gì cũng chơi cho đến ch/ết!"

“Chát!"

Một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống mặt .

Cảm giác đau rát truyền đến, tai ong ong, trong miệng thoang thoảng vị tanh ngọt m/áu.

Chồng lập tức bật dậy, che chở ở phía , đôi mắt đỏ ngầu:

“Ông dựa cái gì mà đ.á.n.h ?"

“Tao dạy bảo con gái tao, liên quan gì đến thằng rể như mày!"

Bố thở dốc, chỉ tay thẳng mũi :

“Nó dám nguyền rủa thằng Cương, tao đ.á.n.h ch/ết nó hạ thủ lưu tình !"

“Mày cũng giống hệt như con mày , đều cái loại tiện nhân lương tâm!"

lão già mắt chỉ đến con trai và tiền bạc, lòng lạnh ngắt như tro tàn.

Trái tim một tuy cứng như đá, ủ lâu ngày thì đá cũng lúc ấm lên.

tim ông một tảng băng đen ngòm, tự thiêu rụi chính thì cũng chỉ làm tan một vũng nước bẩn mà thôi.

sinh yêu thương.

Cho dù quỳ xuống m.ó.c t.i.m gan dâng lên, ông cũng chỉ chê nó mùi tanh.

lau vệt m/áu nơi khóe miệng, thẳng mắt bố :

“Chịu xong cái tát , chúng xem như xóa nợ, hai bên sòng phẳng."

Bố hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nhếch môi.

Trong mắt Trần Cương tràn ngập sự miệt thị:

“Chị, chị xem tiểu thuyết nhiều quá ?

Tình m/áu mủ ruột rà mà đòi xóa nợ xóa thế nào?

Cả đời chị đều nghĩa vụ báo hiếu cho bố."

“Thế .

Sính lễ sáu mươi tám vạn tám, vàng cưới mười vạn, cộng thêm tiệc rượu và các khoản chi phí khác, chị chuẩn chín mươi vạn tệ, mười vạn còn em sẽ tự nghĩ cách."

“Yên tâm , em thèm chiếm hụt chị .

Đợi em và Oánh Oánh kết hôn , chắc chắn sẽ thiếu phần cho chị ."

Mặt chút cảm xúc:

tiền!

bản lĩnh thì tự mà kiếm tiền kết hôn, bản lĩnh thì ở góa cả đời ."

“Đồ súc sinh!"

Bố nổi trận lôi đình, lao động thủ.

Cu Dương bỗng nhiên dang rộng hai tay, dùng tấm nhỏ bé chắn mặt :

, đ.á.n.h cháu!"

“Chát!"

Bố hề do dự lấy một giây, cái tát lập tức giáng xuống khuôn mặt nhỏ nhắn cu Dương:

“Cái đồ tạp chủng dạy dỗ đàng hoàng!"

Chồng đẩy mạnh ông một cái:

“Ông con hả?

Đứa trẻ nhỏ như thế mà ông cũng tay đ.á.n.h ?"

Bố loạng choạng lùi vài bước, ngã ngay chậu cây huyết rồng bên cạnh.

Trong mắt ông lóe lên một tia sợ hãi, miệng vẫn ngừng c.h.ử.i bới:

, lắm.

Trần Tú, mày lớn thật , giỏi giang , dám xúi giục ngoài đ.á.n.h cả bố ruột .

Năm đó mới sinh tao nên dìm ch/ết mày trong bô tiểu cho !"

“Thằng họ Chu mày chán sống hả!"

Trần Cương nhảy dựng lên xông đ.á.n.h , liền chồng túm chặt cổ áo ép sát tường:

“Bắ/t n/ạt thì , chứ dám đụng đến Tú Tú và Dương Dương, sẽ liều mạng với hai !"

đàn ông cao hơn một mét tám đang bừng bừng lửa giận.

Trần Cương sợ hãi, nó vùng vẫy thoát khỏi tay Chu Nham hét lớn về phía :

“Chị, chị điên ?

Vì chút tiền mà ngay cả bố ruột, em trai ruột cũng nhận nữa ?"

kéo cu Dương gần bên :

“Hơn ba mươi năm qua do mắt mù, đến ngày hôm nay mới bộ mặt thật hai ."

“Dương Dương mạng sống , Chu Nham gia đình ."

“Hai con quỷ hút m/áu các , lập tức cút khỏi nhà ngay!"

Một tiếng “ầm rầm" vang lên.

Cái bàn tròn ăn cơm bố lật tung, chén bát thức ăn đổ vung vãi khắp sàn nhà.

Sắc mặt ông xanh mét, chỉ tay hét lớn:

“Mạng mày do lão t.ử ban cho.

Chuyện đính hôn thằng Cương mày bắt buộc lo liệu từ đầu đến cuối cho thật chu , đây cái hiếu mà một đứa con gái như mày tận!"

“Mày thử dám quản xem, tao sẽ khiến cho cái cửa hàng rách nát mày tài nào mở cửa nổi nữa!"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cuoi-nam-bo-ep-toi-ban-nha-de-bao-hieu/chuong-2.html.]

Cơn đau dữ dội từ dày cuộn lên, dùng hết sức bình sinh gào thét:

“Cút hết cho !

Cút ngay!"

2

Chờ khi hai bọn họ rời , còn trụ vững nữa liền ngã gục xuống ghế sofa, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa vì đau đớn.

Chồng hoảng hốt, lập tức bế đưa thẳng đến bệnh viện.

Kết quả kiểm tra cho thấy vị trí xuất huyết cũ dấu hiệu rỉ m/áu nhẹ, bắt buộc nhập viện để điều trị.

Bác sĩ :

“Tình trạng chị do kích động tâm lý dẫn đến, cần tuyệt đối tĩnh dưỡng.

Nếu còn tái phát nữa thì sẽ may mắn như ngày hôm nay ."

Khuôn mặt con trai sưng vù lên một mảng lớn, mắt con ngập tràn nước mắt:

ơi, cứ đưa tiền cho ông ngoại , đừng tức giận nữa nha.

Con tự cố gắng học tập thì vẫn thể đỗ trường cấp hai mười ba mà."

Nước mắt trào như mưa, ôm chặt lấy con trai mà nức nở.

Chồng khẽ khuyên nhủ:

“M/áu mới cầm xong, em đừng xúc động quá.

Nhà bán thì mua , tiền bạc chúng thể từ từ kiếm ."

ngẩng đầu lên, trong ánh mắt chỉ còn sự kiên định và lạnh lùng:

đem treo biển bán căn nhà , bán xong chúng sẽ mua nhà ở khu học chánh."

Chồng ngẩn một lúc:

đưa tiền cho Trần Cương nữa ?"

“Em mặc kệ cho nó ch/ết luôn !"

“Còn phía bố..."

đây do em ngu .

rõ ông coi em như cái máy rút tiền, mà vẫn cứ ngu ngốc xem ông bố để mà hiếu thuận."

“Ông bao giờ coi con rể, cũng từng xem Dương Dương cháu ngoại, tại em công nhận cha chứ?"

nắm chặt lấy tay chồng và con trai:

, ba nhà chúng sẽ sống thật bên ."

Chồng và con trai đều mỉm .

Căn nhà mới đăng bán bao lâu, hai bố con nhà bắt đầu giở trò kiếm chuyện.

Trần Cương đăng một bức ảnh bố đang “ giường bệnh" trong nhóm chát họ hàng.

Kèm theo dòng trạng thái:

“Đạo lý con nuôi mà phụ đợi, chẳng ai ai cũng thấu hiểu."

Bác cả vốn thích lo chuyện bao đồng, lập tức hỏi han:

“Thằng Cương ơi, chuyện gì thế cháu?"

“Chị gái cháu làm cho bố tức giận đến mức phát bệnh ạ."

“Chuyện kết hôn đại sự như thế , chị giúp đỡ thì thôi , còn để cho Chu Nham tay đ.á.n.h hai bố con cháu nữa."

Bác cả liền xù lông lên:

“Thằng Chu Nham ngợm cao to như hộ pháp thế , đụng một cái thì làm mà chịu nổi?

Bố cháu thương nặng lắm ?"

“Vết thương ngoài da thì nghiêm trọng lắm, huyết áp tăng vọt lên cao.

chính con gái ruột đ.â.m lưng như thế, hỏi thử xem ai chịu đựng nổi chứ?"

Bác hai cũng nhảy góp lời:

“Đây chẳng kẻ ăn cháo đá bát ?

Chẳng khác gì con nó năm xưa cả!"

Trần Cương tiếp tục đóng vai đáng thương:

“Chị trù ẻo cháu ở góa cả đời, còn bảo cháu sớm muộn gì cũng chơi cho đến ch/ết."

, các ông qua bà trong họ hàng đều yên nữa, tất cả đồng loạt nhảy chỉ trích .

“Con bé Trần Tú đây trông hiếu thảo lắm mà, dạo gần đây càng ngày càng làm thế nhỉ."

“Con gái gả như bát nước đổ , xem mấy năm nữa chắc nó chẳng thèm bước chân cửa nhà đẻ nữa ."

“Cái gì mà lạ chứ.

Năm đó nó còn dám trộm cả sổ hộ khẩu để đăng ký kết hôn với đàn ông kìa, cái loại rẻ rúng."

“Cái loại ăn cây táo rào cây sung thế , nếu con thì dùng gậy đ.á.n.h ch/ết từ lâu !"

Bố cũng bình luận ngay dòng đó:

đừng nữa.

Tất cả do dạy con nghiêm.

giúp thì cũng coi như từng sinh đứa con gái ."

“Như thế chẳng quá hời cho nó ?

Những năm qua ông làm bố làm vất vả bao nhiêu?

Giờ nó sống dáng con liền ngoảnh mặt làm ngơ với nhà đẻ, cầm thú bằng!"

“Chuyện kết hôn thằng Cương nó bắt buộc lo, còn phụng dưỡng ông dưỡng già nữa.

trốn tránh trách nhiệm , !"

“Chuyện chắc chắn do thằng Chu Nham xúi giục !

Cái loại nghèo kiết xác đến tiền sính lễ còn gom nổi, cũng chỉ dựa chút bản lĩnh đàn bà mà thôi!"...

vài chục tin nhắn phê phán c.h.ử.i bới, bác cả và bác hai gắn thẻ tài khoản , yêu cầu xin bố , còn bắt đến bệnh viện chăm sóc ông .

3.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...