Cuối Năm Bố Ép Tôi Bán Nhà Để Báo Hiếu
Chương 7
“Những cái trò chẳng đều do chính bản ông tự tay dạy cho .
Năm đó và Tú Tú quỳ sụp gối xuống cầu xin ông hết lời, mà ông vẫn nhất quyết nhẫn tâm cho cô gả cho đó thôi."
“Bố đều qua đời từ sớm, họ hàng thích ở quê nhà cũng ít khi qua , giao du.
Thời điểm tổ chức một đám cưới tươm tất, đến một bề làm chủ hôn chúng cũng tìm nổi một .
Chẳng còn cách nào khác, hai đứa đành tự bỏ tiền mua một bánh pháo nhỏ về tự châm lửa đốt coi như chính thức kết hôn xong xuôi.
Tú Tú mỉm , cô với rằng như thế mới thực sự thế giới ngọt ngào riêng hai ."
“Để tiết kiệm, gom góp từng cắc từng đồng gửi về quê lo cho hai , cô ăn sạch sành sanh tất cả những loại mì tôm giá thành rẻ mạt nhất trong siêu thị suốt một thời gian dài.
thời gian mới chập chững bước chân làm ăn kinh doanh, cô lực lượng quản lý đô thị xua đuổi, chạy trốn khắp ngõ ngách, đầu đường xó chợ.
Đến một bộ quần áo mới cô cũng nỡ bỏ tiền mua cho bản , trong đầu lúc nào cũng chỉ đau đáu lo lắng, nghĩ ngợi cho ông và Trần Cương.
thể đem một trái tim tràn ngập sự ấm áp, yêu thương cô mài giũa cho đến mức lạnh ngắt như tro tàn thế , đó chính bản lĩnh lớn lao hai đấy, và đây cũng chính quả báo nhãn tiền mà hai đáng nhận lấy!"
Gợi ý siêu phẩm: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ đang nhiều độc giả săn đón.
“ khi vụ việc giải quyết d/ứt /ểm xong xuôi, chúng xem như sòng phẳng, hai bên xóa sạch nợ nần.
Tú Tú từ nay về và Dương Dương hết lòng yêu thương, chở che .
Hai nếu như vẫn còn sót một chút xíu lương tâm con , thì xin đừng bao giờ đến làm phiền, quấy nhiễu cuộc sống chúng thêm một nào nữa."
11
Trần Đại Dân và Trần Cương nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc chuyển nơi khác sống, vợ chồng tạm thời dọn căn nhà đó ở tạm một thời gian ngắn.
Thời điểm nhà họ Triệu tiếp tục tìm đến tận cửa nhà, bộ dạng bọn họ vẫn giữ nguyên cái vẻ vô cùng hống hách, kiêu ngạo như cũ.
Bố Triệu ngay cửa phòng gào thét lớn tiếng:
“Thằng Trần Cương ?
Bảo nó mau cút đây cho tao!"
Triệu cũng lập tức tiếp lời hùa theo:
“Cái thằng tội phạm cưỡng h.i.ế.p , chịu nôn tiền bồi thường đây thì tao sẽ khiến cho mày tù mục xương cả đời!"
thèm tốn thời gian đó lời vô ích với bọn họ, dứt khoát mở đoạn video giám sát khách sạn năm hôm tổ chức tiệc đính hôn lên.
Tất cả diễn biến xảy ngày hôm đó đều ghi một cách vô cùng sắc nét, rõ ràng sót một chi tiết nào.
Vợ chồng vốn rõ từ sớm cái gia đình loại t.ử tế, gì, nên chồng nhờ đồng nghiệp âm thầm lưu một bản từ .
nhà họ Triệu đó tìm đến đồng nghiệp đưa phong bì tiền đút lót hòng xóa sạch đoạn video giám sát gốc, tất cả nhân chứng vật chứng hiện tại đều thu thập đầy đủ, trọn vẹn.
Ngoại trừ phiên bản video giám sát góc rộng khách sạn , cu Dương hôm đó còn thông minh dùng chiếc đồng hồ định vị thông minh ghi âm cận cảnh bộ quá trình đối thoại đôi bên nữa.
Những lời cố tình dùng lời lẽ kích động hòng lừa gạt Trần Cương tự tay tắt thiết ghi hình nhà họ Triệu đều ghi một cách rành rành, rõ mồn một.
Sắc mặt bố Triệu lập tức đổi rõ rệt, miệng thì vẫn cố sống cố ch/ết cãi cố:
“Cho dù hai đứa nó tổ chức tiệc đính hôn chăng nữa thì hành vi đó nó vẫn cấu thành tội cưỡng h.i.ế.p như thường!
Thiếu một xu trong hai triệu tệ tiền bồi thường thì đừng hòng xong chuyện với tao!"
Chồng lạnh một tiếng:
“ chuyện trùng hợp đến như thế ông bạn già ạ.
Ở cái khách sạn nơi Triệu Oánh dẫn Trần Cương đến đó, cũng một vài bạn làm việc ở đấy.
Đoạn video giám sát khách sạn đó hiển thị vô cùng rõ ràng rằng, cô con gái ngoan hiền ông khi dìu Trần Cương trong phòng nghỉ bao lâu, tự một một rời khỏi đó di chuyển sang một căn phòng khác ngay bên cạnh ."
“ cũng lén điều tra qua một chút , đàn ông đang thuê phòng ở bên trong căn phòng bên cạnh đó, mới chính bạn trai danh chính ngôn thuận thực sự Triệu Oánh đấy."
Đoạn video giám sát đưa mặt, nhà họ Triệu lúc mới thực sự rơi hoảng loạn, sợ hãi.
Bố Triệu lập tức lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, nở một nụ vô cùng xởi lởi, cầu hòa:
“ xem cái chuyện xem, tất cả chỉ hiểu lầm thôi mà.
sẽ lập tức trở về nhà chuyện với Oánh Oánh ngay, bảo nó mau chóng cùng Trần Cương đăng ký kết hôn luôn!
Vợ chồng trẻ đầu giường cãi cuối giường hòa mà lị."
Chồng khẽ mỉm một tiếng:
“Chuyện đăng ký kết hôn đó việc riêng giữa nhà các với Trần Cương, liên quan gì đến chúng cả.
Việc cần làm bây giờ lấy tiền thuộc về .
Sáu mươi tám vạn tám nghìn tám trăm tám mươi tám tệ tám hào tám xu tiền mặt, hai mươi vạn tệ tiền vàng cưới, hai vạn tệ tiền chi phí tiệc rượu."
Ánh mắt Triệu lập tức lộ vẻ vô cùng hung ác, dữ tợn:
“Cái gì mà tiền chứ?
Đó tiền sính lễ mà Trần Cương tự nguyện đưa cho Oánh Oánh nhà chúng cơ mà!"
một nữa giơ chiếc điện thoại di động đang trong trạng thái ghi hình lên:
“ tiến hành ghi âm và video bộ quá trình đối thoại từ nãy đến giờ , lời gì giải thích thì cứ để dành đến lúc mặt các đồng chí công an mà nhé."
Chồng liền đương diện bấm gọi điện thoại, mời bạn làm luật sư trực tiếp đến đây một chuyến.
khẽ mỉm bồi thêm một câu bâng quơ:
“Trần Đại Dân đó chắc cũng đưa cho các hơn hai mươi vạn tệ tiền bồi thường tư nhân nhỉ?"
Cơ mặt Triệu giật giật liên hồi:
“Đó khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần mà ông tự nguyện đưa cho chúng !
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cuoi-nam-bo-ep-toi-ban-nha-de-bao-hieu/chuong-7.html.]
Đừng mà mơ tưởng đòi lấy một cắc nào!"
“ đây ở địa bàn tỉnh bên cạnh, gia đình các cũng từng dùng chung một cái bổn cũ soạn để lừa đảo trót lọt ba gia đình khác , cần tay bụng giúp các liên lạc với những hại năm xưa ?"
Nhà họ Triệu lúc đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý, hoảng loạn tột độ, lập tức mở miệng đồng ý nôn trả bộ tiền nhận, kèm theo điều kiện trao đổi coi như chuyện từng xảy .
Vợ chồng lên tiếng gật đầu đồng ý.
sự chứng kiến và hỗ trợ luật sư, bộ quá trình giao nhận tiền đều phim làm bằng chứng, lấy tất cả những gì thuộc về , đồng thời đảm bảo chắc chắn một điều rằng sẽ bao giờ bọn họ dùng bất kỳ chiêu trò nào để ăn vạ tống tiền nữa.
khi nhận đầy đủ tiền, và chồng bàn bạc kỹ lưỡng với đưa quyết định sẽ chuyển đến sinh sống và lập nghiệp tại một thành phố mới ở phương Nam.
Một để cách ly , tránh xa khỏi tầm mắt hai bố con khốn nạn , hai để tìm kiếm thêm nhiều cơ hội phát triển hơn cho sự nghiệp hai vợ chồng.
Chồng vốn cũng còn chút tình cảm lưu luyến nào đối với mảnh đất chứa chan đầy những ký ức đau thương nữa, liền gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Chúng đem căn nhà tên Trần Cương bán tháo với mức giá rẻ mạt cho khác, ôm theo bộ tiền tích cóp lên đường di chuyển Nam.
thời điểm rời , gọi điện thông báo bộ sự thật cho Trần Cương , đồng thời gửi cho nó một bản bộ đống chứng cứ tài liệu thu thập.
Đừng bỏ lỡ: Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm, truyện cực cập nhật chương mới.
Trần Cương xong liền lớn tiếng sang chỉ trích, lên án :
“Chị rõ từ sớm cái gia đình một lũ lừa đảo gài bẫy em , mà chị cố tình im lặng tiếng giấu nhẹm thèm một lời nào, tất cả vì chị mượn tay bọn họ để đoạt lấy căn nhà và tiền đó em !
chị thể lòng muông thú, độc ác đến mức độ cơ chứ?"
“Đối với một thằng ngu , đần độn như , còn lời nào để nữa."
“Bây giờ trong tay chị đang nắm giữ hơn một triệu tệ tiền mặt, mau chia cho em một nửa !"
“ cái thá gì mà quen chứ?"
Trần Đại Dân bên cạnh lập tức giật phắt lấy chiếc điện thoại:
“Mày mau chóng đem hai mươi vạn tệ trả đây cho tao, đó tiền dưỡng già tích cóp cả đời tao!"
“ tiền sẽ thông qua một tài khoản bên thứ ba để gửi về cho ông đều đặn mỗi tháng một nghìn tệ.
Ông càng sống thọ thì tiền nhận sẽ càng nhiều."
“ khuyên ông nhất nên điều mà cuốn gói về quê mà sống những ngày tháng an phận thủ thường , may thì còn thể sống thọ đến lúc nhắm mắt xuôi tay một cách thanh thản ."
Mặc dù trong lòng thừa hiểu rõ một điều rằng ông sẽ chẳng bao giờ chịu lọt tai những lời khuyên nhủ , vẫn lựa chọn .
Đây chính cái nghĩa vụ báo hiếu cuối cùng mà dành cho ông trong cuộc đời .
“Cái đồ súc sinh , lập tức đem bộ tiền lão t.ử chuyển ngay tài khoản cho tao!"
“Trần Đại Dân, đây chính cuộc điện thoại cuối cùng trong cuộc đời giữa và hai .
Từ nay về , sống ch/ết mặc bay, lão t.ử khi ch/ết cũng thèm mặt nữa!"
12
Thời điểm nhận tin tức về hai bố con bọn họ một nữa, thì cửa hàng kinh doanh mới ở thành phố phương Nam quỹ đạo hoạt động định và mang nhuận vô cùng khá khẩm.
Chồng cũng nỗ lực thăng tiến lên vị trí bếp trưởng với mức lương thưởng vô cùng hậu hĩnh, cu Dương thì thuận lợi thi đỗ một trường cấp hai trọng điểm thành phố.
đồng nghiệp cũ chồng gọi điện thoại đến kể chuyện, rằng tình cờ thấy Trần Đại Dân đang lúi húi nhặt nhạnh vỏ chai bia ở khu vực cửa khách sạn.
gần hỏi thăm một chút thì mới sự tình rằng, Trần Cương năm đó khi nhận đống chứng cứ tài liệu gửi cho, cứ ngỡ rằng bản đang nắm giữ thóp trong tay, liền hùng hổ một một tìm đến tận nhà họ Triệu để buông lời đe dọa, uy hiếp, bắt ép Triệu Oánh lập tức đăng ký kết hôn với nó.
Kết quả nó đám nhà họ Triệu dùng gậy đ.á.n.h cho gãy nát một bên chân ngay tại chỗ.
Mặc dù đó nó dùng đống chứng cứ tài liệu do cung cấp để thành công tống cổ cả gia đình nhà họ Triệu trong tù bóc lịch, bản nó cũng gánh chịu hậu quả tàn phế, tật nguyền suốt cả quãng đời còn .
Vụ kiện tụng kéo dài đằng đẵng suốt hơn một năm trời khiến cho hai bố con bọn họ rơi trạng thái kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, tiền bạc trong nhà cũng đội nón sạch sành sanh.
Trần Cương với một bên chân thọt thì tài nào tìm kiếm nổi một công việc t.ử tế hồn để nuôi , suốt ngày chỉ thu trốn chui trốn lủi ở trong căn phòng trọ rách nát để cày game qua ngày, kết quả dụ dỗ, kéo trong mấy cái hội nhóm đ.á.n.h bạc trực tuyến mạng.
đầy hai tháng trời đắm chìm bài bạc, nó nợ nần chồng chất, ngập đầu ngập cổ, buộc bán tháo cả căn nhà mới ở quê cũng tài nào lấp nổi cái hố sâu nợ nần đó.
tiền một nghìn tệ ít ỏi gửi về đều đặn mỗi tháng thấm tháp so với chi phí sinh hoạt đắt đỏ hai con ăn bám, Trần Đại Dân chẳng còn cách nào khác đành vác bao tải nhặt r/ác, phế liệu qua ngày để kiếm miếng ăn bố thí qua ngày.
Ông mở miệng dò hỏi đồng nghiệp cũ để xin thông tin liên lạc và địa chỉ hiện tại gia đình chúng , rằng tìm đến tận nơi để lời xin , tạ tội với .
đồng nghiệp thừa hiểu rõ cái bản tính tráo trở ông nên dứt khoát lắc đầu từ chối, thèm tiết lộ nửa lời.
Lúc Trần Đại Dân lầm lũi lưng bước , miệng vẫn liên tục lẩm bẩm, lải nhải một :
“Tao !
Tao bố nó, nó bắt buộc nghĩa vụ hiếu thuận với tao!"
“Tú ơi con về ... con về với bố ... về con... bố mà..."
Nếu như ông thực sự rõ cái , thì tại trong lời vẫn cứ khăng khăng bắt “hiếu thuận" với ông như một lẽ đương nhiên như chứ?
Cả cuộc đời ông sẽ vĩnh viễn bao giờ thể thấu hiểu nổi một đạo lý vô cùng đơn giản rằng:
“Phụng dưỡng báo hiếu cha tuy nghĩa vụ con cái, cái gọi hiếu thuận đó cũng giới hạn và điểm dừng nó mà thôi.”
cái năm cu Dương nghiệp cấp hai, Trần Đại Dân tai biến mạch m/áu não tái phát một nữa.
bệnh tình vô cùng nghiêm trọng, ông liệt nửa , miệng méo xệch, mắt trợn trừng, chỉ thể bất động một chỗ giường bệnh.
Đám họ hàng thích thích lo chuyện bao đồng năm xưa lúc đều đồng loạt rủ cắt đứt phương thức liên lạc, một ai thèm ngó ngàng tới.
Trần Cương suốt ngày lêu lổng, đàn đúm với đám bạn ở bên ngoài, dứt khoát bỏ mặc ông thui thủi một trong căn phòng trọ rách nát ngập tràn mùi hôi thối.
Cứ cách ba năm năm ngày nó mới chịu mò mặt về nhà một , quăng cho ông vài ngụm nước lọc với vài mẩu bánh mì khô khốc để duy trì sự sống qua ngày.
Mấy năm đó, bạn phụ trách quản lý tài khoản trung gian gọi điện thoại đến thông báo rằng từ nay về cần tiếp tục chuyển khoản tiền một nghìn tệ nữa .
khẽ thốt một tiếng cảm ơn vì sự vất vả suốt bao nhiêu năm qua, nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại di động xuống bàn, tự tay bưng một ly gừng mật ong ấm nóng đến mặt chồng mới làm về.
Tình yêu thương và sự hy sinh chúng nên trân trọng, trao gửi cho những con xứng đáng nó, chứ tuyệt đối bao giờ phép đem ban phát cho những con quỷ hút m/áu tàn nhẫn vô liêm sỉ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.