Cưới Người Không Thương
Chương 1
Buổi chiều cơn mưa tầm tã, bầu trời như gột rửa. Những vũng nước còn đọng con đường nhỏ phản chiếu ánh nắng vàng nhạt hoàng hôn. Xa xa phía cuối chân trời, một dải cầu vồng mờ ảo vắt ngang qua tầng mây xám còn sót cơn giông. khí ẩm ướt khiến con đường nhỏ trở nên mát mẻ một ngày hè oi bức.
cổng nhà Ngân Hà, Khải Phong vẫn dám bước ngay. lặng một lúc, hai tay nắm chặt quai chiếc giỏ trái cây chọn tạm bên đường để mang đến biếu ba cô.
Ngân Hà cạnh , dáng vẻ lúng túng mà nhịn bật khẽ. Cô nghiêng đầu , ánh mắt buồn chút thương cảm.
- gì mà lo lắng dữ ? Ba em hiền lắm.
Khải Phong chỉ gượng, nụ phần cứng nhắc. đưa tay gãi nhẹ đầu, ánh mắt vẫn còn chút bối rối.
- vẫn sợ lắm.
Cái kiểu lo lắng vụng về trai gần ba mươi tuổi khiến Ngân Hà chợt thấy dường như chân thành. Hai năm quen , cô hiểu rõ con Khải Phong. khéo ăn khéo , mặt cô luôn mấy lời ngọt ngào, dù giàu luôn hứa sẽ giành những thứ nhất cho cô, hứa sẽ cưới cô về làm vợ. Hôm nay đầu tiên cô đưa Khải Phong về mắt gia đình, cô lòng tin ba cô sẽ hài lòng về .
Ngân Hà đưa tay kéo nhẹ tay áo .
- Thôi . ngoài hoài hàng xóm đấy.
Khải Phong khẽ hít một sâu như tự trấn an gật đầu. Hai cùng bước qua cánh cổng sắt trong sân. Căn nhà gia đình Ngân Hà quá lớn gọn gàng và ấm cúng. Sân lát gạch đỏ, hai chậu hoa giấy hai bên cổng nước mưa rửa sạch, lá xanh mướt. Ánh đèn trong nhà bật lên, hắt ngoài qua khung cửa sổ.
Trong phòng khách, ông Triết và bà Nguyệt đợi sẵn từ lúc nào. tiếng bước chân ngoài sân, bà Nguyệt đầu cửa nhẹ nhàng dậy. Ông Triết cũng theo đó mà lên, chỉnh vạt áo cho thẳng thớm. thấy Khải Phong bước tới ngưỡng cửa, cả hai đều nở nụ lịch sự.
- Khải Phong tới ? Mau nhà cháu.
Khải Phong nhanh chóng cúi đầu chào, giọng chút căng thẳng vẫn giữ sự lễ phép.
- cháu chào hai bác. Cháu ít trái cây gửi hai bác ăn lấy thảo ạ.
đưa giỏ trái cây bằng hai tay. Bà Nguyệt bước tới nhận lấy, ánh mắt bà lướt qua gương mặt trai như đang đ.á.n.h giá một cách kín đáo. Khải Phong dáng cao, gương mặt trông cũng hiền lành, cách chuyện hề rụt rè mà mạnh dạn, giọng rõ ràng. Bà mỉm nhẹ.
- Tới chơi , khách sáo làm gì hả cháu?
Khải Phong nhẹ. Còn Ngân Hà bên cạnh cũng thở phào một chút khi thấy khí quá căng thẳng như cô từng tưởng tượng. lúc đó, từ lầu bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã. Thiên Ngân tiếng chuyện nhà lập tức chạy xuống cầu thang. Cô bé mặc chiếc áo thun rộng và quần short, mái tóc buộc cao lắc lư theo từng bước chân. xuống tới phòng khách, Thiên Ngân thẳng Khải Phong với vẻ tò mò reo lên đầy hào hứng.
- Chị hai dắt rể về ?
Câu dứt, Ngân Hà lập tức trừng mắt em gái.
- Thiên Ngân! linh tinh.
Thiên Ngân bĩu môi, hai tay khoanh ngực, vẻ mặt rõ ràng phục. Con bé vốn hoạt bát, thẳng nên từ nhỏ ít chị gái nhắc nhở như tính cách vẫn chẳng đổi bao.
- Em gì .
Ngân Hà lắc đầu bất lực. Khải Phong bên cạnh cũng đỏ mặt vì câu bất ngờ .
Ông Triết cảnh hai chị em như thì bật nhẹ, còn bà Nguyệt thì khẽ ho một tiếng như nhắc nhở.
- . ăn cơm nhé.
Bà xong liền bước về phía nhà bếp, ông Triết cũng nhanh chân theo vợ. Mùi thức ăn từ trong bếp phảng phất khiến gian chợt ấm cúng hẳn lên. Bà Nguyệt chuẩn từ sớm để tiếp đón Khải Phong. chiếc bàn gỗ vuông phủ khăn trải bàn màu kem, các món ăn bày biện gọn gàng, qua cũng đủ thấy sự chu đáo. Mâm cơm gồm một đĩa gỏi ngó sen tôm thịt chua chua ngọt ngọt để khai vị, món chính tôm hấp nước dừa, bò sốt tiêu đen, cải ngồng xào tỏi, gà hấp lá chanh và một đĩa trái cây tráng miệng cắt sẵn, xếp gọn gàng đĩa.
lượt bàn. Ông Triết cầm đũa gắp một miếng thịt bò đặt bát Khải Phong, giọng ôn hòa vẫn giữ chút nghiêm nghị lớn.
- Cứ ăn tự nhiên nhé cháu.
Khải Phong lập tức gật đầu, hai tay nâng bát lên một chút đón lấy.
- , cháu cảm ơn bác.
Bữa cơm bắt đầu trong bầu khí phần dè dặt. Khải Phong dù cố tỏ điềm tĩnh trong lòng vẫn tránh khỏi chút căng thẳng, từng ánh mắt, từng câu đều cẩn trọng hơn bình thường.
Trái , Ngân Hà vẻ thoải mái hơn. Cô gắp một ít gỏi ngó sen bát kịp ăn thì Khải Phong gắp thêm một miếng tôm đặt bát cô. Hành động diễn tự nhiên giống như chỉ hai bàn ăn .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cuoi-nguoi-khong-thuong/chuong-1.html.]
Đừng bỏ lỡ: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài, truyện cực cập nhật chương mới.
- Em ăn nhiều nhé.
Ngân Hà , khóe môi thoáng cong lên một nụ mỉm. Cảnh tượng lọt khỏi mắt bà Nguyệt và ông Triết. Hai vô thức sang , ánh mắt trao đổi trong im lặng. Dù mới gặp đầu ít nhất họ cũng thấy một điều đó Khải Phong sự quan tâm tới Ngân Hà, dường như mẫu quan tâm khác.
Bà Nguyệt khẽ gật đầu một cái, trong lòng cũng tạm yên tâm đôi phần. lớn khi nhận một thì thường chỉ dừng ở những cử chỉ nhỏ nhặt. Bà ngưng đũa một chút cất giọng hỏi, giọng đủ nhẹ nhàng để khiến bữa cơm trở nên căng thẳng.
- mà… ba cháu làm nghề gì thế?
Khải Phong khựng một giây. dừng đũa, ngẩng đầu bà Nguyệt, ánh mắt né tránh chút trầm xuống.
- … ba cháu ly hôn, cháu sống với ông bà nội ạ.
Bà Nguyệt sững , lập tức nhận vô tình chạm chuyện vui nên vội .
- … bác xin . Bác cố ý .
Khải Phong khẽ lắc đầu, nở một nụ hiền.
- bác ạ.
Bầu khí dịu xuống một chút thì ông Triết tiếp lời như chuyển sang một câu chuyện khác cho khí bớt căng thẳng.
- Cháu đang làm công việc gì thế?
Khải Phong đặt bát xuống bàn đáp một cách thẳng thắn.
- , cháu làm thợ xăm.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Nhầm Thành Đôi Vợ Của Hoắc Thiếu Quá Ngầu - Tống Hoan, Hoắc Tư Dực, truyện cực cập nhật chương mới.
Câu dứt, cả bà Nguyệt lẫn ông Triết đều khựng . Sự ngạc nhiên thoáng hiện rõ gương mặt họ dù cả hai đều cố giữ thái độ bình thường. giờ trong suy nghĩ họ, nghề xăm phần … phức tạp. Đặc biệt khi nghĩ tới Ngân Hà, một cô quân y học hành bài bản, làm việc trong môi trường kỷ luật nghiêm ngặt, họ khỏi bất ngờ khi cô yêu làm công việc . Dù kỳ thị bởi mỗi nghề nghiệp đều mặt mặt riêng họ vẫn tránh khỏi chút hụt hẫng.
Trái , Khải Phong vẻ tự hào về công việc . kéo nhẹ tay áo sơ mi lên cao hơn. Nãy giờ chỉ xắn tay áo lên một chút nên ai để ý, giờ mới thấy rõ cánh tay hiện một hình xăm mỏ neo khá lớn. đưa tay phía .
- Đây cháu tự xăm đấy ạ.
Cả bà Nguyệt và ông Triết hình xăm mà c.h.ế.t lặng trong vài giây. vì nó , ngược hình xăm còn khá , cảm giác vẫn khó tránh khỏi một chút lấn cấn trong lòng. Họ thể nghĩ rằng Ngân Hà sẽ yêu một cuộc sống khác biệt đến .
khí bàn ăn bỗng chùng xuống thấy rõ, mỗi như đang chìm suy nghĩ riêng . Thiên Ngân im nãy giờ, đôi mắt cứ đảo qua đảo giữa ba và Khải Phong. Cô bé tuy còn trẻ cũng đủ nhạy cảm để nhận bầu khí đang dần trở nên nặng nề. Cuối cùng cô nhịn nữa, liền lên tiếng phá tan lặng.
- rể tương lai hẹn hò với chị em lâu thế?
Câu hỏi bất ngờ khiến cả bàn ăn cùng về phía Thiên Ngân. Ngân Hà lập tức trừng mắt con bé vẫn giả vờ thấy. Khải Phong bật nhẹ sự hồn nhiên .
- hẹn hò với Ngân Hà hai năm .
Thiên Ngân liền tươi, hai má lúm đồng tiền hiện rõ.
- Lâu thế ạ? khi nào thì cưới chị em?
Câu hỏi tưởng chừng chỉ lời trêu chọc vô tư khiến cả bàn ăn như đang trông chờ đáp án. Khải Phong im lặng một chút, cúi đầu, giọng chậm rãi hơn lúc nãy.
- Chắc lẽ cần thêm thời gian để chuẩn sính lễ, hiện tại thể cưới ngay em ạ.
Bầu khí vốn trầm lắng càng trở nên nặng nề hơn câu trả lời đó. Ngân Hà năm nay hai mươi bảy tuổi. Bà Nguyệt và ông Triết đều nghĩ rằng việc cô đưa bạn trai về mắt đồng nghĩa với việc hai bắt đầu tính tới chuyện cưới xin. bây giờ Khải Phong , họ cảm thấy chút bất ngờ. Một đàn ông hai mươi tám tuổi mà vẫn sẵn sàng cưới vợ… Câu khiến trong lòng làm cha khó tránh khỏi suy nghĩ.
Chẳng mỗi gia đình Ngân Hà mà chính cô cũng bất ngờ kém. thường bảo sớm cưới cô về làm vợ, cô cứ ngỡ cùng cô về gặp mặt gia đình tính đến chuyện trăm năm, nào ngờ lời khiến cô hoang mang.
Cả bàn ăn chìm im lặng. Ngân Hà cảm nhận rõ sự ngột ngạt đang dần lan quanh bàn ăn. Dù chút buồn cô vẫn cầm đũa lên, cố gắng kéo bầu khí trở bình thường.
- Thôi ăn cơm cả nhà.
Ông Triết cũng lập tức tiếp lời như khép câu chuyện .
- … cả nhà ăn cơm thôi nào.
cúi đầu ăn tiếp vẫn gượng gạo. khí căng thẳng kéo dài âm ỉ cho đến tận lúc Khải Phong chuẩn về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.