Cưới Nhầm Thành Đôi Vợ Của Hoắc Thiếu Quá Ngầu - Tống Hoan, Hoắc Tư Dực
Chương 855: Ngoại truyện: Tung tích của Sơ Niệm
M tháng nay, Mặc Chấn Đình đưa Vinh Cẩm du ngoạn khắp những nơi họ từng sinh sống, Vinh Cẩm đã khôi phục được nhiều ký ức.
Nhưng đáng tiếc là những gì bà nhớ lại đều là những kỷ niệm giữa bà và Mặc Chấn Đình, những ký ức này giúp tình cảm vợ chồng thêm gắn bó, nhưng những trải nghiệm trước khi bà gặp Mặc Chấn Đình thì vẫn là một mảng trắng xóa.
Vì vậy, khi Tô lao tới nắm l tay bà, Vinh Cẩm vô cùng mờ mịt, cũng kh thể tìm th sự cộng hưởng về mặt cảm xúc với Tô .
Khi nghe Tô kể về chuyện hai kết bái chị em từ nhỏ, đoạn ký ức bị phủ bụi nhiều năm đó đột nhiên bùng nổ trong tâm trí Vinh Cẩm.
Khi họ kết bái, cả hai mới chỉ năm tuổi, hai cô bé cõng Đới Tinh Miên, lén lút quỳ trong bụi cỏ ở rừng cây nhỏ, kết nghĩa chị em.
Vẻ mặt họ tràn đầy sự trang trọng và thiêng liêng kh phù hợp với lứa tuổi.
Họ dùng giọng nói non nớt đọc lời thề kết bái, thậm chí còn học theo trong phim truyền hình, nói cái gì mà kh cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ cầu c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày!
Đọc xong lời thề, cả hai còn vô cùng thành kính dập đầu ba cái với trời x.
Cánh cửa ký ức đột ngột mở ra, Vinh Cẩm nhớ lại tất cả, đôi mắt nh chóng đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: "A !"
Tô sững sờ, sau đó vui mừng khôn xiết: "A Cẩm, nhớ ra ?"
"Ừ!" Vinh Cẩm vừa khóc vừa gật đầu: "Tớ nhớ ra , A , tớ nhớ ra tất cả !"
Vì quá xúc động, hai chị em ôm chặt l nhau, nước mắt lưng tròng.
Mặc Chấn Đình nhận ra ều gì đó, lập tức bước tới hỏi: "A Cẩm, em lại nhớ ra chuyện gì ?"
Vinh Cẩm gật đầu mạnh: "Đúng vậy, xã, em đã nhớ ra tất cả mọi chuyện từ nhỏ đến lớn của !"
Th mọi xung qu lại, Mặc Chấn Đình khuyên giải: "Đây là chuyện đại hỷ, biết hai vui quá mà khóc, nhưng thể về phòng hãy khóc được kh, ở đây dễ bị ta hiểu lầm."
Vinh Cẩm và Tô lúc này mới nhận ra, đây là sảnh tiệc cưới của con gái và con trai họ, hai khóc như vậy sẽ khiến khác suy đoán và tưởng tượng lung tung.
Thế là hai nắm tay nhau, di chuyển vào phòng nghỉ để nói chuyện.
Mặc Chấn Đình và Hoắc Thượng Tấn nhau, cùng tìm Tống Hoan và Hoắc Tư Dực.
Sau khi gặp mặt, Mặc Chấn Đình nói thẳng: "Hoan Hoan, mẹ con vừa khôi phục trí nhớ ."
"Thật ạ?"
Tống Hoan vui mừng khôn xiết.
Cô ngày ngày mong ngóng mẹ mau chóng khôi phục trí nhớ, như vậy mới thể truy tìm m mối về mẹ của Cốc Ninh, hôm nay cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc xúc động này.
Cũng kh màng suy nghĩ nhiều, Tống Hoan xách váy cưới chạy về phía phòng nghỉ.
Hoắc Tư Dực cũng vội vàng theo.
Khi đến cửa phòng nghỉ, Tống Hoan nhớ ra ều gì đó, l ện thoại n tin cho Cốc Ninh: [Cốc Ninh, mẹ tớ vừa khôi phục trí nhớ , mau đến phòng nghỉ !]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoi-nham-th-doi-vo-cua-hoac-thieu-qua-ngau-tong-hoan-hoac-tu-duc-tmqs/chuong-855-ngoai-truyen-tung-tich-cua-so-niem.html.]
Cốc Ninh th tin n, sắc mặt đột nhiên thay đổi, ngay sau đó cũng vội vã về phía phòng nghỉ.
Hoắc Tư Uẩn đuổi theo cô: "Ninh Ninh, em đâu thế?"
Cốc Ninh trả lời qua loa: "Đừng theo !"
Hoắc Tư Uẩn kh dám theo nữa, đành đứng lại tại chỗ.
Giang Tụng Thâm vẫn luôn đứng cách đó kh xa quan sát động tĩnh của Cốc Ninh, th tình hình vẻ khác lạ, cũng đuổi theo bóng lưng Cốc Ninh.
Sau khi n tin cho Cốc Ninh xong, Tống Hoan cùng Hoắc Tư Dực vào phòng nghỉ.
Vừa vào cửa, Tống Hoan nh chóng ngồi xuống bên cạnh Vinh Cẩm, kích động hỏi: "Mẹ, mẹ thực sự nhớ ra hết ?"
"Đúng, mẹ nhớ ra hết ."
Vinh Cẩm thương xót vuốt ve khuôn mặt con gái, vừa áy náy vừa an ủi: "Hoan Hoan, xin lỗi con, trước đây mẹ đã quên quá nhiều chuyện, quên cả đứa con gái yêu quý nhất của mẹ. May mà cuối cùng mẹ cũng nhớ ra , vẫn chưa quá muộn, bây giờ mẹ thể dùng thân phận một mẹ trọn vẹn để chúc con gái của mẹ tân hôn vui vẻ!"
"Cảm ơn mẹ!"
Tống Hoan vui vẻ ôm l mẹ, sau đó kh kìm được mà hỏi ngay: "Mẹ, mẹ nhớ ra dì Sơ Niệm chưa ạ?"
Nhắc đến Sơ Niệm, biểu cảm của Vinh Cẩm bỗng cứng đờ.
Bà vừa mới nhờ lời nói của Tô mà kích hoạt ký ức, vô số mảnh vỡ ký ức ùa vào đầu, nhất thời vẫn chưa thời gian suy nghĩ kỹ về chuyện của Sơ Niệm.
Lúc này được Tống Hoan nhắc nhở, những mảnh vỡ ký ức trong đầu nh chóng được sàng lọc, cuối cùng cũng lọc ra được những chuyện liên quan đến Sơ Niệm.
"Mẹ nhớ ra !" Vinh Cẩm nhíu mày nói: "Sơ Niệm ..."
Đúng lúc này, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, Cốc Ninh vội vã x vào.
Tống Hoan lập tức kéo Cốc Ninh đến trước mặt Vinh Cẩm và Tô : "Mẹ, đây là con gái của dì Sơ Niệm, Cốc Ninh!"
Vinh Cẩm và Tô đều đã biết chuyện của Cốc Ninh, nhưng Vinh Cẩm theo Mặc Chấn Đình ra nước ngoài tìm ký ức, Tô trốn ở nhà tĩnh dưỡng, cả hai đều chưa từng gặp Cốc Ninh.
Tống Hoan giới thiệu xong, Vinh Cẩm và Tô đều nh chóng đứng dậy, lần lượt nắm l tay Cốc Ninh.
"Cháu là Ninh Ninh ?"
Tô quan sát kỹ khuôn mặt Cốc Ninh, trong mắt tràn đầy sự thương xót: "Đứa trẻ ngoan, cháu đã lớn thế này !"
Vinh Cẩm dịu dàng vén tóc mai bên tai Cốc Ninh, giọng nói bỗng trở nên nghẹn ngào: "Tiểu Ninh Ninh, nếu mẹ cháu th con gái lớn lên xinh đẹp thế này, chắc c sẽ vui."
Trong ký ức của Cốc Ninh, dì Tô là xa lạ, cô chưa từng gặp, nhưng dì Vinh Cẩm thì luôn yêu thương cô như một mẹ.
"Cháu chào dì ."
Cô lễ phép chào hỏi Tô trước, sau đó sang Vinh Cẩm: "Dì Cẩm, mẹ cháu đâu ạ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.