Cưới Nhầm Thành Đôi. Vợ Của Thẩm Gia Quá Ngầu
Chương 4:
Thẩm Chiến Bắc qu năm làm nhiệm vụ, vẻ mặt kh biểu lộ cảm xúc vui buồn.
Áp suất thấp tỏa ra từ ta khiến khác cảm nhận rõ sự đè nén.
ta th quay đầu lại, lập tức bước nh tới. "Em tại lại ở đây?"
Chưa kịp để mở miệng, Thẩm Chấp đã liếc ta một cái chậm rãi nói: " mời ai là chuyện của , cả chuyện này cũng muốn xen vào ?"
Giọng lạnh như lưỡi d.a.o sắc bén, hoàn toàn khác với sự nhẹ nhàng, dịu dàng lúc nãy dành cho .
Chỉ một câu nói của Thẩm Chấp đã khiến mặt Thẩm Chiến Bắc tối sầm lại.
Lúc này mới chợt nhận ra, trước khi bị thương, Thẩm Chấp còn rực rỡ và uy quyền hơn Thẩm Chiến Bắc nhiều.
là chiến thần thực sự, là duy nhất nắm quyền lực tuyệt đối trong nhà họ Thẩm.
Thẩm Chiến Bắc siết chặt tấm thiệp cưới, nói: "Cháu sợ cô kh biết ều, lỡ lời xúc phạm đến chú nhỏ."
"Chú nhỏ, cháu với Hạ Vãn vài lời muốn nói riêng, chú xem..."
Thẩm Chấp . do dự một chút vẫn gật đầu.
tự đẩy xe lăn ra ngoài đến cửa vườn.
Khoảng cách được kiểm soát vừa đủ – đủ để chúng nói chuyện riêng tư mà vẫn thể quan sát được tình hình.
Thẩm Chiến Bắc cảm th bị khiêu khích, nhưng lại kh dám nói gì, chỉ thể trút giận lên .
Mở miệng, ta đã chất vấn: "Hạ Vãn, em ném tín vật định tình của chúng ta ?!"
Hôm đó bảo giúp việc vứt rác, đúng lúc bị nhà họ Thẩm đến tặng quà th.
"Chẳng nói kiểu dáng lỗi thời, vứt cũng kh à?"
tùy tiện nói một câu, nhưng lại khiến Thẩm Chiến Bắc hơi sững sờ: "Được , vậy nhớ tặng cái tốt hơn nhé."
"Kh ngờ chuyện tiện miệng nói mà em lại để tâm như vậy, thật sự đem vứt luôn!"
"Nếu nói kh cưới em nữa, muốn cưới Tiểu Vi, em sẵn lòng làm tình bên ngoài của kh?"
kinh ngạc ta, như thể chưa từng quen biết con này.
Rõ ràng là chủ động vứt bỏ, vậy mà ta lại tự huyễn hoặc rằng vì , còn thốt ra những lời vô sỉ đến mức buồn nôn như vậy!
bị vẻ tự tin kh biết xấu hổ của ta chọc cười.
Nhưng kh muốn cãi vã hay dây dưa nữa.
trực tiếp nhét tấm thiệp cưới vào lòng ta: "Nếu kh còn chuyện gì, xin phép về trước."
Dù giữa chúng từng quá khứ, nhưng những phép tắc và lễ nghi cơ bản vẫn được duy trì.
Thẩm Chiến Bắc cầm tấm thiệp, kh mở ra, chỉ nhếch môi cười giễu cợt.
"Nghe nói là bốn ngày nữa đúng kh?"
"Ngày kia đưa Tiểu Vi đến trường bắn, tiện thể ghé ngọn hải đăng ngắm luôn."
"Bốn ngày sau kh biết kịp về kh."
"Hay em nói với bà nội một tiếng, hoãn lại một ngày ."
ngỡ ngàng ta. Lần đầu tiên cảm th Thẩm Chiến Bắc thật ngu ngốc.
Ngày đó chính ta cố tình sửa báo cáo của .
Sau đó ta kh nhắc lại, cũng kh vạch trần.
Hôn lễ đương nhiên theo nội dung của báo cáo, kết hôn tất nhiên là Thẩm Chấp.
Nhưng ta dường như quên mất chuyện nực cười đã làm.
Còn tưởng là chú rể, còn tưởng rằng kh thể l ai khác ngoài ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
kh rõ là do từng trao cho ta quá nhiều tự tin, hay là do ta khinh thường kỷ luật quân đội.
Th im lặng, ta bất đắc dĩ nhượng bộ: "Thôi được, sẽ cố gắng về kịp."
Vừa dứt lời, ta còn chưa kịp mở thiệp cưới, thì sau lưng đã vang lên một giọng nữ mềm mại: "Bắc ca!"
Lâm Vi hệt như một chú mèo nhỏ, nhào thẳng vào lòng ta. Thẩm Chiến Bắc vô thức ôm l cô ta.
Lâm Vi tựa đầu vào n.g.ự.c ta: "Em thu dọn xong hết . Chúng ta khi nào xuất phát vậy?"
Nói , cô ta mới giả vờ như vừa phát hiện ra đang đứng gần đó, vội vàng đẩy ta ra.
Tay cô ta vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên tay nói: "Chị Hạ Vãn, chị đừng giận."
"Em..."
"Cô sẽ kh giận đâu." Thẩm Chiến Bắc tiện tay nhét thiệp cưới vào túi, vừa nhéo má Lâm Vi một cách cưng chiều vừa nói: "Cô biết em chỉ là em gái của , sẽ kh để ý đâu."
Lâm Vi sững , cắn môi cười gượng: "Chị Hạ Vãn đúng là rộng lượng thật."
"Nếu là em yêu một mà xảy ra chuyện thế này, em nhất định sẽ làm ầm lên ba ngày ba đêm."
Chính lúc này, Thẩm Chiến Bắc mới lờ mờ ý thức được ều gì đó. vào ánh mắt bình thản như nước của , cuối cùng ta cũng bắt đầu hoảng loạn.
"Hạ Vãn, ..."
"Kh còn sớm nữa, việc chuẩn bị cho đám cưới vẫn chưa xong."
khựng lại, vội vàng phụ họa: "Em nói đúng, nh chóng chuẩn bị thôi."
"Chờ sau khi kết hôn xong, sẽ đối xử với em gấp đôi."
kh muốn dây dưa gì thêm với nữa, liền quay rời .
Bốn ngày sau, đoàn xe đón dâu đã đến từ sớm.
cứ nghĩ Thẩm Chấp sẽ chờ sẵn trong xe, nào ngờ lại đích thân đẩy xe lăn đến tận cửa phòng .
Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, chúng nhau cười.
Cánh tay rắn rỏi của bế xốc lên, đặt gọn vào xe lăn. đôi môi mím chặt, biết rằng đã dốc hết lòng thành và quyết tâm cho giây phút này.
Trong lòng dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp.
"Trao nhẫn"
Trong giọng nói cao vút của MC hôn lễ, cầm chiếc nhẫn chuẩn bị đeo cho Thẩm Chấp.
Bỗng bên ngoài vang lên tiếng huyên náo hỗn loạn.
"Tránh ra! mới là chú rể hôm nay!"
Bóng quen thuộc lảo đảo x vào, chính là Thẩm Chiến Bắc – đã dắt Lâm Vi ngắm .
thở dốc, rõ ràng là vừa gấp gáp quay về.
Th mặc váy cưới, Thẩm Chiến Bắc lập tức chửi ầm lên: "Hạ Vãn, cô còn biết ai mới là chồng cô kh!"
“ đã nói sẽ về muộn một chút, vậy mà cô kh đợi được, tùy tiện kéo đại một tên đàn nào đó để kết hôn ?!”
Khách mời Thẩm Chiến Bắc đầy khó hiểu, bắt đầu xì xào bàn tán.
Ai mà chẳng biết hôm nay là lễ cưới của và chú Thẩm Chấp. Xét về vai vế, Thẩm Chiến Bắc gọi là thím.
lẽ vì quá tức giận, hoàn toàn kh nhận ra bầu kh khí khác thường xung qu.
Trên mặt Thẩm Chiến Bắc còn đầy vẻ giễu cợt, gằn giọng: “Nói thật cho cô biết, hôm nay cố ý về trễ để dằn mặt cô đ.”
“Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời , mới cho cô gả vào nhà họ Thẩm.”
Thẩm Chiến Bắc quay sang chú rể đang ngồi xe lăn bên cạnh : “Chú nhỏ, kh chú luôn ềm đạm ? hôm nay cũng theo cô bày trò thế này?”
lại quay về phía , ra lệnh: “Hạ Vãn, cô còn đứng đó làm gì, mau đưa chú rể của đây!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.