Cưới Trước Yêu Sau
Chương 34: Lời nói đầy ẩn ý của mẹ chồng
Bình Yên tìm kiếm một hồi, phát hiện áo ph của hầu như đều cùng một nhãn hiệu, chọn mãi cũng kh th cái nào thực sự phù hợp, cuối cùng đành l đại một chiếc mặc tạm.
Phòng tắm trong phòng ngủ kh lớn, kh bồn tắm mà chỉ một phòng tắm kính nhỏ. Bệ đá bên ngoài được dọn dẹp sạch sẽ, bên trên chỉ đặt ly súc miệng, bàn chải đ.á.n.h răng và sữa rửa mặt nam giới, hoàn toàn kh th bóng dáng của bất kỳ đồ dùng nữ giới nào.
Bình Yên tắm rửa đơn giản thay chiếc áo ph của Tô Dịch Thừa. Chiếc áo rộng thùng thình đến mức nàng thể mặc như một chiếc váy, nhưng cảm giác lại thoải mái hơn nàng tưởng tượng.
Thực ra hôm nay Bình Yên đã mệt mỏi. Tối qua nàng gần như thức trắng, chiều nay ở c trường lại xảy ra chuyện như vậy, sự rã rời và bất lực khiến nàng cảm th buồn ngủ dù thời gian vẫn còn sớm.
Nàng vén chăn nằm xuống giường, trong chăn thoang thoảng mùi bạc hà th mát, dễ chịu. Nhắm mắt lại kh bao lâu, Bình Yên đã chìm vào giấc ngủ.
Trong thư phòng, Tô Dịch Thừa vẫn đang xử lý c văn. Những tệp tài liệu dày đặc chữ khiến ta vào là th đau đầu, nhưng sau bao nhiêu năm rèn luyện trong quan trường, đã sớm luyện được bản lĩnh đọc nh như gió.
Điện thoại trên bàn làm việc vang lên, là cuộc gọi từ đại viện quân khu. Kh cần nghe cũng biết gọi tới chính là vị "lão thái thái" ở nhà.
“Alo, mẹ ạ.” Tô Dịch Thừa cầm máy nghe, hơi mệt mỏi tựa vào ghế, tay khẽ day giữa chân mày.
“Dịch Thừa à, tối nay mẹ nghe Dịch Kiều nói gì mà ‘chị dâu’, con thực sự đối tượng ?” Đầu dây bên kia, bà Tần Vân vừa bắt máy đã hỏi dồn dập. Ngày hôm qua bà còn tưởng nói đùa, bởi vì từ sau chuyện đó, chưa từng nhắc đến chuyện bạn gái, thậm chí còn ít tiếp xúc với phụ nữ, chuyện hôn sự thì cứ lần lữa mãi. Bà đã tìm đủ mọi cách giới thiệu đối tượng nhưng đều kh mảy may quan tâm, khiến bà lo đến phát sốt.
Tô Dịch Thừa thầm thở dài, quả nhiên kh nên hy vọng con bé Dịch Kiều kia giữ được bí mật. Trưa nay nó còn thề thốt cam đoan với , vậy mà mới nửa ngày đã bán đứng . Nhưng cũng may, chuyện của Bình Yên cũng kh định giấu giếm.
“Vâng, con đối tượng , nên sau này mẹ đừng vì chuyện hôn sự của con mà hao tâm tổn trí nữa.” Tô Dịch Thừa nói.
Tần Vân nghe vậy thì mừng rỡ, vội vàng hỏi tiếp: “Ôi trời, thật ! Là con gái nhà ai? Bao nhiêu tuổi ? Làm nghề gì? xinh đẹp kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Mẹ.” Tô Dịch Thừa bật cười, bất lực lắc đầu, chỉ nói: “Chỉ là một cô gái nhà bình thường thôi ạ, nhưng cô là một cô gái tốt.”
“Nhà bình thường thì nhà bình thường, chuyện đó kh quan trọng, chủ yếu là gia thế trong sạch, nhân phẩm tốt là được.” Tần Vân dặn dò.
“Vâng, con biết .” Tô Dịch Thừa gật đầu.
“A Thừa, con đã về nhà chưa? Hay là... hay là bây giờ con đưa cô bé đó về nhà cho mẹ xem mặt luôn .” Tần Vân thực sự chút nóng lòng. Bà mong con dâu đã bao nhiêu năm nay , nghĩ đến m nhà khác trong đại viện, con trai ta ba mươi hai tuổi thì cháu nội đã chạy nhảy tung tăng học cả , còn nhà bà thì bà lo lắng bao năm vẫn chẳng th tăm hơi đâu.
“Mẹ!” Tô Dịch Thừa thực sự cạn lời với mẹ , đúng là nói là làm ngay, “Mẹ xem bây giờ là m giờ . Hôm nay con mệt cả ngày, cũng vừa mới về. Hơn nữa, Bình Yên cô mệt , đã ngủ ạ. Để ngày mai , ngày mai con đưa cô về nhà.” Đột nhiên nghĩ đến ều gì đó, lại đổi ý: “À, tối mai con hoạt động . Vậy , ngày kia, ngày kia con nhất định sẽ đưa cô về gặp mẹ, ba và nội. Lần này mẹ cứ yên tâm...”
“Khoan đã, khoan đã.” Kh đợi Tô Dịch Thừa nói hết, Tần Vân dường như nghe ra ều gì đó kh ổn, vội ngắt lời : “Con nói cô mệt ? Đã ngủ ?”
Tô Dịch Thừa nghe vậy, lập tức hiểu bà đang muốn hỏi gì. dở khóc dở cười, kh ngờ tư tưởng của mẹ lại "tân tiến" và chuyển biến nh hơn cả giới trẻ như vậy. cười khổ hỏi: “Mẹ, chẳng lẽ mẹ đang nghĩ quá nhiều ?”
“Ái chà, mẹ nghĩ gì đâu, là chính con nói đ nhé.” Tần Vân cười lớn biện minh, lại hỏi: “Con trai, ý con là cô bé đó hiện đang ở nhà con?”
“Vâng, nhưng kh như mẹ nghĩ đâu.” Mặc dù lúc nãy suýt chút nữa là " chuyện", nhưng cuối cùng vẫn chưa thành.
“Được , được , mẹ biết , mẹ kh nghĩ nhiều đâu.” Tần Vân cười hớn hở, tâm trạng vô cùng tốt, “Thôi được , kh còn sớm nữa, mẹ cũng ngủ đây. Con cũng nghỉ ngơi sớm , đừng để bị mệt quá nhé.”
Khóe miệng Tô Dịch Thừa khẽ giật giật, đặc biệt là câu "đừng để bị mệt" của mẹ. Haiz, cũng muốn "mệt" lắm chứ!
Cúp ện thoại, kh còn tâm trí đâu mà xem tài liệu nữa. Nghĩ đến m câu nói đầy ẩn ý của mẹ, lại nhớ đến cảm giác mềm mại khi ôm nàng trong lòng lúc nãy, một luồng nhiệt chạy thẳng xuống bụng dưới.
“C.h.ế.t tiệt!” Tô Dịch Thừa khẽ rủa một tiếng, bu tài liệu xuống thẳng ra phòng tắm bên ngoài. Hiện tại, thực sự cần một gáo nước lạnh để hạ hỏa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.