Cưới Trước Yêu Sau
Chương 367: Niềm vui của cả gia đình
Ông nội Tô cười lớn: “Ha ha, cái con bé quỷ quái này, lần trước con tặng gia gia cái thú b gì mà l mày rậm rì, gia gia còn chẳng biết gọi nó là cái gì nữa.” Từng này tuổi mà cô cháu gái còn tặng thú b, đúng là chỉ cái đầu tinh quái của cô mới nghĩ ra được.
“Gia gia, đó là Shin - bé bút chì ạ.” Tô Dịch Kiều nói, “Là quà em mang từ Nhật Bản về, em thích lắm, chẳng lẽ gia gia kh thích ?” Giọng ệu cô nghe như bị bỏ rơi, vô cùng tội nghiệp khiến ta kh nỡ nói lời từ chối.
“Thích, thích chứ, Tiểu Kiều nhà ta tặng gì gia gia cũng thích hết.” Ông nội Tô cười hiền từ.
Nghe vậy, Tô Dịch Kiều đắc ý Tô Dịch Thừa: “Th chưa, em đã bảo em tặng gì gia gia cũng thích mà.”
“Xem con đắc ý chưa kìa, lớn tướng mà vẫn như trẻ con.” Tần Vân cười mắng.
Mọi đều cười, kh khí vô cùng hòa hợp và vui vẻ.
Tô Dịch Thừa Bình Yên một cái, sau đó dưới gầm bàn, đưa tay nắm chặt l tay cô. Hai nhau trao đổi ánh mắt. Tô Dịch Thừa quay sang nói với mọi : “Nhân dịp sinh nhật gia gia hôm nay, thực ra con và Bình Yên cũng một chuyện muốn th báo với cả nhà.”
“Chuyện gì vậy ?” Tô Dịch Kiều tò mò hỏi, chớp đôi mắt to .
“Đúng đ A Thừa, chuyện gì mà con làm vẻ thần bí thế?” Tần Vân cũng phụ họa, vừa nói vừa gắp thức ăn cho Bình Yên.
Ba Tô và nội cũng bình tĩnh , kh biết định nói ều gì.
Tô Dịch Thừa khẽ cười, dưới gầm bàn tay nắm tay Bình Yên càng chặt hơn, chậm rãi lên tiếng: “Con và Bình Yên đã em bé .”
Nghe vậy, đôi đũa đang gắp thức ăn của Tần Vân và Tô Dịch Kiều bỗng khựng lại. Mọi ngơ ngác , lại quay sang Bình Yên, một lúc lâu sau vẫn chưa hết bàng hoàng.
Tô Dịch Thừa khẽ g giọng, lặp lại: “Con nói là, con và Bình Yên đã con , bác sĩ nói đã được hơn hai tháng, mọi thứ đều bình thường ạ.”
Tần Vân là phản ứng lại đầu tiên, bà với vẻ kh thể tin nổi: “Thật con?”
Tô Dịch Thừa gật đầu, môi nở nụ cười nhạt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tuyệt quá, em sắp được làm cô !” Tô Dịch Kiều hưng phấn reo lên.
Ba Tô cũng đã định thần lại, nghĩ đến việc sắp được làm nội, gương mặt kh giấu nổi niềm vui: “Chuyện tốt, chuyện tốt! Hôm nay nhà ta đúng là song hỉ lâm môn. Ba th đúng kh ba?” Ông quay sang nội Tô.
Ông nội Tô cũng gật đầu liên tục: “Tốt, tốt lắm, Dịch Thừa cuối cùng cũng kh để ta chờ đợi vô ích.” Kh ngờ còn đợi được đến ngày bế chắt, đời này coi như mãn nguyện .
Bình Yên quay sang Tô Dịch Thừa, dưới gầm bàn cô nắm chặt l tay , khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện.
“Ai da!” Tần Vân hơi trách móc Tô Dịch Thừa: “Hai đứa thật là, chuyện quan trọng thế này kh nói sớm hơn.”
“Tụi con muốn dành cho cả nhà một sự bất ngờ ạ.” Bình Yên cười nói.
“Vốn dĩ là đại hỉ sự, bất kể khi nào nói cho mẹ biết thì mẹ cũng đều th bất ngờ và vui sướng hết.” Tần Vân bàn thức ăn, bắt đầu cân nhắc món nào phù hợp với phụ nữ mang thai, món nào cần dì giúp việc làm lại cho Bình Yên. Bà nói: “Bình Yên, con muốn ăn gì, để mẹ bảo dì làm cho con.”
Bình Yên vội lắc đầu, sợ làm phiền mọi nên nh chóng nói: “Dạ kh cần đâu mẹ, m món này con đều thích cả, thật đ ạ!”
“Ai da, món cua này kh được ăn, tính hàn quá. Món này cũng kh được, cay quá. Còn món này, món này nữa... hình như nấu hơi mặn, cho nhiều mì chính quá!” Tần Vân vừa bàn thức ăn vừa nhíu mày. Những món vốn dĩ hợp khẩu vị, nay liên quan đến chuyện m.a.n.g t.h.a.i và em bé, đột nhiên trong mắt bà cái gì cũng th kh ổn. Cuối cùng bà dứt khoát bu đũa đứng dậy: “Để mẹ vào bếp làm thêm m món khác cho con.” Kh đợi Bình Yên từ chối, bà đã quay thẳng vào bếp.
“Mẹ!” Bình Yên theo bóng lưng bà, bất đắc dĩ quay sang Tô Dịch Thừa.
“Ha ha, cứ để mẹ con làm , bà đang vui lắm đ.” Ba Tô cười lớn nói. Tuy chút bất ngờ nhưng đây thực sự là một hỉ sự. Vốn dĩ nghĩ với tính cách của Dịch Thừa, sẽ lên kế hoạch mọi thứ đâu ra đ và chưa muốn con sớm như vậy, kh ngờ lại sắp cho lên chức nội thật . Nghĩ vậy, trong lòng vui kh tả xiết, bưng ly rượu lên Tô Dịch Thừa: “A Thừa, hôm nay uống với ba và gia gia thêm m chén nữa nhé.”
Tô Dịch Thừa gật đầu: “Vâng ạ.”
Bình Yên kh muốn làm mất hứng của mọi , nhưng lại lo lắng Tô Dịch Thừa uống nhiều quá dạ dày sẽ kh chịu nổi, đành nhỏ giọng dặn dò bên tai : “ uống ít thôi nhé.”
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa vỗ nhẹ tay cô, gật đầu: “ biết .”
lẽ vì quá đỗi vui mừng nên trong bữa cơm này, nội và ba Tô vốn tửu lượng tốt thế mà đều uống đến mức ngà ngà say. Cuối cùng nội nhờ Tô Dịch Thừa dìu mới về được phòng, còn ba Tô tuy kh đến mức kh tự về phòng được nhưng bước cũng loạng choạng, khiến ta kh khỏi lo lắng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.