Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cưới Trước Yêu Sau

Chương 391:

Chương trước Chương sau

Chỉ là trong bóng đêm, Tô Dịch Thừa hết lần này đến lần khác vỗ nhẹ lên lưng cô, đôi mắt mở to, lâu sau vẫn kh ngủ được.

Khi Bình Yên tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng rõ, thời tiết hôm nay dường như đẹp, ánh nắng chan hòa, xuyên qua lớp rèm cửa sổ chiếu rọi khắp căn phòng. Ánh sáng phần chói mắt, cô giơ tay lên che trước mắt một lúc lâu mới quen được với độ sáng này.

Tô Dịch Thừa bên cạnh đã kh còn ở đó, nửa chiếc giường còn lại lạnh băng kh một chút hơi ấm.

Cô quay đầu vị trí trống trải bên cạnh một lúc lâu, tay nhẹ nhàng vuốt ve nơi đã nằm. Cô vẫn còn nhớ giấc mơ đêm qua, chút đáng sợ. Cô mơ th của Viện Kiểm sát đến bắt Tô Dịch Thừa , nói bị tình nghi tham ô hối lộ, hơn nữa chứng cứ vô cùng xác thực, gần như kh cần thẩm vấn đã thể trực tiếp định tội. Số tiền liên quan lại lớn đến mức kinh khủng, kh cần ngồi tù mà bị kéo thẳng ra ngoài xử bắn. Cô sợ hãi vô cùng, bị ta áp giải , cô giải thích thay rằng bị oan, nhưng kh một ai nghe. Cô chỉ thể trơ mắt bị đưa lên xe cảnh sát. Rõ ràng biết đó là mơ, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn vương lại. Sau đó, cô cũng nhớ rằng trong mơ ôm chặt l cô, vỗ về cô, hết lần này đến lần khác thì thầm bên tai cô rằng kh đâu, giọng nói thật ấm áp, khiến cô dần bình tĩnh trở lại.

Nằm trên giường thêm một lúc nữa, ngay khi Bình Yên định đứng dậy thì cửa phòng được mở ra. Tô Dịch Thừa đẩy cửa bước vào, động tác nhẹ nhàng. Khi ánh mắt vừa vặn chạm đôi mắt to đang mở của cô, khóe miệng cong lên một đường cong đẹp mắt. Kh chút e dè, thẳng về phía cô, cúi định cho cô một nụ hôn chào buổi sáng.

Ngủ cả một đêm, miệng Bình Yên chút khó chịu, cô theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng lại kh cho cô cơ hội, hai tay ôm l mặt cô, nụ hôn cứ thế mà đặt xuống.

Đến khi Bình Yên cảm th sắp kh thở nổi, Tô Dịch Thừa mới chịu bu cô ra, hôn lên mắt và trán cô, nhẹ giọng thì thầm bên tai: “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Giọng Bình Yên chút mơ màng, mềm mại, vô cùng quyến rũ.

Bu cô ra và đứng thẳng dậy, Tô Dịch Thừa mới th cô đang bĩu môi, đôi mày cũng nhíu lại kh vui. nhướng mày, hỏi: “ vậy em?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bình Yên ngượng ngùng đưa tay che miệng, rầu rĩ lẩm bẩm: “ ta còn chưa đ.á.n.h răng mà…”

Gương mặt nhỏ n nhăn lại thành một cục, trong mắt Tô Dịch Thừa lại th đáng yêu vô cùng. buồn cười kéo tay cô xuống, lại hôn lên môi cô một cái, trán tựa vào trán cô nói: “ đ.á.n.h răng , em nếm ra kh?”

Bình Yên vừa tức vừa bực, đưa tay đ.á.n.h nhẹ vào , lẩm bẩm: “ kh sợ bẩn à.”

“Ha ha.” Tô Dịch Thừa cười sảng khoái, cô, ánh mắt dường như thể nhấn chìm cô vào trong đó. Tay vuốt ve làn da mịn màng của cô, “Bởi vì là em, nên kh ngại.”

Bình Yên cảm th Tô Dịch Thừa thật sự là đàn biết nói những lời ngon tiếng ngọt nhất trên thế giới này, hơn nữa kỹ năng còn đặc biệt cao siêu. Những lời đường mật nói ra kh khiến ta cảm th sến súa khó chịu, tuy ngọt nhưng là kiểu ngọt ngào kh gây ngán, hơn nữa luôn khiến ta bất giác chìm đắm trong phạm vi hạnh phúc đó, một cảm giác dễ chịu.

“Dậy em, bữa sáng làm xong .” khẽ hôn cô một cái kéo cô ngồi dậy, vừa dặn dò: “Buổi sáng một cuộc họp đột xuất, qua đó ngay. Buổi trưa em tự làm gì đó ăn nhé, đừng để bị đói, biết kh?”

Bình yên gật đầu, nhỏ giọng lầm bầm: “Em sẽ kh giống ai đó dùng mì gói cho qua bữa đâu.” Cô vẫn còn để bụng chuyện tối qua.

“Ha ha.” Tô Dịch Thừa cười lớn xoay , l bộ vest muốn mặc hôm nay từ trong tủ quần áo ra thay. Sau đó giơ tay đồng hồ, cưng chiều xoa đầu cô, lại xoa xoa chiếc bụng vẫn còn phẳng lì của cô, nhẹ nhàng hôn lên rốn cô qua lớp áo ngủ, nơi gần với các con nhất. nhỏ giọng nói: “Ngoan nhé.” Cũng kh biết là nói với cô hay là với “ tình bé bỏng” trong bụng.

Bình Yên ngẩng đầu vuốt tóc , những ngón tay luồn vào mái tóc mềm mại, nhẹ nhàng xoa dịu. Nhớ lại giấc mơ đêm qua, cô vẫn còn chút sợ hãi. Im lặng một lúc lâu, cuối cùng cô vẫn nhẹ giọng hỏi: “Thật sự sẽ kh chứ, đúng kh ?” Cô bất an, cho dù đã cam đoan nhiều lần. Kh kh tin , chỉ là sợ hãi, lo lắng, kh cách nào hoàn toàn kh để tâm, hoàn toàn yên lòng được.

Sự chuyển biến quá nh khiến Tô Dịch Thừa ngẩn ra một chút, mới phản ứng lại được cô đang nói gì. đứng dậy cô, kh chút phiền chán mà một lần nữa cam đoan với cô: “Thật sự sẽ kh đâu, em yên tâm.” Thật ra cảm giác được khác quan tâm thế này tuyệt. Sự quan tâm này, đôi khi ngay cả ba mẹ cũng kh cho được. Được cô lúc nào cũng c cánh trong lòng lo lắng, thật sự cảm giác kh tồi chút nào, đương nhiên là trừ việc cô cứ luôn nhíu mày khiến chút khó chịu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...