Cưới Trước Yêu Sau
Chương 577:
Tô Dịch Thừa lúc này thể nói là đứng ngồi kh yên, kh ngừng lại lại trước cửa phòng sinh, tay nắm chặt thành quyền. Cách cánh cửa phòng sinh, vẫn thể nghe th tiếng kêu đau đớn của Bình Yên bên trong, từng tiếng từng tiếng khiến vô cùng lo lắng, đau lòng, nhưng lại chẳng cách nào, chỉ thể đứng ở cửa lo lắng su.
Lâm Tiêu Phân như vậy, vừa lo lắng cho Bình Yên bên trong, vừa chút buồn cười, nói: “A Thừa à, con ngồi một lát , kh nh vậy đâu, con cứ tới lui như vậy, làm chúng ta hoa cả mắt.”
Tần Vân cũng cười, nói: “Nuôi con trai ba mươi m năm, đây là lần đầu tiên mẹ th nó như vậy.”
Tô Dịch Thừa cũng kh nghe lọt tai lời các bà nói, bây giờ trong đầu chỉ bên trong, cả ba đó đều là những quan trọng nhất trong cuộc đời ! làm thể ngồi yên mà kh lo lắng, kh sốt ruột được.
406. Thời gian chờ đợi luôn đặc biệt dài đằng đẵng. Cuối cùng, khi Tô Dịch Thừa cũng kh biết đã đợi bao lâu, trong phòng sinh truyền đến một tiếng khóc nỉ non vang dội. Mọi ngoài cửa mừng rỡ, Lâm Tiêu Phân và Tần Vân nắm tay nhau reo lên: “Sinh , sinh , nghe th tiếng khóc của đứa bé , thật to và vang!”
“Đúng đúng đúng, sinh , là sinh .”
Tô Dịch Thừa cả căng thẳng đứng c ở cửa, lúc này tay gần như kh biết nên để vào đâu.
Cửa phòng sinh được một cô y tá đẩy ra, trong lòng ôm một đứa bé nhỏ xíu, nhăn nheo, đỏ hỏn từ bên trong ra. Đứa bé oe oe khóc, tiếng khóc to và vang.
Qua lớp khẩu trang, cô y tá cười nói với họ: “Chúc mừng chúc mừng, là một tiểu c tử.” Cô Tô Dịch Thừa, cười nói: “Vị này là ba kh, nào, bế con , là một nhóc đẹp trai đ.”
Tô Dịch Thừa vật nhỏ đỏ hỏn nhăn nheo trong lòng cô, lại chần chừ kh dám nhận l.
Tần Vân và Lâm Tiêu Phân ở phía sau đều bật cười. Lâm Tiêu Phân vội tiến lên nhận l đứa bé từ tay cô y tá, vui sướng ngắm , thế nào cũng th tiểu gia hỏa đỏ rực trong lòng đáng yêu vô cùng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Còn Tần Vân thì mang bình c gà vẫn luôn ôm trong lòng đưa cho cô y tá, vừa nói: “Cô y tá à, lát nữa cô mang c gà này cho con dâu uống nhé, sợ lát nữa nó kh sức.”
“Được ạ.” Cô y tá đưa tay nhận l, sau đó quay trở lại phòng sinh.
Lâm Tiêu Phân cũng ôm đứa bé theo các y tá để tắm rửa cho bé, Trương tẩu và Tần Vân đều theo giúp đỡ.
Tô Dịch Thừa vẫn còn chưa hoàn hồn, ngơ ngác đứng đó. Vẫn chưa thoát khỏi cú sốc vừa .
Cố Hằng Văn cười tiến lên, đưa tay vỗ vỗ vai , cười đầy thấu hiểu: “Lúc Yên Yên ra đời cũng như vậy, sợ đến mức căn bản kh dám bế.”
Tô Dịch Thừa một lúc lâu sau mới l lại tinh thần, Cố Hằng Văn chút ngượng ngùng gãi đầu, đột nhiên lại nhớ đến câu nói vừa của cô y tá: ‘Chúc mừng chúc mừng, là một tiểu c tử.’
ngơ ngác lẩm bẩm một câu: “ kh là con gái?” Kh nói là sinh đôi con gái ?
Với nghi vấn này, Tô Dịch Thừa nhất thời kh phản ứng kịp, luôn khăng khăng nói là con gái sinh đôi trước nay chỉ , chưa ai từng cho một câu trả lời chắc c!
Cố Hằng Văn cười, vỗ vỗ vai , nói: “Đứa tiếp theo, đứa tiếp theo nói kh chừng là con gái.”
Tô Dịch Thừa hoàn hồn, nghe th trong phòng sinh lại truyền ra tiếng kêu đau đớn của Bình Yên. Cả tâm trí lại bị kéo trở về, kh còn thời gian để nghiên cứu vì kh là con gái nữa, cả trái tim lại bị thắt lại. Hoàn toàn trái ngược với niềm vui sướng khi mới biết Bình Yên m.a.n.g t.h.a.i đôi, trong lòng kh khỏi thầm thì nếu là một đứa thì tốt , nếu kh sinh đôi thì tốt , kh sinh đôi thì bây giờ Bình Yên đã ra ngoài , đâu còn ở bên trong chịu thêm một lần khổ sở như vậy!
Nhưng may mắn thay, đứa bé này cũng kh hành hạ mẹ nó quá lâu. Cách trai nó ra đời một tiếng đồng hồ, cuối cùng nó cũng bằng một tiếng khóc vang dội thoát khỏi bụng mẹ ấm áp để đến với thế giới này. Nhưng một ều thú vị là, tuy chỉ chậm hơn trai một tiếng, nhưng về mặt thời gian lại chênh lệch cả một ngày, bởi vì nó ra đời đúng vào lúc 0 giờ 01 phút sáng ngày hôm sau.
Nghe th tiếng khóc nỉ non từ bên trong truyền ra, Tô Dịch Thừa xúc động đến đỏ cả mắt, hận kh thể trực tiếp đẩy cửa phòng sinh x vào. Khi cô y tá bên trong ôm đứa bé vừa định ra báo tin vui, chỉ th cửa vừa mở, một đàn đã lập tức lướt qua cô chạy vào trong phòng sinh, kéo cũng kh kéo lại được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.