Cưỡng Chiếm! Gia Chủ Họ Phong Bệnh Kiều Vừa Nhã Nhặn Vừa Điên Cuồng
Chương 37: Vậy Em Sẽ Luôn Ở Đây Chứ?
Đích mớm cho uống?
Đây trò vờn gì nữa.
Liễu Tri Uẩn cố gắng kiềm chế sắc mặt ngày càng mất kiên nhẫn , ngẩng đầu lên quan sát trạng thái .
mặt cảm xúc gì, từng tấc biểu cảm đều thể hiện trạng thái thả lỏng nhất.
lẽ bản tướng mạo nhã nhặn, khí độ cao quý, cho dù trong tình trạng sắp say mèm như cũng thấy nửa phần nhếch nhác.
Chỉ bớt nhiều khí thế nhiếp hồn đoạt phách.
Chắc vì cố chấp với chuyện “mớm rượu”, mí mắt mang theo một nếp gấp sâu vẫn luôn rũ xuống một nửa chịu khép .
Ánh mắt sâu thẳm thẳng mặt cô, bên trong chứa đựng những cảm xúc phức tạp khiến thể hiểu.
Liễu Tri Uẩn thời gian để suy nghĩ những điều .
Trong đầu cô chỉ duy nhất một suy nghĩ “chuốc say ”.
ánh mắt cầu xin kiên trì đến mức gần như cố chấp , Liễu Tri Uẩn cuối cùng vẫn bất đắc dĩ thỏa hiệp.
Lấy ly rượu đang kề bên môi , hé môi ngậm một ngụm, rướn xích gần môi .
Giây tiếp theo, Phong Úc liền há miệng ngậm luôn cả đôi môi cô.
Thần sắc vốn dĩ ủ rũ dường như một nữa bừng lên sức sống, nhanh chóng giành quyền kiểm soát.
Giữa lúc môi răng giao hòa, một dòng rượu vang đỏ sẫm men theo khóe môi đang kề sát hai ngoằn ngoèo chảy xuống, lướt qua chiếc cổ thon dài, thấm lớp vải vóc mềm mại.
Khung cảnh xa hoa mà đầy khiêu gợi.
Cách uống quả thực tốn rượu, đây chính điều Liễu Tri Uẩn hy vọng.
Cho dù nụ hôn còn kéo dài hơn cả thời gian uống rượu, mớm vài ngụm như xong, Phong Úc như ý nguyện quả nhiên ngoan ngoãn hơn nhiều.
Rượu trong ly cạn đáy, tinh thần cũng uể oải nhiều.
Liễu Tri Uẩn đưa tay lau vết rượu còn sót cằm, giả vờ ỷ lòng , nhẹ giọng khuyên nhủ: “Mệt thì ngủ một lát , .”
Lồng n.g.ự.c đang tựa bên tai đập đều đặn, lâu mới thấy hỏi: “ em sẽ luôn ở đây chứ?”
lẽ vì say rượu, giọng chút mờ mịt hư vô, rõ.
Như dám hỏi, cam tâm.
Liễu Tri Uẩn thấy câu hàng mi dài khẽ run, nơi n.g.ự.c trái dâng lên từng trận cảm giác chua xót khác lạ.
Một lát , vẫn đáp: “Sẽ, em sẽ ở đây.”
đây, cô từng dối.
, cô lẽ chỉ thể sống trong những lời dối.
qua lâu, thở Phong Úc dần trở nên đều đặn kéo dài.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua đường nét xương hàm mỹ, đường nét khuôn mặt lập thể thể thấy, đôi mắt vốn dĩ sắc bén cũng rốt cuộc khép .
Liễu Tri Uẩn kịp thở phào nhẹ nhõm, tranh thủ thời gian rời khỏi đây.
Cơ thể cử động một chút, phát hiện cánh tay vòng qua eo cô siết chặt, dùng chút sức lực mới miễn cưỡng thoát khỏi vòng tay .
khi rời khỏi phòng ăn, Liễu Tri Uẩn trở về phòng, một bộ đồ hầu giấu trong tủ quần áo mặc lên , phòng hờ vạn nhất phát hiện thể ngụy trang qua ải.
đem giấy tờ tùy chuẩn từ và những món đồ lặt vặt để đổi tiền nhét túi áo.
Bạn thể thích: Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bước cuối cùng khóa cửa , tạo ảo giác cô đang nghỉ ngơi trong phòng.
Chìa khóa trong tay Phong Úc cô vứt , rằng cô trong phòng thì chỉ thể phá cửa xông .
Bất kể hầu bản Phong Úc, đều sẽ dễ dàng lỗ mãng đến bước , điều sẽ tranh thủ nhiều thời gian hiệu quả cho việc rời cô.
Để tạo gian riêng tư cho hai đón sinh nhật, hôm nay trong lâu đài cổ lưu canh gác, rời từ cổng chính hề khó.
Sương mù ban đêm dày đặc như tưởng tượng, mỏng manh mờ ảo, sự làm nền những ngọn đèn đường bố trí cách vài mét mang một ý cảnh riêng biệt.
Khí hậu đảo quanh năm ôn hòa, đôi khi chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm lớn.
Liễu Tri Uẩn sương mù ẩm ướt xâm nhập cơ thể, dây thần kinh nhuốm vài phần men say tỉnh táo .
Men theo tuyến đường ghi nhớ mấy ngày , một mạch chạy thẳng đến bến tàu nơi tàu thuyền cập bến, nhanh thấy tàu màu trắng lộ làn sương mù lượn lờ.
Tàu cập bến gần, lẽ để ngày mai lên tàu cho tiện, cầu ván nối giữa bến tàu và tàu đều rút , lên tàu dễ dàng.
tàu tối đen như mực, yên tĩnh.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cuong-chiem-gia-chu-ho-phong-benh-kieu-vua-nha-nhan-vua-dien-cuong/chuong-37-vay-em-se-luon-o-day-chu.html.]
Liễu Tri Uẩn lảo đảo trong bóng tối, một vòng trong khoang tàu, rốt cuộc cũng tìm một vị trí kín đáo trốn .
Để phát hiện, còn khoác lên một mảnh vải dày dùng để che đậy hàng hóa, trùm kín cả đầu.
Một chuỗi động tác làm xong, đều toát một lớp mồ hôi lạnh.
Cứ lẳng lặng chờ đợi như lâu, bên ngoài vẫn động tĩnh gì, mới rốt cuộc thả lỏng một chút.
Lúc cô đang lên kế hoạch sáng mai lén lút xuống tàu như thế nào, tìm một nơi thích hợp để tạm thời ở , bên ngoài loáng thoáng truyền đến một trận tiếng trò chuyện.
Âm thanh cách gần, một câu cô rõ.
“ thôi, khuyên nổi Chu tiểu thư.”
Chu tiểu thư, Chu Nghiên Nghiên?
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô sắp xếp khỏi đảo ?
bọn họ đến tàu tìm Chu Nghiên Nghiên lúc ?
Dòng suy nghĩ vốn dĩ rõ ràng Liễu Tri Uẩn từng chút từng chút xáo trộn, trong lòng hoảng loạn thành hình.
khi tiếng trò chuyện xa, cuối cùng vẫn nhịn mà chui khỏi khoang tàu, cẩn thận tìm kiếm bóng dáng Chu Nghiên Nghiên.
Nếu Chu Nghiên Nghiên thật sự vẫn còn đảo, chuyện rời sẽ rắc rối .
Nỗi lo lắng ban ngày thành sự thật, bản sẽ hại cô .
Trong lòng Liễu Tri Uẩn đập “thình thịch”, còn căng thẳng hơn cả lúc trốn khỏi lâu đài cổ.
Mò mẫm tìm kiếm tàu lâu, cuối cùng cũng bắt một bóng dáng quen thuộc đang tựa mạn tàu boong tàu.
khi đến gần, nương theo một chút ánh sáng yếu ớt mới rõ khuôn mặt cô .
Quả thực Chu Nghiên Nghiên!
cô vẫn mặc bộ lễ phục nhỏ thấy lúc trưa, chân trần giày vứt chỏng chơ bên cạnh, đầu tóc rối.
Trong tay còn xách một vỏ chai rượu , chai cô mang đến đó.
Cô thật sự rời đảo.
Trong lòng Liễu Tri Uẩn “đánh thót” một cái, vội vàng khom xuống nắm lấy vai cô .
“Nghiên Nghiên, tỉnh .”
“ ở đây?”
Chu Nghiên Nghiên mặc lễ phục trễ vai, lúc da vai lạnh buốt tay, dường như ở bên ngoài lâu.
gọi gấp gáp như cũng chỉ mất kiên nhẫn hất tay cô , điều chỉnh tư thế tiếp tục ngủ .
Lúc Liễu Tri Uẩn đang sốt ruột trong lòng làm thế nào để đưa cô một cách lặng lẽ, bên bến tàu đột nhiên đèn đuốc sáng rực.
Ánh đèn chói lọi xuyên qua lớp sương mù mỏng chiếu tới, rọi sáng đất trống boong tàu sáng như ban ngày.
Liễu Tri Uẩn ánh đèn làm chói mắt, theo bản năng dùng tay che đôi mắt cho và Chu Nghiên Nghiên, trong lòng dâng lên sự bất an ngày càng mãnh liệt.
Đợi thị giác thích ứng mới bỏ cánh tay , về phía .
Trong luồng ánh sáng chói lọi, một hàng những đàn ông cao lớn mặc đồng phục chỉnh tề, ai nấy tay lăm lăm vũ khí, khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng.
nhân viên tuần tra canh gác đảo.
Phía bọn họ, một bóng dáng thon dài thanh tú đang về phía .
Nhịp bước nhanh chậm, như thể đang tận hưởng quá trình vô cùng kiên nhẫn.
Liễu Tri Uẩn thể tin nổi mở to hai mắt , hoảng loạn đến mức cả đều đang run rẩy, trái tim càng đập dữ dội, âm thanh gần như xuyên thủng màng nhĩ.
Phong Úc…
đang ngủ trong phòng ăn , tỉnh nhanh như .
dáng vẻ bước vững vàng , dường như giống như say rượu…
Lẽ nào đó đang giả say ?
Trong lòng Liễu Tri Uẩn rối như tơ vò, ngay cả việc lẩn trốn cũng quên mất, chỉ ngây ngốc boong tàu tiến gần .
Giây tiếp theo, Phong Úc đến bên bến tàu, cách một xa định.
Trong ánh mắt khiếp sợ Liễu Tri Uẩn đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt sự lạnh lẽo nhiếp hồn.
giọng nhẹ nhàng chậm rãi, thậm chí còn ngậm ý .
“Bảo bối, cùng đón sinh nhật , chạy đến đây ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.