Cứu Phản Diện Xong Lại Bị Phản Diện Ăn Vạ
Chương 11:
Ta trở nằm nghiêng đối diện với : “Vậy vương thượng vì cớ gì lại g.i.ế.c Cố tướng?”
tựa hồ kh ngờ ta sẽ hỏi như vậy, hàng l mi dài khẽ run rẩy.
“Vương thượng nhất định là nỗi khổ riêng đúng kh?” Ta chống tay ngẩng đầu lên , “Nghe qua thì vương thượng cũng đâu lạm sát bách tính vô tội.”
chớp chớp mắt, bu một tiếng thở dài thườn thượt: “Năm năm trước Việt Quốc xuất hiện trận lũ lụt trăm năm một, dân chúng lầm than, t.ử thương vô số. Hai năm trước lại xuất hiện nạn hạn hán chưa từng trong lịch sử, nhiều nơi bách tính mất trắng mùa màng, c.h.ế.t đói la liệt.”
“Bọn họ đều nói rằng, vì ta tàn bạo bất tài nên trời mới giáng hình phạt xuống.”
Ta bĩu môi, xưa đúng là thích tin dăm ba cái trò mê tín dị đoan hoang đường này.
“M thứ đó thì liên quan gì tới , thật đ.” Ta Tiêu Chương, vô cùng nghiêm túc giải thích cho hiểu, “Đó đều là hiện tượng tự nhiên, cho dù kh làm vị vua này thì chúng vẫn sẽ xuất hiện, chẳng dính dáng một chút nào tới cả.”
Tiêu Chương nghiêng đầu ta, vươn tay vớt ta vào trong lòng.
“Hạ Tri Ý, nàng quả thực nhất kiến chung tình với cô.”
……
Thôi bỏ , bệnh, ta kh thể tính toán chi li với được.
Bất tri bất giác ta chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Tiêu Chương, mơ màng nghe nhẹ bẫng nói: “Hạ Tri Ý, nàng ngàn vạn lần đừng phản bội cô.”
Kh mang giọng ệu uy hiếp. Mà càng giống như đang khẩn cầu ta.
Ta khẽ chau mày, theo bản năng buột miệng đáp: “Ừm.”
Lúc hoàn toàn là một lời hứa trong lúc ý thức kh rõ ràng, nhưng khi th tỉnh lại ta nhớ rành rành từng chữ một.
Ta ngồi bên bàn, tay chống cằm, dùng chiếc đũa chọc chọc bát cháo húp dở hết lần này tới lần khác.
“Hôm nay phu nhân lại kh muốn ăn ?” Thải Nhi th bộ dạng này của ta, chút lo lắng.
Thực ra ta chỉ đang buồn rầu cất lo cho tương lai của . Kh biết vì cái gì, ta kỳ thật vốn dĩ kh một tuân thủ lời hứa, nhưng lần này ta chẳng hề muốn lật lọng chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuu-phan-dien-xong-lai-bi-phan-dien-an-va/chuong-11.html.]
Tiêu Chương hạ triều xong liền tới đây bảo muốn dẫn ta một nơi. Hôm nay dường như kh giống ngày thường.
Khoảnh khắc nắm l tay ta, từng bước tiến về phía trước, ta tựa hồ thể th được cả một bầu trời rực rỡ dưới đáy mắt . Ánh nắng đổ trên , lần đầu tiên ta cảm nhận được khí phách hiên ngang của một thiếu niên từ . Làm trái tim ta cũng mềm nhũn ra.
Nơi dẫn ta đến là một tòa tháp gác cao chót vót, biển hiệu trước cửa đề ba chữ “Tháp Thái Minh”. Đó là nơi lần trước dẫn ta đến, chỉ là lần trước ngồi trên mái nhà, lần này là từ đại môn bước vào.
Bên trong tháp giống như từng nói, thờ phụng nhiều bài vị tổ tiên, chỉ hai bài vị được đặt trang trọng trong một căn phòng riêng biệt.
Tiêu Chương cung kính quỳ gối trước hai bài vị : “Mẫu hậu, nhi thần dẫn con dâu tới gặp ngài đây.”
Câu nói tựa như dòng ện, tức khắc truyền vào tai ta, lan tỏa khắp toàn thân.
Ta luống cuống quỳ sụp xuống theo, nhất thời chẳng biết mở lời thế nào.
“Nàng chẳng hiểu biết gì về lễ nghĩa quy củ.” Tiêu Chương mỉm cười nói với bài vị trên cao, “Nhưng đối đãi với nhi thần cực tốt, phụ vương mẫu hậu chớ trách phạt nàng.”
Mặt ta đỏ bừng lên. Ta đối xử với đâu tính là tốt, rõ ràng cách đây kh lâu ta còn định thay trời hành đạo trừ khử kia mà.
Nghĩ tới đây, ta vội vã thốt lên với bài vị: “Hai vị yên tâm, ta nhất định sẽ đối tốt với vương thượng.”
Từ dạo đó, sống trong sự sủng ái của Tiêu Chương, ta triệt để bu thả bản thân. Chẳng buồn tính kế chuồn khỏi hoàng cung nữa, mỗi ngày chỉ ăn xơi vui chơi, dẫn tới cả ta mập lên hẳn một vòng.
đôi khi ta còn m.ô.n.g lung chẳng biết rốt cuộc là ta thích Tiêu Chương, hay ta thích cái lối sống cá muối nằm yên này nữa.
Tiêu Chương đối đãi với ta mực ân cần, với cung nhân kẻ hầu hạ cũng chưa từng dùng hình phạt hà khắc, khiến ta dần quên mất thân phận phản diện lúc ban đầu của . Một tên phản diện kh nên một kết cục tốt đẹp.
Dẫu rằng chưa từng thực sự nhúng tay làm chuyện thương thiên hại lý, nhưng rành rành là một tên phản diện.
Chuyện gì đến thì sớm muộn cũng đến.
“Vương thượng bảo hôm nay chính sự xử lý muộn, dặn phu nhân cứ tự nghỉ ngơi trước.” Vị c c thân của Tiêu Chương bẩm báo trước bữa tối. Ngoài việc đó ra, chẳng hó hé thêm lời nào.
Ta lại vô cớ cảm th một trận hoảng hốt.
Thải Nhi hầu hạ ta nằm xuống, ta kéo tay nàng nán lại hỏi dò: “Ngươi biết xảy ra chuyện gì kh?”
“Nghe nói đại quân nước Ngô đã tiến sát đến biên cương nước ta .” Thải Nhi một tay kéo chăn đắp kín cho ta, một tay xoa dịu, “Phu nhân đừng quá lo lắng, vương thượng ắt hẳn sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.