Cứu Phản Diện Xong Lại Bị Phản Diện Ăn Vạ
Chương 7:
Ta xoa trán, một câu cũng kh nói nên lời.
Chuyện lần này kh trách Thải Nhi được, cũng chẳng trách được Tiêu Chương, muốn trách thì trách bản thân ta ăn nói kh rõ ràng, còn dán lên Tiêu Chương bảo rằng thích .
Ta ngồi trong thùng tắm, cọ rửa cơ thể hết lần này đến lần khác.
Tuy ta cũng là phụ nữ tân thời của thế kỷ 21, nhưng chuyện này ta thật sự chút kh thể tiếp thu được. Vừa nghĩ tới đêm qua khi ta còn chủ động hơn cả Tiêu Chương, ta lại giật một cái, lực cọ trên tay lại tăng thêm vài phần.
Muốn mạng, muốn mạng, thật sự muốn mạng mà.
Quả nhiên cái việc vì dân trừ hại này một đứa sinh viên đại học còn chưa tốt nghiệp như ta kh kham nổi, ta vẫn là nhờ nam chính hỗ trợ thì hơn.
Nghĩ vậy, ngay hôm đó ta bắt đầu thu dọn hành trang, quyết định rời khỏi vương cung của Tiêu Chương.
Hành lý vừa mới thu dọn xong, đã tới bẩm báo Tiêu Chương mang theo một đoàn hùng hậu đang tiến về phía này.
Đoàn hùng hậu?
Ta theo bản năng sang Thải Nhi bên cạnh nãy giờ vẫn đang khóc sướt mướt bảo ta đừng , Thải Nhi vội vàng lắc đầu.
Cũng đúng, nàng ta đã ở bên cạnh ta khóc từ sáng đến giờ cơ mà.
“Mau ra đóng cửa lại!”
Kh một ai nhúc nhích. Ta quay lại các nàng, các nàng lùi lại một bước.
“Thật tốt.” Ta tức giận đến gật gật đầu. Tự ta đóng.
Ngay khoảnh khắc trước khi cánh cửa nặng trịch bị ta đóng lại, Tiêu Chương th qua khe cửa thẳng vào mắt ta.
“Hạ Tri Ý.” gọi ta từ ngoài cửa, “Ngươi đang làm gì vậy?”
Tại thể tỏ ra như chưa từng chuyện gì xảy ra cơ chứ? Rõ ràng đêm qua chúng ta mới một đêm tình vô cùng, đặc biệt, hết sức xấu hổ.
“Vương thượng mời về cho, ta muốn được yên tĩnh.” Ta hít một hơi thật sâu, dán vào cửa đuổi khách.
Ngoài cửa tĩnh lặng một lúc.
Ngay lúc ta tưởng Tiêu Chương đã tức giận, lại hơi mang ý nghi vấn hỏi ta: “Yên Tĩnh là ai? Tỷ của ngươi à? Nếu ngươi nhớ, cô sẽ sai tìm cô ta tiến cung.”
?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Với cái chỉ số th minh này, làm vua một nước kiểu gì vậy?
Nhưng bất luận là một vị vua th minh hay kh, đều là một tên phản diện kh bao giờ ra bài theo lẽ thường.
Ta bảo về , lại trực tiếp kéo cửa x vào. Nếu kh trọng tâm ta vững, lúc kéo cửa thì cả hai chúng ta đã ngã nhào vào lòng .
Thải Nhi đứng cách ta kh xa, th ta kh ngã vào lòng Tiêu Chương, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
……
Ta quay lưng lại với Tiêu Chương, th đám nối đuôi nhau bước vào, tay bưng đủ thứ đồ đạc.
Trong đó một tấm khăn trải giường được gấp nếp chỉnh tề, mặt hướng lên trên một vệt m.á.u đỏ tươi.
Ta kinh ngạc mở to mắt kh dám tin, xấu hổ và tức giận đến mức chỉ muốn đập đầu c.h.ế.t quách cho xong.
Nếu ta kh lầm, đó chắc c là tấm khăn trải giường chứng kiến đêm hoang đường hôm qua. Tiêu Chương cư nhiên lại độc ác đến mức này, l thứ này ra để làm nhục ta!
“Ngươi đã cứu cô một mạng, lại đem hoàn bích chi thân giao phó cho cô, vốn dĩ cô định lập ngươi làm vương hậu. Nhưng thân thế ngươi kh rõ ràng, nên chỉ đành ủy khuất ngươi làm phu nhân của cô trước vậy.”
5.
Thế là ta kh hiểu lại trở thành phu nhân của Tiêu Chương. Cả hoàng cung trên dưới, vui mừng nhất chính là Thải Nhi.
“Nô tỳ đã bảo phu nhân nhất định sẽ được hưởng vinh hoa tám đời mà.” Nàng vừa chải tóc cho ta, vừa toét miệng cười.
Ta giật l lọn tóc đã chải mượt khỏi tay nàng, bước vài bước đến giường nằm phịch xuống.
“Cái vinh hoa này cho ngươi, ngươi muốn kh?” Ta lườm nàng một cái, bực dọc nói.
Nha đầu này đúng là tốt bụng, chỉ tội đầu óc kh đủ xài. Ý tốt mà toàn làm hỏng việc. Nếu xuất cung tuyệt đối kh thể mang nàng theo.
Nàng ta dường như chẳng nghe ra ta đang xỉa xói, vội vàng chạy tới đắp chăn lại cho ta, cười nói: “Nô tỳ làm gì cái mệnh tốt , từ cái ngày vương thượng đưa cô... đưa phu nhân về đây, nô tỳ đã biết vương thượng đối với phu nhân kh giống như với khác . Nô tỳ còn biết xem tướng mạo nữa đ.” Nàng cười tủm tỉm ghé sát tai ta, “Phu nhân trời sinh khuôn mặt tràn đầy phúc khí.”
Ta nhịn kh được bật cười. Cái lời khách sáo này ta đã nghe m gã giang hồ thuật sĩ dưới chân cầu vượt nói kh biết bao nhiêu lần , kết quả chính là năm hai mươi tuổi ta theo máy bay nổ tung luôn.
Thải Nhi th ta nhắm mắt ngủ thì ngoan ngoãn lui ra ngoài.
Ta thừa dịp bóng đêm sẫm đặc nhất, vớ l tay nải giấu sẵn trên giường, lén trèo qua một ô cửa sổ nhỏ ở góc tường.
Chuyện này còn nhờ ơn bác bảo vệ gác cổng ký túc xá hồi đại học, rèn luyện cho ta kỹ năng trèo cửa sổ êu luyện. Nhưng con đôi khi vẫn là kh nên quá tự tin vào bản thân một cách mù quáng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.