Cứu Vớt Phu Quân Bệnh Tật
Chương 1: Chương 1
1
“Nàng nói lại lần nữa xem, nàng họ gì?!”
“Khụ khụ khụ”
đứng đối diện khẽ trợn tròn đôi mắt phượng, đáy mắt mịt mờ hơi nước.
Bởi vì ốm đau, gương mặt vốn nhợt nhạt nay lại ửng lên một tầng mỏng m ửng đỏ.
Đây đã là lần thứ ba .
Nhưng nể tình bộ dạng ma ốm đang ho khù khụ kh dứt do tâm trạng kích động của , ta vẫn giữ thái độ hòa nhã mà đáp lời.
“Ta họ Chúc, tên gọi Chúc Vạn Mãn, kh họ Lưu.”
“Vậy nàng được gả cho đúng là Thận vương Thế t.ử, Hứa Quân An kh?”
Ta nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chốc, sau đó thành thật trả lời.
“Quên .”
“Chuyện nhường này thể quên được chứ!”
Hứa Quân An chút phát ên.
lại bắt đầu qua lại trong phòng.
“ lại còn là một đầu óc vấn đề thế này?”
“Lẽ nào Lưu gia đột nhiên hối hận, bèn tùy tiện lừa một cô nương ngốc nghếch nhét vào kiệu hoa của phụ mẫu ta ?”
“Như vậy lại càng kh được! Đám này làm việc quá mức hoang đường, ta dò la xem .”
Ta phần cạn lời.
này lại thể chê bai đầu óc khác ngay trước mặt chính chủ cơ chứ.
Đầu óc mới vấn đề .
bộ dạng kích động của , ta chợt nhớ tới một câu thành ngữ.
Thế là ta đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai .
“Đã đến đây thì cứ an tâm ở lại. Kẻ gả nhầm là ta đây còn chưa vội, cưới nhầm thì vội vàng cái nỗi gì?”
ta với dáng vẻ dở khóc dở cười.
Trên gương mặt gầy gò nhợt nhạt lộ rõ sự sốt ruột.
“Rốt cuộc nàng từ đâu chui ra vậy?”
Từ đâu chui ra ?
Đây quả thực là một câu hỏi hay.
2
Ba tháng trước, nhà ta vẫn còn ở thôn Lê Thủy.
Phụ mẫu ân ái mặn nồng, bên trên còn một vị trưởng, tháng ngày trôi qua cũng coi như yên ả.
Kết quả là đột nhiên m kẻ ăn mặc châu ngọc lụa là xuất hiện.
Họ dẫn theo một đám tráng hán vây kín l nhà ta.
Mỹ phụ nhân trước vừa ôm chầm l ta đã cất tiếng gọi con ơi.
Bà ta nói rằng ta vốn kh là m.á.u mủ ruột rà của phụ mẫu hiện tại.
Thật là nói hươu nói vượn!
th trận thế hoành tráng của bọn họ, ta liền vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của mỹ phụ nhân.
Ta che c cho a nương đang cố gượng dậy từ trên giường bệnh ở phía sau lưng .
“Bà mới kh con ruột của phụ mẫu bà !”
“Ai là con của bà chứ? Mụ đàn bà này lại nhận xằng nhận bậy thế hả?”
“Mau cút . Nếu còn kh ta sẽ báo quan đ.”
Lúc b giờ, ta chỉ xem bọn họ là phường buôn .
Ta chỉ sợ bọn họ dám to gan cướp ngay giữa ban ngày ban mặt.
Dẫu thì ta cũng là kẻ chút nhan sắc.
Nghe đồn các đại cô nương tầm mười bảy mười tám tuổi bán được giá cao nhất.
Phụ thân của ta thường dặn dò ta nhất định biết bảo vệ bản thân thật tốt.
Thế mà mỹ phụ nhân nọ lại bắt đầu sụt sùi rơi lệ.
Một gã mặt đen đứng cạnh bên bèn lên tiếng tiếp lời.
“Kh cần báo quan. Lão gia và Huyện lệnh của các ngươi đỗi thân thiết. Ngài đã đến nhà Lý chính để mời ta ra làm chứng .”
“Mười tám năm trước, phu thê Chúc thị nhặt được cô nương ở đâu, Lý chính nắm rõ mười mươi.”
“Cô nương hãy cho kỹ. Vị phu nhân đứng cạnh ta đây mới chính là thân mẫu của cô nương.”
Ta nhổ một bãi nước bọt, bu lời cười lạnh.
“Ông nói là . Ta còn nói ta là nương của đ!”
Mỹ phụ nhân nghe th những lời ta thốt ra bèn lảo đảo như sắp ngã, trên mặt in rõ vẻ khó thể tin nổi.
“ con lại thể ăn nói thô bỉ đến nhường này?”
Ta càng th kỳ lạ hơn, bèn khó hiểu đáp trả.
“Bà vừa mới ôm l ta gọi con ngoan, hiện tại lại quay sang chê bai ta thô bỉ ? Bầu trời này làm gì làm nương nào như bà chứ.”
“Lại nữa, lúc vừa bước vào đây trên mặt bà ngập tràn vẻ khinh khỉnh, bây giờ lại bắt đầu rỏ nước mắt . Bà đang hát tuồng đ à?”
3
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta vừa toan mở miệng đuổi bọn họ cút , kết quả là Lý chính lại thực sự tới.
Lý chính bảo rằng ta quả thực kh là con ruột.
Tuy nhiên, vị mỹ phụ nhân này cũng chẳng thân mẫu của ta.
Bà ta chỉ là một thê thất được nâng lên từ thân phận thất mà thôi.
Mẫu thân của ta vừa sinh ta ra đã qua đời.
Sau đó, lúc ta mới tròn ba tháng tuổi thì lỡ bị lạc mất.
Nhờ vậy mà ta mới được phu thê Chúc thị nhặt về nuôi nấng.
Khéo cho một câu lỡ bị lạc mất.
Hóa ra ta lại mang thiên phú dị bẩm cơ đ.
Mới ba tháng tuổi đã biết cất bước, chạy lăng xăng thế nào mà tự làm bản thân lạc mất.
Ta lại nhổ toẹt một bãi.
“Thân mẫu của ta đã qua đời, ta sẽ lập bài vị trường sinh cho bà . Sớm tối dập đầu tạ ơn bà đã ban cho ta m.á.u thịt tấc thân này.”
“Thế nhưng ta tuyệt đối sẽ kh theo các .”
“Phụ mẫu hiện tại đã dưỡng d.ụ.c ta tròn mười tám năm. Nơi này chính là nhà của ta.”
Kết cục là bọn họ căn bản chẳng thèm lắng nghe.
Họ túm c.h.ặ.t l ta kéo xệch ra ngoài.
Bọn họ bảo cha ruột của ta vẫn còn sống sờ sờ ở đó.
Họ bắt ta đến nhận cha ruột.
Nghe th lời này, cơn giận trong lòng ta càng bùng lên dữ dội.
Ta gào thét một tiếng vang trời.
“Ông ta là cha ruột của ai chứ? Cha đẻ tìm được khuê nữ ruột thịt mà lại chẳng thèm đích thân đến l một cái !”
“Xem ra cũng chẳng thân thiết gì cho cam. Đã kh thân thiết thì ta nhận ta làm cái thá gì!”
Nếu như ta mà lạc, phụ thân của ta dẫu lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ liều mạng tìm ta.
Lão gia với chả tiểu thư cái nỗi gì, ta đây kh thèm!
Ta ra sức vùng vẫy kéo lê thân về lại phía sau.
Ta bám c.h.ặ.t l khung cửa kh bu.
A nương ốm yếu mỏng m, lúc này đang bị m ả phụ nhân ấn c.h.ặ.t trên giường chẳng thể nhúc nhích.
Phụ thân và ca ca đều kh nhà.
Ta nhất định c.ắ.n răng trụ vững cho đến khi bọn họ quay về.
M kẻ lụa là châu báu nọ th ệu bộ của ta thì giận đến mức khóe miệng co giật liên hồi.
Bọn họ nghiến răng nghiến lợi rặn ra từng chữ.
“Đánh ngất lôi !”
Thế là sau khi tỉnh giấc, ta liền ngoạn mục biến hóa.
Từ Nhị Nha của nhà họ Chúc bỗng chốc trở thành Chúc đại tiểu thư.
Khoảng sân râm ran tiếng gà gáy ch.ó sủa nay đã hóa thành một gian gác lọng tứ bề bưng bít.
Ta bị giam cầm trong gác lọng suốt ba ngày ròng rã.
Ngày thứ nhất, ta đập phá đồ đạc, quăng ném ghế gỗ.
Ta gào thét khản cả cổ đòi về nhà.
Ngày thứ hai, một vị cô cô bước vào phòng với ý định dạy dỗ quy củ cho ta.
Bà ta bảo ta sửa cái thói nhà quê thô lỗ mộc mạc .
Bà ta còn nói ta chuẩn bị gả chồng sau ba tháng nữa.
Ta hắt thẳng ly nước trà vào giữa mặt bà ta.
Ta giật l cây thước mà bà ta định dùng để đ.á.n.h ta phang ngược trở lại.
“Quy củ của bà giỏi giang như vậy, lại chẳng nhiễm chút thói nhà quê nào, bà kh tự mà gả !
“Đến lúc đó lại đẻ cho ta một đứa con. Bốn mươi tuổi vẫn là một đóa hoa thơm ngát đ!”
Ngày thứ ba, ta lừa được đám nha hoàn gác cửa rời .
Ta chui qua lỗ ch.ó chật hẹp để trốn khỏi Chúc phủ.
Ta liều mạng cắm đầu cắm cổ chạy về hướng thôn Lê Thủy.
Vừa bước qua cổng nhà, đôi chân ta bỗng nhũn ra quỳ rạp xuống nền đất.
Ta dùng chất giọng khản đặc để cất tiếng gọi a nương.
Kết cục là ta dẫu gọi bao nhiêu tiếng chăng nữa thì cũng chẳng âm th êm ái nào đáp lời ta.
Thẩm thẩm hàng xóm nói với ta rằng bọn họ đã rời từ hôm qua .
4
“Bọn họ đâu ạ?”
“Chuyện này thì thẩm nào hay biết. Phụ thân ruột của cháu đã phái mang cho bọn họ một khoản bạc lớn. Bọn họ liền thuê một cỗ xe ngựa khởi hành khi trời còn chưa hửng sáng.”
Ta ra sức chớp mắt liên hồi.
Ta cố gắng che giấu nỗi chua xót đang cuộn trào trong tâm trí.
“ lẽ là đưa a nương của cháu chữa bệnh . Khó khăn lắm mới bạc trong tay, âu cũng là chuyện đương nhiên.”
“Cháu vẫn còn ở đây cơ mà. Bọn họ tuyệt đối sẽ kh bỏ đâu. Chắc c kh bao lâu nữa họ sẽ quay trở lại. Cháu sẽ ở lại đây chờ bọn họ trở về.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.