Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cứu Vớt Phu Quân Bệnh Tật

Chương 7: Chương 7

Chương trước

“Nàng quên mất ều gì ?”

Ta th lạ bèn hỏi.

“Quên ều gì cơ?”

Mọi thứ đều gom đủ cơ mà, đến cái chậu rửa mặt ta cũng vác theo đây này.

chỉ tay vào ta.

“Nàng, chính là nương t.ử của ta.”

Đoạn lại tự chỉ vào .

“Nương t.ử ở đâu, thì vi phu ở đó.”

Nguyện một đời bám riết l nàng, sống là phu quân của Chúc Vạn Mãn, c.h.ế.t cũng là hồn ma do Chúc Vạn Mãn bảo bọc.

Ta hé môi định nói nhưng lại thôi, câu chữ này nghe mới quen thuộc làm .

cứ thế mà chuồn , liệu phụ thân a nương của sinh lòng nghi ngờ kh?”

Đặc biệt là Thận vương.

Lão ta luôn nóng lòng muốn Hứa Quân An sớm dọn sạch chướng ngại, thể nhắm mắt làm ngơ cho yên ổn lánh nạn tĩnh dưỡng tại cái sơn thôn hẻo lánh này.

Nếu lỡ để lộ chuyện kh còn ngoan ngoãn phục tùng nốc cạn những liều độc d.ư.ợ.c, thậm chí còn khả năng khôi phục khỏe mạnh, ai biết được lão ta sẽ lại giở ra thủ đoạn hiểm độc gì.

Ta bất giác run lên cầm cập.

“Lão ta sẽ kh tàn nhẫn đến mức phái sát thủ truy lùng chúng ta chứ?!”

Hứa Quân An bật cười ngặt nghẽo hồi lâu, đáp lại.

“Tuyệt đối kh chuyện đó, ta đã thẳng t ngửa bài với lão , đối với cái chức tước vương vị rách nát của lão ta chẳng màng để tâm, chỉ cần lão muốn, cái tên ‘Hứa Quân An’ thể lập tức biến mất vĩnh viễn kh để lại dấu vết.”

Ta đầy bụng hồ nghi.

“Lời của lão ta đáng để đặt lòng tin ?”

Đôi mắt hồ ly xếch dài của Hứa Quân An khẽ nheo lại, một tia sắc sảo xẹt qua, quả quyết nh ninh.

“Dẫu kh đáng tin thì cũng buộc tin.”

Ta thoáng chốc bừng tỉnh ngộ, con hồ ly tinh l này xem chừng đã nắm trong tay nhược ểm và giăng sẵn lối thoát an toàn , quả nhiên là quý tộc m tâm cơ sâu thẳm.

Suy nghĩ một hồi, ta lại hỏi.

“Thế còn ta thì ?”

Lỡ lúc đó bọn họ bắt ta về ép buộc làm quả phụ thủ tiết thì .

Còn cả cái lũ khốn nạn vô ơn ở Chúc gia kia nữa, liệu bắt ép nữ nhi tái giá hay kh.

phe phẩy chiếc quạt xếp trên tay, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc đầy ẩn ý.

“Ta đã th cáo với lão , ta ‘mệnh chung’, còn nàng thì vì ‘tuẫn tình’ mà quyên sinh theo.”

À, thế thì ta thể kê cao gối mà ngủ .

15

Cuộc sống của Hứa Quân An tại thôn Lê Thủy diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ.

Ta cứ tưởng vị Thế t.ử kim chi ngọc diệp này sẽ khó lòng mà làm quen được với hoàn cảnh nghèo khó nơi thôn quê.

Nào ngờ chỉ mới ngày thứ hai đặt chân đến đây, đã hăng hái rảo qu nhà thẩm thẩm hàng xóm để làm quen.

Chỉ qua vài ba câu bắt chuyện, đã nh ch.óng dỗ ngọt khiến thẩm thẩm hàng xóm cười tít mắt, hào phóng dúi cả đống khoai lang khô vào vòng tay .

giả lả từ chối cho lệ theo kiểu “tình cảm khó chối từ”, sau đó vui vẻ ôm gọn tất thảy mang về, tíu tít khoe khoang như được mùa với ta.

“Vô Dạng à, chúng ta kh nên nhận quá nhiều đồ của khác đâu, nhà thẩm vốn đ con cái, món khoai lang khô ta cũng biết làm mà, đợi tới mùa đ rảnh rỗi, ta sẽ tự tay làm nhiều thêm một chút.”

Hứa Quân An ngẩn , nụ cười xán lạn ta chưa từng th bao giờ chợt hé nở trên môi , sau đó mặt đỏ bừng.

“Ta biết chứ. Nhưng thẩm nghe nói ta là phu quân của nàng, nên bằng mọi giá ép ta nhận bằng được.”

liếc trộm ta một cái, với ệu bộ e thẹn hệt như một nàng dâu nhỏ rụt rè.

“Thẩm bảo đó là món quà cưới tặng hai chúng ta.”

Ta phì cười.

“Được , ta biết , hôm nào ta sẽ sang cảm tạ thẩm .”

Mắt Hứa Quân An càng sáng ngời hơn.

“Ta hiểu .”

Vừa dứt lời đã lại cắm đầu cắm cổ chạy tót ra ngoài.

Khoan đã, hiểu cái gì cơ?

Ta ngơ ngác kh hiểu mô tê gì.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhưng chẳng bao lâu sau, Hứa Quân An lại nối đuôi nhau mang về vô số món đồ chúc mừng, thậm chí còn ôm hẳn một con ngỗng trắng muốt về nhà, khăng khăng nói là do Lý chính ép nhận.

Ta tức cười, nào vẻ gì là kh thích ứng cơ chứ, rõ ràng là cá gặp nước sống quá nhàn nhã mà, ngay cả thằng Nhị Cẩu T.ử ở đầu làng cũng đổi giọng gọi ta là tẩu t.ử kìa.

Bà nội nó chứ, xét theo vai vế ta là bà cô tổ của nó đ.

Vì quà cáp nhận được quá ư là nhiều, ta cuối cùng cũng cảm th áy náy khôn xiết, bèn cất c chọn ngày lành tháng tốt tổ chức một bữa tiệc rượu, để hương thân phụ lão chính thức dự hỷ sự của hai đứa.

Hứa Quân An nhoẻn cười hệt như một con mèo vừa ăn vụng được cá, ôm chầm l ta cười tủm tỉm.

“A Mãn à, nàng thật là tốt.”

Ta đẩy cái đầu đang cố chen vào vai ta sang một bên.

“Thôi , ta thừa biết là cố tình giở trò mà.”

bày ra vẻ mặt vô cùng tủi thân.

“Nếu ta kh bày ra trò này, lỡ nàng nhẫn tâm phớt lờ kh cho ta d phận thì ? Nàng cũng thừa biết mà, từ nhỏ ta đã thiếu thốn tình thương của phụ mẫu…”

“Dừng lại!” Ta kịp thời cắt ngang lời .

Cảm nhận được sự rụt rè dè dặt của , ta dang tay ôm ghì l thật c.h.ặ.t.

cứ yên tâm, Chúc A Mãn ta tuyệt đối kh loại nữ nhân vứt bỏ phu quân đâu.”

“Đã bái đường thành thân , chúng ta chính là phu thê kết tóc se tơ trọn đời, dẫu ở nơi đâu cũng mãi như vậy.”

“Khoan khoan khoan, Hứa Quân An ôm nhẹ tay chút , ta sắp nghẹt thở c.h.ế.t mất !!!”

16

Cuộc sống yên bình của ta và Hứa Quân An ở thôn Lê Thủy chớp mắt đã trôi qua năm năm đằng đẵng, chất kịch độc trong cuối cùng cũng bị đẩy lùi gần như sạch sẽ.

Hôm trời quang mây tạnh, ta đội chiếc nón lá ung dung thả câu bên bờ s.

nhàn nhã ngậm cọng cỏ đuôi ch.ó đong đưa.

Ngồi bên cạnh ta với bộ dạng ẻo lả kh xương.

một tin tức sốt dẻo nàng muốn nghe kh? Lại còn dính dáng đôi chút tới chúng ta nữa đ.”

Ta vểnh tai lên hóng hớt.

“Mau kể .”

“Tân khoa Trạng nguyên năm nay chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà cứ luẩn quẩn trước cổng nhà họ Chúc và Thận vương phủ.”

“Ba nhà đó mối thâm giao gì à?”

Hứa Quân An lắc đầu.

“Kh , vị Trạng nguyên này xuất thân bần hàn chính hiệu, nghe đồn trước kia chỉ dùi mài kinh sử ở phương Nam, lộ phí lên kinh ứng thí đều do cả gia đình còng lưng làm mướn tích góp.”

chẳng hé răng giải thích mục đích, cứ ngồi lỳ trước cổng, ai ra kẻ vào cũng mặc kệ, tay ôm quyển sách ngâm nga từ sáng sớm đến tận tối mịt, phụ mẫu còn đích thân bưng cơm ra tận nơi đ!”

“Mời mọc cũng kh chịu vào, xua đuổi thì lại chẳng , làm phật ý thì lại đắc tội kh nổi, khiến cho hai nhà kia phiền não đến mức chẳng buồn ló mặt ra ngoài.”

Ta l làm kỳ lạ.

“Cớ sự này là vì ?”

Hứa Quân An bĩu môi.

“Cái đó thì ta chịu, ta cũng chỉ tình cờ nghe được tin này lúc ra phố mua thịt ban sáng.”

Suốt những năm tháng nương náu ở thôn Lê Thủy, chúng ta hiếm khi bước chân vào nội thành, Hứa Quân An cũng chưa từng quay về Thận vương phủ l một lần.

Nhắc mới th lạ.

kiên quyết kh trở về, nhưng của Thận vương phủ thỉnh thoảng lại vác mặt tới, kh để xem c.h.ế.t chưa, mà là để tống theo đủ loại kỳ trân dị bảo.

Còn Hứa Quân An, hiện tại vẫn nghiễm nhiên gánh vác cái d hào Thế t.ử của Thận vương phủ trên d nghĩa, dư luận chỉ lan truyền rằng vì mải miết dẫn phu nhân du sơn ngoạn thủy tìm d y mà vắng mặt mà thôi.

Ta tặc lưỡi chậc chậc một cái, đúng là lũ khốn nạn, thật là đê tiện hèn hạ vô sỉ.

“À , ta nhớ ra , lão bán thịt lợn bảo rằng đôi khi vị Trạng nguyên nọ cứ lẩm bẩm m từ kiểu như ‘tiểu ’ gì đó.”

Bàn tay ta bất giác cứng đờ.

nghe đồn vị Trạng nguyên kia tên họ là gì kh?”

“Hình như cũng mang họ Chúc, gọi là Chúc cái gì Tuyền nhỉ?”

“Chúc Vạn Tuyền ?”

“Đúng đúng đúng, hình như là cái tên đó.”

“Đúng cái đầu quỷ nhà !”

Ta quăng phạch chiếc nón lá vào , vứt toẹt cần câu xuống đất cắm đầu chạy thục mạng về hướng nội thành.

“Đó là ca ca ta, ca ca ta đến tìm ta !”

(Hết)

Chương trước Chương sau

Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...