Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Là Rác Thì Nên Bỏ

Chương 17:

Chương trước Chương sau

Kết thúc chuyến tự lái xe du lịch kéo dài năm tháng, và Khương Nghiên tạm thời mỗi một ngả.

Th đã hoàn toàn vượt qua, cô cũng ra nước ngoài, tạm thời việc riêng, trong thời gian ngắn sẽ kh trở về.

Sau khi tiễn cô ở sân bay, lại một .

Nhưng cũng kh cô đơn như tưởng tượng, ở trường đại học cho cao tuổi cũng kh ít bạn bè.

Thêm vào đó, sự rèn luyện trong năm tháng qua đã sớm khiến tâm trí trở nên vững vàng kh gì lay chuyển nổi.

cảm th đời chính là một cuộc tu hành của riêng bản thân .

Còn những rời hay lạc mất giữa chừng, mỗi đều là một chiếc l vũ rụng xuống từ chúng ta, dù từng tồn tại dưới hình thức nào, cuối cùng cũng sẽ bu bỏ được.

Ngày đầu tiên trở lại trường đại học dành cho cao tuổi, một bất ngờ đến thăm .

Khi Lý Tuệ Linh mặc một chiếc váy hoa trắng nền nã đứng trước mặt , sững một lúc.

Đối với phụ nữ này, vừa quen thuộc lại vừa mơ hồ.

Hồi trẻ chỉ gặp cô ta một lần trong một buổi họp lớp.

Lúc đó cô ta xinh đẹp thoát tục, khoác tay một đàn khác, ung dung giới thiệu chồng với các bạn học.

Đêm đó, sau khi Lý Tuệ Linh tuyên bố đã mang thai, chồng mới cưới của , Cố Nam Châu, đã uống rượu một suốt nửa đêm.

Ánh mắt ta thỉnh thoảng lại về phía cô ta.

Linh cảm của phụ nữ mách bảo , giữa họ chắc c một đoạn quá khứ.

Đặc biệt là đêm đó ta say khướt, dìu ta về nhà, ta cứ lẩm bẩm xin lỗi, càng thêm chắc c vào linh cảm của .

Đêm đó, lúc say đến mơ màng, ta toàn gọi tên Lý Tuệ Linh.

ta hết lần này đến lần khác nói xin lỗi cô ta.

cứ thế ngồi c ta suốt cả đêm, trong đầu dường như đã nghĩ đủ mọi thứ, lại dường như chẳng nghĩ gì cả.

còn nhớ lúc trời sáng đã hỏi ta, tại lại xin lỗi Lý Tuệ Linh.

Lúc đó ta giải thích rằng, hai từng yêu nhau ba năm, chỉ vì cả hai đều là con một, bố mẹ ta kh đồng ý cho hai ở bên nhau, nên mới buộc chia tay.

ta cảm th kh thể cho Lý Tuệ Linh một tương lai, khi gặp lại th sống hạnh phúc, nhất thời xúc động, nên mới say rượu mất kiểm soát.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lúc đó đầu óc rối bời, kh biết làm , nhưng vẫn đề nghị nếu kh thể bu bỏ thì ly hôn.

nói kh muốn chồng cả đời vẫn còn nhớ nhung phụ nữ khác.

Lúc đó ta liên tục xin lỗi, hứa rằng cả đời sẽ chỉ chung thủy với gia đình này.

nhất thời mềm lòng tin tưởng, những ngày sau đó ta quả thực kh gì đáng nghi, cũng kh hề nghi ngờ.

Nào ngờ ba mươi năm trôi qua, mới phát hiện ra cuộc đời nực cười đến mức nào.

Niềm tin là một con d.a.o cong, đ.â.m đến tơi tả.

“Chị Thẩm, chào chị, hồi trẻ chúng ta từng gặp nhau.”

“Em tên Lý Tuệ Linh, nghe Nam Châu nói dạo này chị nhiều hiểu lầm về chuyện của chúng em, đòi ly hôn với .”

“Vậy nên xin chị thứ lỗi cho sự đường đột của em khi đến làm phiền chị, em kh muốn vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng m chục năm của hai .”

“Em và Nam Châu thật sự chỉ là bạn bè, mong chị đừng hiểu lầm.”

Cô ta cười duyên, nói chuyện nhỏ nhẹ, cử chỉ khoan thai, toát lên vẻ dịu dàng của một đẹp Giang Nam.

Th đang , cô ta lại chủ động rót cho một tách trà, lúc này mới vô thức chạm vào chiếc nhẫn trên tay, lại cười nói:

“Chị Thẩm Vân, hôn nhân là chuyện của hai , chị và Nam Châu đã cùng nhau trải qua ba mươi năm, thật sự kh cần thiết vì một ngoài như em mà cãi vã đòi ly hôn.”

“Em thật sự ngưỡng mộ chị, Nam Châu những năm nay đã bảo vệ chị tốt, chị kh cần ra ngoài làm, kh chịu khổ cực của làm c.”

“Chị ơi, chị nên tự tin hơn một chút, tuy Nam Châu kh thích kiểu như chị, nhưng 30 năm chung sống đã khắc sâu hình ảnh chị vào lòng .”

tình cảm với chị, nếu kh cũng kh nhờ em đến giải thích với chị đâu.”

“Còn em và Nam Châu, hoàn toàn là vì hồi trẻ chút tiếc nuối, nên sau khi biết chồng em qua đời vì tai nạn xe, kh để em một mang con vất vả, nên đã quan tâm em một chút, đó chỉ là tình bạn thôi.”

“Tâm trạng em kh tốt, sợ em một nghĩ quẩn, u uất ảnh hưởng đến sức khỏe, nên mới đặc biệt đưa em du ngoạn, đưa em ngắm thế giới, tiện thể giúp em chăm sóc con.”

“Chị Thẩm Vân ơi, cả đời đã trôi qua như vậy , lúc này chị ép chặt quá, kh cho Nam Châu một cơ hội tái hợp, chị thật sự kh sợ nửa đời sau cô đơn kh nơi nương tựa ?”

Nam Châu đã đủ nhún nhường với chị , chị kh th sự hy sinh của ? Từ khi hai xảy ra mâu thuẫn, chưa một lần tìm đến em.”

“Chỉ lần này tìm đến em, cũng là để nhờ em giải thích với chị, muốn em giúp chuyển lời, rằng muốn tái hợp với chị.”

“Chị Thẩm Vân ơi, chị đã bỏ lỡ những năm tháng đẹp nhất của một phụ nữ , nếu lúc này vì cố chấp và giận dỗi mà bỏ lỡ đàn tốt nhất với , nửa đời sau e rằng sẽ hối hận cả đời…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...