Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 12: Đừng Động Đậy, Anh Ấy Giúp Cô Kéo Khóa Sau Lưng
Ôn Nhiễm muốn ly hôn.
Nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách nào để ly hôn.
Cô biết nhà họ Ôn chắc c sẽ kh đồng ý.
Còn về Phó Cảnh Thành, trừ phi sau khi ly hôn chị gái cô Ôn Kỳ đồng ý gả cho ngay lập tức.
Nếu kh ly hôn , ngay cả thân phận em rể của Ôn Kỳ cũng kh , l gì tiếp cận trong lòng?
Vì vậy cô muốn ly hôn, chồng vừa kh đồng ý, lại kh nhà đẻ để dựa dẫm, thì chỉ thể tự dựa vào chính .
Nhiệm vụ nặng nề mà con đường lại xa xôi.
Đây kh là một chuyện dễ dàng thể giải quyết được, cô tự nghĩ ra một cách mới thể ly hôn.
Ôn Nhiễm ngồi trong phòng làm việc mà buồn bã, đột nhiên ện thoại nội bộ vang lên.
Giọng nói lạnh lùng ra lệnh của Thương Liệt Duệ truyền đến: “Qua đây.”
Ôn Nhiễm ều chỉnh lại cảm xúc, bước trên đôi giày cao gót sang phòng làm việc của tổng giám đốc bên cạnh.
“Cốc cốc cốc!”
“Vào !”
Ôn Nhiễm đứng ở cửa hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.
“Thương tổng, ngài tìm ?”
Thương Liệt Duệ đang ngồi trên ghế làm việc lớn, vùi đầu xử lý tài liệu, kh ngẩng đầu lên.
Chỉ dặn dò: “Quần áo trên ghế sofa, thay !”
Ôn Nhiễm lúc này mới chú ý th trên ghế sofa đặt một túi quà.
Cô nghi ngờ bước tới xem thử, bên trong lại là một bộ lễ phục.
“Thương tổng, cái này?” Ôn Nhiễm kh hiểu lại lần nữa.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ từ tài liệu dời , ngẩng đầu cô.
Khí thế lạnh lùng uy nghiêm trên lập tức bao trùm l cô, khiến cô một cảm giác áp bức mãnh liệt.
“Buổi tối một bữa tiệc, cô cùng .”
“Hả?” Ôn Nhiễm kinh ngạc kêu lên, vẻ mặt đầy bất ngờ.
“Hả cái gì?”
Giọng ệu kh thể chối cãi của Thương Liệt Duệ: “Đi cùng sếp tham dự bữa tiệc, là trách nhiệm c việc của cô!”
Ôn Nhiễm chỉ kh ngờ Thương Liệt Duệ tham dự bữa tiệc lại mang theo cô?
Rõ ràng Bạch Lâm là thư ký lâu năm, hơn nữa lại theo nhiều năm.
Cô tưởng những buổi tiếp khách như thế này, nên ưu tiên chọn thư ký Bạch mới .
Nhưng sếp lớn đã đích d yêu cầu cô cùng, đương nhiên cô kh thể từ chối.
Ôn Nhiễm cầm túi quà trên ghế sofa lên: “ về phòng làm việc thay.”
Thương Liệt Duệ gọi cô lại: “Vào phòng nghỉ của .”
Bước chân Ôn Nhiễm khựng lại, lại một lần nữa giật .
Sếp lớn vậy mà lại đồng ý cho cô dùng phòng nghỉ của ?
Thương Liệt Duệ: “Còn đứng đực ra đó làm gì? Nh ?”
Ôn Nhiễm nh chóng lao vào phòng nghỉ.
Vào đây, cô kh khỏi nhớ lại cảnh tượng phát tác chứng hysteria lần trước.
Lại còn bị Thương Liệt Duệ bắt quả tang.
Chiếc quần lót đó của đến nay vẫn còn được cất trong ngăn kéo của cô.
Ôn Nhiễm thực sự kh biết trả lại như thế nào.
quên chuyện đó thì tốt nhất.
Nhưng từ sau lần đó, ngày nào trước khi làm cô cũng uống t.h.u.ố.c đúng giờ.
Chỉ sợ chứng hysteria lại phát tác, vào vết xe đổ.
Ôn Nhiễm cởi bộ đồ c sở trên ra, l lễ phục trong túi quà ra, mặc vào .
Chiếc váy dài màu x lục đậm, tôn lên làn da trắng nõn nà của cô, cũng vừa vặn.
Chỉ là khóa kéo của chiếc váy nằm ở phía sau lưng.
Cô đưa tay kéo được một nửa, liền bị kẹt ở đó kh nhúc nhích.
Ôn Nhiễm loay hoay một lúc lâu, cũng kh kéo lên được.
Cô lại kh dám dùng sức quá mạnh, khóa kéo thực sự quá mảnh , cô sợ sẽ kéo hỏng mất.
Chiếc váy lễ phục cao cấp này qua là biết giá trị kh hề nhỏ, làm hỏng cô đền kh nổi.
Phía sau lưng hở ra một mảng lớn, Ôn Nhiễm đang phân vân kh biết nên nhờ thư ký Bạch giúp đỡ hay kh.
Lúc này, cánh cửa phòng nghỉ bị ta đẩy ra.
“ lâu thế?”
Thương Liệt Duệ ở bên ngoài đợi một thời gian dài, đoán chừng cô đã thay đồ xong mới vào.
Ai ngờ vừa đẩy cửa ra, liền th một mảng lưng trần tuyệt đẹp của Ôn Nhiễm.
Lúc này cô đang ôm trước ngực, quay đầu lại hoảng hốt .
“Tổng, tổng giám đốc? Ngài vào đây làm gì?”
Thương Liệt Duệ nheo mắt đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới một lượt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chiếc váy hai dây trên Ôn Nhiễm nửa kín nửa hở, xương quai x quyến rũ và làn da trắng trẻo lộ ra bên ngoài, tôn lên đôi má ửng hồng của cô.
Trong nháy mắt, một luồng khí nóng ran chảy qua bụng dưới của ...
Trái cổ lăn lộn, đóng cửa phòng nghỉ lại, bước về phía cô.
“Khóa kéo kh lên được?”
Giọng nói đặc biệt khàn khàn. Một đôi mắt phượng sâu thẳm khóa chặt l cô.
Ôn Nhiễm sững sờ bước về phía .
Trong phút chốc tim đập nh hơn, suýt chút nữa quên cả phản ứng.
Cho đến khi bàn tay thon dài của đàn , vươn tới tấm lưng thon thả của cô.
Đầu ngón tay hơi lạnh lại thô ráp, lướt qua làn da mịn màng như mỡ của cô...
Toàn thân Ôn Nhiễm run lên.
Bản năng quay đầu lại, đàn phía sau.
Và lúc này Thương Liệt Duệ cũng vừa hay đang cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm đó của , giống như hai vòng xoáy nước, dễ dàng hút chặt l ta vào trong.
“Tổng, tổng giám đốc...”
Ôn Nhiễm trong lúc hoảng hốt, bàn tay nhỏ bé ôm trước n.g.ự.c run rẩy.
Thương Liệt Duệ vừa cúi đầu, liền thể th cảnh xuân đặc biệt gợi cảm.
Lúc này đang theo nhịp thở của cô mà nhấp nhô dữ dội.
Ôn Nhiễm dường như não bị đoản mạch .
Trong chốc lát kh biết nên phản ứng thế nào.
Bàn tay lớn hơi lạnh của Thương Liệt Duệ nắm l bờ vai thon thả của cô, đôi môi mỏng kề sát bên tai cô: “Đừng nghĩ nhiều, chỉ là giúp cô kéo khóa kéo thôi.”
Nói thì nói vậy, nhưng hơi thở nam tính của lại nóng rực khác thường, và tất cả đều phả vào trong vành tai nhạy cảm của cô.
Một cảm giác tê dại âm thầm lan tỏa.
C.h.ế.t mất!
thể tránh xa cô một chút kh?
Rõ ràng biết cô mắc chứng hysteria, đặc biệt thiếu đàn .
cứ kề sát như vậy, cô làm chịu nổi?
Ngộ nhỡ cô kh kiểm soát được, lát nữa lại muốn thì làm ?
Trong lòng Ôn Nhiễm lo lắng.
Cố ý nhích sang một bên.
“Đừng động đậy!”
Thương Liệt Duệ giữ chặt bờ vai trắng nõn của cô, tiếp tục thì thầm bên tai cô.
Lần này kề sát hơn.
Ôn Nhiễm chỉ cảm th sắp c.ắ.n vào dái tai .
Trời ạ!
cần thử thách cô như vậy kh?
Ôn Nhiễm kh kìm được khẽ rên một tiếng, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã.
Thương Liệt Duệ phía sau nh tay lẹ mắt đỡ l vòng eo thon gọn của cô, tiếng cười khàn khàn vang lên từ cổ họng: “Trợ lý Ôn, lại đứng kh vững thế này?”
Ôn Nhiễm c.ắ.n chặt môi dưới, cơ thể lại run rẩy dữ dội.
đàn này kh biết rõ còn cố hỏi ?
“Thương tổng, ngài thể tránh xa một chút kh?” Cô đỏ mặt, ngại ngùng nhắc nhở.
“Tránh xa , làm giúp em kéo khóa được?” Hơi thở của Thương Liệt Duệ thỉnh thoảng lại phả vào chiếc cổ trắng ngần của cô, vừa tê vừa nhột.
Ôn Nhiễm rụt cổ, cơ thể mềm nhũn.
Cứ tiếp tục thế này, bệnh hysteria của cô sẽ phát tác mất.
Đến lúc đó đừng trách cô.
Đôi mắt phượng sâu thẳm đen láy của Thương Liệt Duệ lóe lên tia sáng rực rỡ.
ngắm cảnh đẹp trước mắt, rõ ràng cảm nhận được sự nóng ran dâng lên từ sâu trong cơ thể.
Nhưng sắp đến giờ hẹn ăn tối .
Một tia nhẫn nhịn xẹt qua đáy mắt Thương Liệt Duệ, kh làm thêm gì nữa.
Thay vào đó, đưa tay nắm l khóa kéo mà cô vừa kéo kh được, từ từ kéo lên.
Đầu ngón tay thô ráp của thỉnh thoảng chạm vào làn da trắng như tuyết của cô, mang theo nhiệt độ nóng bỏng...
Hai má Ôn Nhiễm gần như đỏ bừng, hơi thở cũng trở nên rối loạn.
“Xong !”
Cuối cùng giọng nói trầm ấm của đàn cũng vang lên từ phía sau.
Ôn Nhiễm như được đại xá, ôm l bộ đồ c sở vừa thay ra chạy trối c.h.ế.t.
Thương Liệt Duệ bóng lưng cô hoảng hốt rời , lại cúi đầu chỗ cộm lên cao ngất trên quần .
Kh khỏi thở dài lắc đầu.
Điều cô đến bên cạnh làm trợ lý, vốn dĩ là để chứng minh cô kh ảnh hưởng lớn đến như vậy.
Bây giờ xem ra bị hành hạ lại chính là ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.