Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 133: Anh gọi cô tối đến nhà mình
Thương Liệt Duệ dẫn Tần Dược Siêu ra khỏi đồn cảnh sát. Câu đầu tiên hỏi là: "Khi nào thì ly hôn?"
Tần Dược Siêu sững . Kh kìm được sự nghi ngờ: "Rốt cuộc đến đồn cảnh sát để quan tâm , hay quan tâm xem khi nào ly hôn vậy?"
Theo suy nghĩ của Thương Liệt Duệ, chỉ khi Tần Dược Siêu và Ôn Kỳ ly hôn, Phó Cảnh Thành mới khả năng ly hôn với Ôn Nhiễm. Như vậy và Ôn Nhiễm mới cơ hội. Vì để sớm ngày ôm được mỹ nhân về, chỉ đành hy sinh thằng bạn nối khố vậy.
"Cả hai kh được à?" Thương Liệt Duệ hỏi ngược lại.
"Được! Tất nhiên là được!" Tần Dược Siêu cạn lời với pha xử lý này của bạn : "Chỉ là cứ hỏi khi nào ly hôn, làm như mong ly hôn lắm vậy, cứ như ý đồ gì với ! Khai báo trước nhé, chỉ thích mỹ nữ thôi."
Trên trán Thương Liệt Duệ hiện lên vài vạch đen. " nghĩ nhiều , chỉ quan tâm xem bao giờ ly hôn thôi, kẻo lần sau lại bị đánh."
Một câu nói chọc trúng chỗ đau của Tần Dược Siêu. "Tuyệt đối kh lần sau! đã giục luật sư bảo tòa án mau chóng sắp xếp lịch ra tòa ! Chắc sẽ sớm phán quyết ly hôn thôi!" Hiện tại ta chỉ hận kh thể lập tức cắt đứt quan hệ với Ôn Kỳ.
Thương Liệt Duệ nghe xong coi như uống được một liều t.h.u.ố.c an thần. "Kh chuyện gì thì về trước đây!"
Nói xong vỗ vai bạn, quay lưng bước .
Tần Dược Siêu kh khỏi ngỡ ngàng: " cứ thế bỏ à? Kh đưa về nhà ?"
Thương Liệt Duệ quay đầu lại liếc : " còn cần đưa về nhà?"
Tần Dược Siêu kh chút do dự gật đầu: "Đương nhiên , bản thiếu gia với bộ dạng này tạm thời kh thể gặp ai! Chỉ còn biết nhờ hộ tống thôi."
Bình thường ta quý nhất cái bản mặt này. ta còn định dùng khuôn mặt này để tán gái, kết quả tối nay lại bị Phó Cảnh Thành đ.ấ.m cho một cú, suýt nữa thì hủy dung. Quan trọng nhất là, ta đường đường là Tần thiếu gia, lại bị chính em rể tát vào mặt? Truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa? Cho nên chuyện này đương nhiên càng ít biết càng tốt.
...
Thương Liệt Duệ đưa Tần Dược Siêu về nhà, tự về nhà. Nhưng nằm trên giường, lại trằn trọc kh ngủ được. Nhắm mắt lại, hiện lên trong đầu toàn là Ôn Nhiễm.
giống như mắc bệnh tương tư vậy. Ngày nhớ đêm mong. Càng lúc càng nhớ cô. Nhưng rõ ràng họ đã ngủ với nhau , Ôn Nhiễm đối với vẫn chẳng khác gì lúc trước. Đặc biệt là ở c ty. Cô chỉ coi là sếp, c tư phân minh. Kh chịu vượt quá r giới của mối quan hệ này.
Xem ra đêm dài đằng đẵng tối nay, lại vượt qua một .
Thương Liệt Duệ vốn định l bộ quần áo sạch vào phòng tắm tắm vòi sen. Đi vào phòng thay đồ, mở tủ quần áo ra. Đột nhiên th một chút màu hồng nhạt trên chiếc quần nào đó. Bước đến gần kỹ mới phát hiện màu hồng đó chính là chiếc quần lót của Ôn Nhiễm. lẽ là đồ cô bỏ quên ở khách sạn bên nước M trước đó, vô tình bị dọn vào vali.
Thương Liệt Duệ cầm chiếc quần chíp đó lên, đưa lên mũi hít một hơi sâu. Một mùi hương đặc trưng riêng của Ôn Nhiễm xộc vào mũi. Cả bỗng rạo rực. Máu toàn thân chảy nh hơn. Nếu kh do khả năng kiềm chế tốt, vừa suýt nữa thì đã...
Thương Liệt Duệ nh chóng l ện thoại ra, muốn đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của . Nhưng th khung chat với Ôn Nhiễm trên ện thoại... bỗng nảy ra một ý.
Lập tức l ện thoại chụp lại chiếc quần lót ren màu hồng này, gửi cho Ôn Nhiễm.
nh đã nhận được phản hồi của cô: [Xin lỗi, là của ...]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thương Liệt Duệ khẽ cười, tiếp tục n lại cho cô. [Tối mai, cô đến nhà l .]
lại bảo cô đến nhà ? Chu cảnh báo trong lòng Ôn Nhiễm vang lên ầm ĩ. Phản ứng theo bản năng là kh muốn .
Chưa nói đến việc cô cất c đến nhà chỉ để l một chiếc quần lót nhạy cảm thế này, thật sự xấu hổ. Lại nói chuyện cô một đến nhà , giữa đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc. Ai biết sẽ làm gì cô?
Ôn Nhiễm nghĩ nghĩ lại, vẫn th kh ổn. Thế là nh tay n lại cho Thương Liệt Duệ: [Kh cần nữa, vứt giúp .] Dù chiếc quần chíp này trước đó cũng bị xé rách , kh mặc được nữa.
Ôn Nhiễm vừa định thở phào nhẹ nhõm, thì lại đọc được tin n trả lời của Thương Liệt Duệ: [Trên này mùi của cô, kh nỡ vứt thì làm ?]
Ôn Nhiễm trừng lớn mắt. Suýt chút nữa thì nôn ra một búng máu. ... kh lẽ đã ngửi chứ... Trong đầu cô kh kìm được hiện lên cảnh Thương Liệt Duệ cầm quần chíp của cô đưa lên mũi ngửi... Trời ạ! Tim cô đập thình thịch! Hơi thở dồn dập! Thật sự kh dám nghĩ tiếp nữa! Bệnh hoang tưởng sắp bị kích phát đến nơi .
Ôn Nhiễm nhắm hai mắt lại, cố gắng bình ổn nhịp thở. Tự nhủ với bản thân, kh được nghĩ nữa. Tuyệt đối kh được nghĩ.
[Tùy xử lý!] Ôn Nhiễm vốn muốn c.h.ử.i cho một trận. Nhưng lại sợ vì thế mà dây dưa kh dứt với . Cuối cùng chỉ đành nh chóng n lại một câu. Sau đó vội vàng tắt máy, ngủ. Tránh để bản thân suy nghĩ lung tung lại sinh bệnh.
Thương Liệt Duệ ở bên kia đọc được dòng tin n cuối cùng Ôn Nhiễm gửi tới liền biết cô đang xấu hổ. Chắc c cô cũng kh ngờ đồ lót của lại rơi vào tay . chiếc quần này, cuối cùng cũng tạm thời xoa dịu được nỗi tương tư của .
Thương Liệt Duệ lại ngửi thêm cái nữa. Ánh mắt càng lúc càng tối sầm, nóng rực. Cuối cùng ôm chiếc quần chíp chìm vào giấc ngủ... Kh ngoài dự đoán, lại giấc mơ xuân. Và nữ chính trong mơ, tự nhiên vẫn là Ôn Nhiễm.
...
Sáng sớm hôm sau.
Ôn Nhiễm nhận được tin n của Phó Cảnh Thành. Báo rằng ta đã bảo luật sư soạn lại một bản thỏa thuận bảo mật mới. Ôn Nhiễm bảo ta gửi trước cho cô xem. Lúc cô đến c ty, bản thỏa thuận bảo mật đã được gửi vào hòm thư ện tử.
Chỉ là giờ làm việc buổi sáng cô hơi bận. Mãi đến giờ nghỉ trưa Ôn Nhiễm mới thời gian mở hòm thư để đọc.
Phó Cảnh Thành đã sửa ngày tháng trên bản thỏa thuận thành một năm, thù lao hứa trả cho cô từ ba chục triệu đổi thành năm chục triệu, ngoài ra căn nhà tân hôn trước đây của họ cũng sẽ thuộc về cô.
Ôn Nhiễm cơ bản là hài lòng. Kh muốn kéo dài thêm nữa. Trực tiếp hẹn Phó Cảnh Thành chiều nay gặp ở cục dân chính.
Đúng lúc cô m tệp tài liệu vừa soạn xong cần mang vào phòng làm việc của tổng giám đốc. Sáng nay lúc đến c ty Ôn Nhiễm nghe Giang Hạo nói Thương Liệt Duệ đã xuống c trường thị sát . Nhân lúc kh ở đây, cô đem tài liệu vào phòng luôn.
Thế nhưng Ôn Nhiễm vừa đặt tài liệu lên bàn làm việc, quay lại thì va ngay vào một khuôn n.g.ự.c rộng lớn, rắn chắc.
"Ưm..." Ôn Nhiễm kêu lên một tiếng đau đớn, đưa tay xoa trán. Vừa ngẩng đầu lên thì th khuôn mặt ển trai quen thuộc của Thương Liệt Duệ đang ở ngay sát sạt.
Ôn Nhiễm kh khỏi kinh ngạc: "Sếp Thương? lại ở đây?"
Thương Liệt Duệ mỉm cười hỏi vặn lại: "Đây là phòng làm việc của , kh ở đây thì nên ở đâu?"
Khuôn mặt Ôn Nhiễm cứng đờ. "Nhưng trợ lý Giang kh nói, ... c trường thị sát ?" Cô kh nén được thắc mắc.
"Thị sát xong thì về lại thôi!" Thương Liệt Duệ nhạt giọng giải thích. Bước đến ngồi xuống chiếc ghế xoay lớn, sâu vào mắt cô: ", cô kh muốn th à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.