Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 135: Cục dân chính, ly hôn
Ôn Nhiễm thực sự kh thời gian để dây dưa với thêm nữa. Cô muốn hôm nay đến cục dân chính ly hôn cho xong. Thì bắt buộc giải quyết Thương Liệt Duệ trước.
Đánh liều, Ôn Nhiễm vòng tay ôm cổ đàn . Chủ động đưa đôi môi đỏ mọng đến sát . Cô hôn lên đôi môi mỏng nóng rực của Thương Liệt Duệ. Dùng cách này để chứng minh với . Rằng cô kh nói dối lừa . Tối nay chắc c sẽ đến chỗ .
Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, Thương Liệt Duệ cảm giác như bị ện giật. Toàn thân kh kìm được run lên. Một luồng niềm vui cuộn trào trong tim. Màu mắt lại càng thêm sâu thẳm. Vừa định nụ hôn sâu hơn... Ôn Nhiễm bỗng bu ra.
Cô kh chọn một nụ hôn sâu. Chỉ nhẹ nhàng ngậm l môi mỏng của , mút nhẹ một cái. Sợ hôn quá sâu sẽ khiến kh chịu nổi. Lỡ như kh kiềm chế được, làm luôn chuyện đó với cô ngay trong phòng làm việc... Vậy cô l thời gian đâu mà chạy đến cục dân chính? Ôn Nhiễm kh muốn lỡ hẹn với Phó Cảnh Thành thêm lần nào nữa. Dù ta cũng đã soạn lại bản thỏa thuận bảo mật mới, cuộc hôn nhân này càng giải quyết sớm càng tốt.
Ôn Nhiễm bu môi Thương Liệt Duệ, ngắm đường nét th tú cương nghị của . Cặp mắt phượng đen láy của cũng đang khóa chặt l cô. Ánh mắt hai chạm nhau.
Cô quay mặt , vừa định rời khỏi vòng tay. Thương Liệt Duệ bỗng siết l vòng eo thon của cô, ép cả cơ thể mềm mại của cô sát vào .
"Tối nay, đợi em!" thì thầm bên môi cô bằng chất giọng trầm khàn.
"Vâng!" Ôn Nhiễm giả vờ e thẹn gật đầu.
Thương Liệt Duệ cuối cùng cũng bu tay. Gần như ngay giây tiếp theo, Ôn Nhiễm lao ra khỏi cửa. Chạy còn nh hơn bất cứ ai.
Thương Liệt Duệ cảm nhận vòng tay trống trải, dường như mất ều gì đó. Trong lòng đột nhiên hụt hẫng vô cớ. Nhưng nghĩ đến việc vừa cô chính miệng đồng ý tối nay sẽ đến nhà tìm . lại phấn khích kh thể tả. Cảm xúc trong chốc lát cứ lên xuống thất thường theo Ôn Nhiễm.
...
Tại cửa cục dân chính.
Khi Ôn Nhiễm vội vã chạy đến, Phó Cảnh Thành đã đợi ở đó hơn hai mươi phút. ta mặc áo khoác và quần dài màu đen, tay kẹp một ếu thuốc, tóc bị gió thổi hơi rối. Toàn bộ khuôn mặt tr vô cùng lạnh lẽo. Chỉ thiếu nước gọi ện chất vấn cô xem rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì nữa?
"Xin lỗi, trên đường tắc xe." Gặp ta, Ôn Nhiễm chủ động xin lỗi.
Sắc mặt Phó Cảnh Thành băng giá, ánh mắt u ám. " còn tưởng cô lại đổi ý cơ? Kh muốn ly hôn nữa!" ta dập ếu thuốc, bu lời châm chọc.
Ôn Nhiễm cười mỉa mai: " thể chứ? Chuyện ly hôn với , chưa bao giờ đổi ý!"
Mặt Phó Cảnh Thành khẽ biến sắc. Dưới đáy mắt xẹt qua một tia u ám khó hiểu, nhưng nh chóng biến mất. "Đã vậy thì vào thôi." ta hạ mí mắt, xoay định vào.
"Đợi đã!" Ôn Nhiễm bỗng gọi giật ta lại. "Bản thỏa thuận bảo mật đó, đã ký tên chưa?"
Mặc dù ta đã gửi bản thỏa thuận đó cho cô xem qua. Nhưng nếu ta kh ký tên lên đó thì cũng chẳng hiệu lực pháp lý. Ai biết ta định lừa cô ly hôn trước lật lọng kh?
Sắc mặt Phó Cảnh Thành khó coi. ", cô sợ đổi ý à?" Giọng ta bỗng lạnh băng.
Ôn Nhiễm mặt kh cảm xúc thẳng vào ta: "Chúng ta vẫn nên ký xong thỏa thuận hẵng vào làm gi, thế là tốt nhất cho cả hai!"
Phó Cảnh Thành dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm cô. Một lát sau, ta cuối cùng cũng l bản thỏa thuận ra. Trước mặt Ôn Nhiễm, ta tự tay ký tên lên bản thỏa thuận đó. Sau đó ném cho cô. Vì dùng sức nên tờ gi bị rách một đoạn.
Ôn Nhiễm đón l, đọc lướt lại bản thỏa thuận một lần. cũng ký tên.
"Xong chưa?" Phó Cảnh Thành mất kiên nhẫn hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Nhiễm chẳng biểu cảm gì. Kh buồn kh vui, lạnh lùng như băng sương. Cô gật đầu. "Vào thôi."
Nói xong, cô đôi giày cao gót, tiên phong bước vào.
Lúc ngang qua Phó Cảnh Thành, trong thoáng chốc ta hình như ngửi th mùi hương phảng phất trên cô. Từng lần tiếp xúc trong hơn một năm chung sống kể từ lúc kết hôn, ngay khoảnh khắc này bỗng hiện lên rõ ràng. ta hừ một tiếng, sau đó cũng bước theo cô vào trong.
Vì hai bên đã thỏa thuận ổn thỏa, tự nguyện ly hôn, nên thủ tục diễn ra nh chóng.
Đến khi hai từ cục dân chính bước ra, trên tay mỗi đã cầm một cuốn sổ ly hôn. Cuối cùng cũng được giải thoát.
Ôn Nhiễm cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Rõ ràng bên ngoài lúc này mặt trời đã lặn, cô lại th ánh nắng rực rỡ vô cùng. Bắt đầu từ hôm nay, cô đã được tái sinh .
Ôn Nhiễm hít sâu một hơi, bước về phía chiếc xe của .
Phó Cảnh Thành cô rời kh chút lưu luyến, thậm chí một câu chào cũng chẳng thèm nói với ta, hàng l mày bản năng nhíu lại. Cảm giác thế nào , cô ly hôn với ta tr vẻ vui mừng lắm ? Cô khao khát rời khỏi ta đến thế cơ à?
"Ôn Nhiễm!" ta bỗng trầm giọng gọi cô lại. Trong lòng nảy sinh cảm giác bực bội vô cớ.
Ôn Nhiễm dừng bước, quay đầu lại ta. "Còn chuyện gì ?"
Phó Cảnh Thành ra lệnh dứt khoát: "Cuối tuần này tiệc gia đình họ Phó, cô cùng về đó."
Ôn Nhiễm nhíu mày. Theo bản năng cô kh hề muốn . Khó khăn lắm cô mới ly hôn được với ta. Đang chuẩn bị tận hưởng cuộc sống độc thân hạnh phúc của . ta lại bắt cô quay lại sắm vai mợ chủ nhà họ Phó?
Nhưng vừa nghĩ tới bản thỏa thuận bảo mật đã ký trước lúc ly hôn. Trong vòng một năm sau khi ly hôn, cô phối hợp diễn kịch với Phó Cảnh Thành, kh được c khai chuyện ly hôn ra bên ngoài. Cô đành thỏa hiệp.
"Được!" Ôn Nhiễm đáp khẽ, ta, đồng thời đưa ra yêu cầu của . "Phiền sắp xếp về thu dọn đồ đạc, chuyển hết đồ của ra ngoài."
Dù dựa theo thỏa thuận ly hôn của họ, căn nhà chung trước đây thuộc về cô. Đã kh còn là của Phó Cảnh Thành nữa, cô kh muốn th bất kỳ món đồ nào của ta trong căn nhà đó thêm phút giây nào.
Sắc mặt Phó Cảnh Thành biến đổi liên tục. Một cục tức nghẹn ứ ở lồng ngực. Nuốt kh trôi mà nhổ cũng chẳng được. Cuối cùng mím chặt đôi môi mỏng, sải bước bỏ .
Ôn Nhiễm chỉ nhướn nhẹ một bên mày, cũng bước đôi giày cao gót rời . Hai về hai hướng khác nhau. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi chỉ kéo dài vỏn vẹn một năm, cuối cùng cũng đã kết thúc.
...
Ôn Nhiễm trở về ngôi nhà mới ở "Hải Nhuận Quốc Tế". Tự đặt đồ ăn ngoài của khách sạn năm , lại khui thêm một chai vang đỏ hảo hạng. Xem như tự ăn mừng.
Vốn dĩ cô định gọi cô bạn thân Lê Lệ tới. Nhưng tối nay cô đã hứa sẽ đến gặp Thương Liệt Duệ. Nếu gọi Lê Lệ cùng đến ăn mừng, lát nữa cô rời sẽ kh tiện.
Vì tâm trạng tốt, Ôn Nhiễm một hơi uống cạn nửa chai vang đỏ. Cả chút ngà ngà say. Nhưng trong đầu vẫn luôn c cánh cuộc hẹn với Thương Liệt Duệ tối nay.
Cô lại lảo đảo đứng dậy, thay một bộ đồ khác ra ngoài. Vì đã uống rượu nên Ôn Nhiễm quyết định gọi xe c nghệ. Lên xe liền đọc địa chỉ biệt thự của Thương Liệt Duệ.
...
Thương Liệt Duệ đã ở nhà đợi cô từ lâu . Vừa tan sở đã hủy mọi cuộc hẹn xã giao để trở về đây. Nghĩ đến việc lát nữa Ôn Nhiễm sẽ đến, cả đều sục sôi nhiệt huyết.
Nhưng đợi một hồi lâu, vẫn chưa th cô đâu. Trong lòng kh tránh khỏi bực bội. Cởi áo vest, tháo cả cà vạt ném lên sofa. Cầm ện thoại lên, do dự kh biết nên gọi cho Ôn Nhiễm một cuộc hay kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.