Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 16: Cô ấy muốn giở trò đồi bại với sếp?
"Kh nhớ thương vừa nãy họp lại cứ chằm chằm ?"
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ sắc bén chằm chằm vào cô: "Chẳng lẽ là muốn giở trò đồi bại với ?"
Tim Ôn Nhiễm đập thình thịch.
Vội vàng lắc đầu: "... làm dám?"
Cô nói câu này vô cùng chột dạ.
Thực ra cô đã thèm khát cơ thể từ lâu .
Chỉ là đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng kh thể thừa nhận.
Thương Liệt Duệ đột nhiên cúi áp sát cô, hai tay chống lên mép bàn họp phía sau lưng cô.
"Kh dám? th gan cô lớn lắm, ở trong phòng họp, trước mặt bao nhiêu mà dám c khai quyến rũ ?"
Ôn Nhiễm ngoảnh mặt , kh dám vào đôi mắt sắc lạnh của .
Cô biện minh theo bản năng: "Tổng giám đốc, ... thật sự kh ..."
Thương Liệt Duệ kh ngần ngại vạch trần cô: "Kh thì cô đỏ mặt cái gì? Chột dạ ?"
nhốt cô trong một khoảng kh gian chật hẹp.
Mặt bàn họp cứng và lạnh, cơ thể Ôn Nhiễm theo bản năng ngả về phía sau, tay chống xuống bàn cố gắng lùi lại.
Chỉ muốn giữ khoảng cách với .
Nhưng éo le thay cô lùi một bước, lại tiến một bước.
Cuối cùng cô kh còn đường lùi, cơ thể hai gần như dán chặt vào nhau kh một khe hở.
Trong nháy mắt Ôn Nhiễm như bị sét đ.á.n.h trúng.
Cả sững sờ.
Chứng cuồng loạn của cô đang phát tác, tổng giám đốc lại ép sát cơ thể vào cô...
Cô thật sự kh chịu nổi nữa!
"... thật sự kh , Thương tổng, thể bu ra trước được kh?"
Ôn Nhiễm hoảng hốt, sốt sắng nhắc nhở.
Thương Liệt Duệ rũ mắt chằm chằm vào dáng vẻ hiện tại của cô.
Rõ ràng đã kh chịu nổi , mà vẫn còn mạnh miệng.
Chỉ là dáng vẻ đôi mắt lờ đờ, hai má ửng hồng lúc này của cô, lại là một sự cám dỗ c.h.ế.t .
Trong cơ thể bốc lên một ngọn lửa.
Phản ứng bản năng vô cùng trực tiếp.
"Cô chắc c muốn bu cô ra, chứ kh là l.à.m t.ì.n.h với cô?" Thương Liệt Duệ hỏi bằng chất giọng khàn đặc.
Bị nói trúng tim đen, biểu cảm kìm nén của Ôn Nhiễm lập tức chuyển sang kinh ngạc.
Cả c.h.ế.t sững.
"Tổng, tổng giám đốc, nói gì cơ?"
Cô lắp bắp hỏi lại, suýt chút nữa tưởng nghe nhầm.
Thương Liệt Duệ chằm chằm vào mắt cô, gằn từng chữ hỏi: " muốn làm cô kh?"
Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nhiễm bỗng chốc đỏ bừng.
Đến cả vành tai cũng đỏ chót.
Trợn to đôi mắt kh thể tin nổi.
... hỏi thẳng thừng quá .
Chút tâm tư của cô dành cho , vậy mà lại bị thấu hết.
Nhưng cô thèm khát sếp, chuyện này thể thừa nhận c khai được?
"... xin lỗi Thương tổng... chỉ là... căn bệnh đó lại tái phát..."
Ôn Nhiễm c.ắ.n môi, ấp úng trả lời.
Lời còn chưa nói hết, cằm đã bị bóp chặt.
Cô vừa ngoảnh đầu, vừa vặn chạm đôi mắt đen sâu thẳm của .
Thương Liệt Duệ lúc này đứng quay lưng lại với ánh sáng, bao phủ l cô trong cái bóng của .
Trong khoảnh khắc Ôn Nhiễm chỉ cảm th như bị cuốn vào một vòng xoáy sâu kh đáy.
Một sức nóng mờ ám nào đó nảy sinh trong đôi mắt đang giao nhau của họ.
Yết hầu Thương Liệt Duệ chuyển động, hơi cúi xuống.
Da đầu Ôn Nhiễm đột nhiên tê dại.
Nhịp tim tăng tốc đột ngột.
Đúng lúc này, phòng họp cửa bị ai đó đẩy ra.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một giọng nói cũng nhân cơ hội vang lên xen lẫn vào bầu kh khí mờ ám trong phòng: "Thương tổng, Văn tổng của Quốc tế Vĩnh Thành đến ..."
Sự tức giận xẹt qua đáy mắt Thương Liệt Duệ nh.
Bu cô ra, đứng thẳng dậy, trừng mắt làm hỏng chuyện tốt của ở cửa.
Giang Hạo đờ đẫn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
ta là cựu trợ lý của Thương Liệt Duệ, vừa được ều từ nước ngoài về.
Kh ngờ ngày đầu tiên làm, đã bắt gặp chuyện tốt của sếp .
Trong lúc nhất thời ngẩn ra đó.
"Còn kh mau cút?"
Thương Liệt Duệ tức giận quát lớn.
Giang Hạo nh chóng hoàn hồn, ngượng ngùng rời .
Ôn Nhiễm cũng bị tiếng gầm của Thương Liệt Duệ dọa cho giật .
Sợ bản thân bị vạ lây từ cơn giận của .
Cô cúi đầu, cũng nh chóng cuốn gói chuồn lẹ.
Ôn Nhiễm lao ra khỏi phòng họp, chạy thẳng đến nhà vệ sinh.
Mở vòi nước, tát nước lạnh vào mặt m lần liền.
Ngọn lửa trong mới dần hạ xuống một chút.
Thế nhưng hình ảnh Thương Liệt Duệ vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong tâm trí cô.
Vừa nãy muốn hôn cô ?
thể chứ?
là tổng giám đốc mà.
Nhưng lúc nãy khi bị Thương Liệt Duệ đè lên bàn làm việc, cô cảm nhận rõ ràng phản ứng nóng bỏng của ...
Nếu kh bất ngờ ngắt lời họ.
thể họ đã hôn nhau .
Thậm chí còn làm chuyện đó nữa.
Trong đầu Ôn Nhiễm rối bời.
Hơi thở lại trở nên dồn dập.
Để ngăn chứng hoang tưởng trở nên tồi tệ hơn, cô nh chóng trở về văn phòng uống thuốc.
Thương Liệt Duệ bộ dạng hoảng hốt bỏ chạy của cô, đôi mắt sâu thẳm tối sầm.
Trong hơi thở của vẫn còn vương vấn hương thơm cơ thể cô.
Mùi hương quyến rũ đó, khiến m ngày nay làm việc đều kh thể tập trung.
Thực ra kh chỉ lúc làm việc, lúc ở nhà, lúc ngủ...
đều thỉnh thoảng nhớ đến cô.
Đặc biệt là lúc cô phát bệnh, bộ dạng khao khát kh được thỏa mãn đó.
Khiến toàn thân bốc cháy ngùn ngụt.
C.h.ế.t tiệt!
Thương Liệt Duệ phiền não day day xương mày.
Rõ ràng biết cô mắc chứng hoang tưởng, những biểu hiện đó của cô đều là triệu chứng lúc phát bệnh.
Hoàn toàn kh thể chứng minh cô ý gì đặc biệt với .
Nhưng lại đối với cô...
...
Buổi chiều Ôn Nhiễm mới biết một trợ lý đặc biệt mới đến.
Khi Ôn Nhiễm nghe ta tự giới thiệu, mí mắt cô giật giật.
Giọng nói này nghe quen tai thế nhỉ?
Hình như chính là cái giọng nam cắt ngang lúc cô bị Thương Liệt Duệ đè lên bàn họp, sắp hôn nhau thì .
Kh ngờ ta lại là trợ lý đặc biệt mới của tổng giám đốc.
"Trợ lý Ôn, sau này xin được chỉ giáo nhiều hơn."
Giang Hạo đến trước mặt cô, lịch sự đưa một tay ra, chủ động chào hỏi.
Kh biết do chột dạ hay kh, Ôn Nhiễm luôn cảm th nụ cười của ta lúc này chút ẩn ý.
Nhưng cô vẫn bắt tay ta một cái: "Nên là học hỏi nhiều hơn mới đúng."
Cô nghe nói Giang Hạo trước đây từng là trợ lý đặc biệt của Thương Liệt Duệ, làm trợ lý chắc c ta kinh nghiệm hơn cô.
Nếu ta đến , cô sẽ được chuyển về kh?
Nếu kh, cứ ngày ngày đối mặt với Thương Liệt Duệ, biết đâu một ngày nào đó kh kìm được. Hơn nữa ều này cũng kh tốt cho việc phục hồi bệnh tình của cô. Chỉ là cả buổi chiều, Thương Liệt Duệ đều bận tiếp đãi Văn tổng đến thăm, cô kh cơ hội nói với về chuyện chuyển bộ phận. ... Tối về nhà, Ôn Nhiễm kh ngờ Phó Cảnh Thành lại chủ động hẹn cô. "Tan làm à? Ăn cơm chưa? Gần đây nhà hàng ăn cũng được lắm..." ta tiến lại đón cô. "Kh cần." Ôn Nhiễm lạnh lùng nói. Bây giờ cô căn bản kh muốn gặp ta, chứ đừng nói đến chuyện ăn cùng. vẻ lạnh như băng của cô, tim Phó Cảnh Thành thắt lại. Kh biết do tối qua say rượu lỡ lời, khiến cô cảnh giác với ta. Điều này ta vốn kh bận tâm, nhưng ta lo lắng sẽ liên lụy đến Ôn Kỳ... "Ngày mai là cuối tuần , em muốn ăn gì, chúng ta cùng ăn nhé?" ta dịu dàng đề nghị. Ôn Nhiễm đờ đẫn ta. Như thể kh nhận ra này. Từ khi kết hôn, Phó Cảnh Thành luôn lạnh lùng với cô như băng. Bây giờ lại thay đổi thái độ bất thường, ắt hẳn ẩn tình. Ôn Nhiễm dừng bước, nheo mắt ta hỏi: " gì cứ nói thẳng ra ?" Khuôn mặt ển trai của Phó Cảnh Thành cứng lại. Thăm dò hỏi: "Tối qua uống nhiều quá, kh nói lung tung gì chứ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.