Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 183: Cô chiếm phòng và giường của anh
May mà lúc nãy đến phòng bao kịp thời, nếu kh hậu quả thật khôn lường.
Ôn Nhiễm gật đầu, kh hỏi thêm gì nữa.
Thương Liệt Duệ lại nắm l bàn tay thon thả, lạnh lẽo của cô vào trong lòng bàn tay .
"Xin lỗi, đến muộn."
Ôn Nhiễm lắc đầu, mỉm cười với : "Kh muộn, nếu kh đến kịp, thể em đã..."
Cô rủ mắt xuống, kh thể nói tiếp những lời phía sau.
Vài lọn tóc lòa xòa bên tai, mái tóc rối bời, mang theo vài phần mong m, dễ vỡ.
Cô kh biết rằng, dáng vẻ này càng dễ khơi gợi ham muốn chinh phục và chiếm hữu của đàn .
Trong mắt Thương Liệt Duệ lóe lên một tia thương xót đầy rung động.
đưa tay ôm cô vào lòng.
" hứa, chuyện tối nay sẽ kh bao giờ xảy ra lần thứ hai."
Bây giờ nghĩ lại vẫn còn th sợ.
Thậm chí hối hận vì kh nên c tác.
Để cô một rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.
Ôn Nhiễm mặc cho Thương Liệt Duệ ôm vào lòng, kh hề phản kháng.
Chuyện tối nay, thực sự khiến cô vẫn còn bàng hoàng.
Đến mức bây giờ tim cô vẫn còn đập thình thịch.
"Nhưng bạn em lại đưa em gặp riêng tên giám đốc Tiền này? Trước khi đến gặp ta, hai kh biết tiếng tăm của ta ?" Ánh mắt Thương Liệt Duệ thâm thúy cô.
Khuôn mặt Ôn Nhiễm trở nên nặng nề: "Gần đây Lệ Lệ gặp trục trặc trong vài dự án hợp tác, cô cũng vì quá sốt ruột nên mới dẫn em gặp riêng giám đốc Tiền."
Lê Lệ từ nhỏ đến lớn luôn hiếu tg, thể cho phép thất bại hết lần này đến lần khác?
Chính vì quá khao khát ký được hợp đồng lần này nên cô nàng mới trúng kế của giám đốc Tiền.
"Đều gặp trục trặc ?" Trong đôi mắt đen của Thương Liệt Duệ lướt qua một tia suy nghĩ.
Ôn Nhiễm thở dài bất lực: "Đúng vậy, trùng hợp thế cơ chứ! M dự án hợp tác đó đều vì nhiều lý do mà hỏng bét, đơn hàng này là hy vọng duy nhất của cô ."
Còn cô cũng vì lòng tốt, muốn giúp bạn thân giành được đơn hàng này, nên mới chuốc họa vào thân.
Thương Liệt Duệ nheo mắt.
Luôn cảm th chuyện này kh hề đơn giản.
Trên đời này làm gì chuyện trùng hợp đến thế?
"Đến chỗ ."
thực sự kh yên tâm để cô ở một .
Ôn Nhiễm kh phản đối, trong vòng tay khẽ gật đầu.
Đến biệt thự của .
Thương Liệt Duệ bế cô xuống xe, lên lầu vào phòng .
Trực tiếp đặt cô xuống chiếc giường lớn mà thường nằm.
Ôn Nhiễm lập tức ngồi bật dậy khỏi giường: "Em... vẫn nên sang phòng cho khách ngủ thì hơn."
Cho dù theo về đây, cô cũng kh định cưu mang tổ khách, chiếm phòng, chiếm giường của .
Tối nay cô bị tên giám đốc Tiền kia dọa cho khiếp vía, thực sự kh tâm trạng làm chuyện đó với .
"Cứ ngủ ở đây!"
Thương Liệt Duệ ấn cô nằm lại xuống chiếc giường lớn, dáng vẻ bối rối của cô, kh khỏi cam đoan: "Yên tâm, sẽ kh chạm vào em!"
Ôn Nhiễm ngượng ngùng quay mặt , hai má đỏ bừng.
"Em cũng kh nghĩ như vậy."
Khóe môi Thương Liệt Duệ nở nụ cười: "Nhưng nếu em muốn l thân báo đáp, cũng kh bận tâm đâu."
Ôn Nhiễm đưa tay chặn lồng n.g.ự.c đang tiến lại gần của , trong lòng kh khỏi căng thẳng.
kh thực sự muốn cô l thân báo đáp đ chứ?
Mặc dù tối nay đúng là đã cứu cô, nhưng bảo cô l thân báo đáp, Ôn Nhiễm vẫn th kh tình nguyện.
Thương Liệt Duệ thấu tâm tư của cô, ánh mắt hơi tối lại.
thở dài, nghiêm túc cam đoan: "Em cứ yên tâm nằm đây, nghỉ ngơi cho tốt."
Nói xong đắp chăn cho cô.
Ôn Nhiễm lặng lẽ gật đầu.
Thương Liệt Duệ dáng vẻ hiếm khi ngoan ngoãn nghe lời của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong.
tắt đèn giúp cô rời khỏi phòng ngủ.
Trong phòng tối om.
Ôn Nhiễm nhắm mắt muốn chìm vào giấc ngủ.
Nhưng cô lại kh ngủ được.
Đây là phòng ngủ của Thương Liệt Duệ.
Khắp nơi đều tràn ngập mùi hương nam tính đặc trưng của .
Cô cảm th kh được tự nhiên cho lắm.
Cứ như đang chung chăn gối với Thương Liệt Duệ vậy.
Ôn Nhiễm lắc đầu.
Ngăn bản thân kh suy nghĩ viển v nữa.
Cô bây giờ ngủ .
Kh được nghĩ đến nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Nhiễm kh ngừng tự nhủ với bản thân hết lần này đến lần khác.
...
Thương Liệt Duệ rời khỏi phòng ngủ, nhưng lại đứng ở cửa phòng, chần chừ kh bước .
Chỉ cần nghĩ đến việc lúc này Ôn Nhiễm đang ở trong phòng , gối lên gối của , đắp chăn của , ngủ trên giường của .
Toàn thân đã nóng bừng lên.
Cả rạo rực.
Nuốt nước bọt liên tục m lần.
Kh biết Ôn Nhiễm bây giờ đang tơ tưởng giống kh?
Hay là lúc này cô đã ngủ ?
Thương Liệt Duệ bỗng th miệng lưỡi khô khốc.
Kh thể tiếp tục đứng ngoài cửa nữa.
sợ sẽ kh kiềm chế được mà đẩy cửa bước vào.
Thương Liệt Duệ quay xuống lầu, vào bếp uống nước lạnh.
...
Nửa đêm.
Ôn Nhiễm giật tỉnh dậy vì một cơn ác mộng.
"Kh!"
Cô kinh hô một tiếng, mồ hôi ướt đẫm toàn thân.
Lại mơ th trong phòng bao suýt bị tên giám đốc Tiền kia xâm hại...
Ôn Nhiễm lau mồ hôi lạnh trên trán, hít sâu một hơi, quay đầu ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài một màu đen đặc.
Trời vẫn chưa sáng.
Nhưng cô vừa trải qua cơn ác mộng, toàn thân như bị rút cạn nước.
Cổ họng vừa khô vừa rát.
Cô tung chăn xuống giường, ra khỏi phòng ngủ.
Định xuống lầu tìm ly nước uống.
Nhưng vừa bước đến phòng khách, cô đã th một chấm đỏ nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối.
Ôn Nhiễm lập tức dừng bước.
Mũi ngửi th mùi khói t.h.u.ố.c thoang thoảng.
Cô khẽ nhíu mày, lờ mờ đoán được ai đang ở trong phòng khách.
" chưa ngủ ?"
Ôn Nhiễm khàn giọng hỏi.
Thương Liệt Duệ lạnh nhạt "ừ" một tiếng.
Ôn Nhiễm kh hỏi thêm, thẳng về phía bếp.
Vì cổ họng quá khô khát, cô mở luôn tủ lạnh, l ra một chai nước khoáng.
Vừa vặn nắp, một bàn tay lớn với những khớp xương rõ ràng đã vươn tới.
Ôn Nhiễm chưa kịp phản ứng, chai nước khoáng trong tay đã bị ta l mất.
Cô sững sờ, theo bản năng quay đầu đàn phía sau .
Thương Liệt Duệ đột nhiên bước lên một bước, lồng n.g.ự.c rộng lớn, săn chắc áp sát vào tấm lưng trần thon thả của cô.
"Buổi tối đừng uống nước lạnh!"
Giọng nói khàn khàn của vang lên bên tai cô, hơi thở nam tính nóng hổi phả vào tai cô.
Cơ thể Ôn Nhiễm run rẩy.
Lập tức cứng đờ, kh dám nhúc nhích.
"Em muốn uống nước!"
Cô cố gắng giữ bình tĩnh.
" đun nước ."
Cơ thể Thương Liệt Duệ lại ghé sát cô thêm chút nữa.
Nâng cánh tay dài lên, vượt qua đỉnh đầu cô, l chiếc bình giữ nhiệt chứa nước đã đun sôi.
Đích thân rót cho cô một cốc nước.
Trước đó cũng đã tắm xong, trên mặc một chiếc áo choàng tắm màu xám đậm.
Dây áo choàng tắm chỉ buộc hờ hững.
Lớp vải mỏng m tôn lên đường nét sống lưng thon dài của , cùng bờ vai, lồng n.g.ự.c vạm vỡ.
Vì hai lúc này đang đứng gần nhau, Ôn Nhiễm thể ngửi rõ mùi hương nam tính trên , xen lẫn mùi hormone.
Cô lặng lẽ nhích ra xa một chút, tránh xa lồng n.g.ự.c đang dán sát vào lưng .
Nhưng kh ngờ Thương Liệt Duệ lại nh áp sát trở lại.
Bầu kh khí trong bếp mờ ám vô cùng.
Thương Liệt Duệ rót nước ấm từ bình giữ nhiệt vào cốc, đưa đến bên môi cô.
Ôn Nhiễm ngẩn .
Lúc mới nhận ra l cốc từ tay cô.
Nước với nhiệt độ vừa trôi xuống cổ họng.
Làm dịu cảm giác khô rát do cơn ác mộng vừa gây ra...
Chưa có bình luận nào cho chương này.