Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 200: Anh cởi quần áo của cô còn nhanh hơn
Lẽ nào là mắt hoa ?
Quản lý sảnh chớp chớp mắt, lần nữa xác định phụ nữ trong vòng tay Thương Liệt Duệ kh Phó tiểu thư. Gã thẫn thờ tại chỗ.
Lẽ nào sếp Thương còn phụ nữ khác?
Mãi đến khi bóng dáng họ xa dần, gã mới muộn màng nhận ra hình như đã biết được chuyện kh nên biết .
...
Bên trong chiếc xe sang.
Ôn Nhiễm nép trong lồng n.g.ự.c Thương Liệt Duệ, ngoan ngoãn như một con mèo lười nhác.
Thương Liệt Duệ lệnh cho tài xế đưa cô tới biệt thự của .
" kh ... Ọe..." Ôn Nhiễm vừa định từ chối, đột nhiên trong dạ dày trào lên một trận cuộn trào. Cô suýt nôn.
"Kh chứ?" Thương Liệt Duệ ôm l vai cô, nhịn kh được quan tâm.
Ôn Nhiễm lắc đầu, chưa kịp nói thêm gì. Chiếc xe đột ngột rẽ ngoặt. Cô kh kịp trở tay, cả nghiêng ngả đổ ập xuống đùi . Hơn nữa lại trùng hợp thế nào lại đối diện chính xác ngay chỗ hiểm giữa hai chân .
Tuy rằng lúc này cô vẫn còn chút hơi men lờ đờ, nhưng cũng bị dọa cho tỉnh hẳn. Cả thoáng chốc lúng túng muốn c.h.ế.t. Gương mặt xinh đẹp đỏ ửng. Cô hốt hoảng muốn ngồi dậy khỏi . Kết quả Thương Liệt Duệ lại ấn giữ lưng cô. Dùng sức mạnh, cố tình kh cho cô dậy. Cứ như cố ý muốn khiến cô lúng túng đến c.h.ế.t vậy.
"Bu ra..." Ôn Nhiễm vội vàng vùng vẫy.
Thương Liệt Duệ tuyệt nhiên kh chịu bu tay. "Lần sau dám uống nhiều thế này nữa kh?"
Ôn Nhiễm oán hận trừng mắt : " xen vào chuyện của làm gì? Đi mà quản Phó tiểu thư của !"
Thương Liệt Duệ kh giận mà còn cười: "Cơn ghen lớn thế cơ à?"
Ôn Nhiễm tức tối phản bác: "Ai ghen cơ?" Cô chẳng đời nào thừa nhận ghen chuyện của và Phó Đan Tình đâu.
Nét cười lướt qua nơi đáy mắt đen nhánh của Thương Liệt Duệ: "Vừa nãy ai tưởng đưa Phó Đan Tình về nên mới uống nhiều thế, đó chính là đang ghen."
Khuôn mặt Ôn Nhiễm méo xệch: "..."
Tên đàn đáng ghét này rõ ràng đang mỉa mai cô đây mà. Kh ngờ cô lấp l.i.ế.m kiểu vậy mà vẫn bị thấu. Ôn Nhiễm khó tránh khỏi thẹn quá hóa giận. " mới kh..."
Câu biện bạch của cô vừa thốt ra, chiếc xe đột nhiên chạy qua gờ giảm tốc. Xe dù tốt đến m cũng sẽ rung xóc. Bánh xe nghiến qua. Trong dạ dày Ôn Nhiễm lại dâng lên một trận cồn cào.
"Ọe!" Cô hướng thẳng về phía "cái đó" của , giả vờ làm động tác buồn nôn.
"Em bản lĩnh thì nôn thẳng lên đ thử xem." Thương Liệt Duệ cau mày trừng mắt cô.
kh tin phụ nữ này thực sự dám nôn.
Nhưng vừa dứt lời, chỉ nghe "Phụt!" một tiếng. Cả xe ai n đều suy sụp.
Thương Liệt Duệ vẫn còn đang chìm trong chấn động chưa hồi phục. Ôn Nhiễm đã hất mạnh bàn tay đang ấn trên lưng ra, rút khăn gi từ trong túi xách lau khóe miệng. Thần thái cực kỳ ềm tĩnh. Hoàn toàn kh chút hối lỗi nào về việc nôn đầy lên .
"Là bảo nôn mà!"
Thương Liệt Duệ: "..."
Khuôn mặt ển trai của đen kịt. Hoàn toàn kh dám cúi đầu bãi chiến trường ngay hạ bộ của . Trời mới biết là mắc bệnh sạch sẽ tới mức nào.
Nhưng bây giờ... Nếu là phụ nữ khác dám làm vậy với , đã bị ném xuống xe từ lâu .
Tuy nhiên, này hiện tại đổi thành Ôn Nhiễm. Dĩ nhiên lại bó tay.
Qua đó thể th vị trí của cô trong lòng đặc biệt nhường nào. Nhưng dù nhờ vậy, cũng cái cớ d chính ngôn thuận để dụ cô về nhà.
...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa vào biệt thự, Thương Liệt Duệ đã lao thẳng vào phòng tắm đầu tiên.
Sau sự việc lúc nãy trên xe, lúc này Ôn Nhiễm đã tỉnh rượu được một nửa. ều mùi vị trong miệng vẫn khó chịu. Thế là cô theo Thương Liệt Duệ vào phòng tắm, định l nước súc miệng.
Ai ngờ vừa bước vào đã th Thương Liệt Duệ cởi sạch đồ, đang chuẩn bị bước vào buồng tắm kính để xối nước.
Ôn Nhiễm hét lên một tiếng: "Á, ... cởi đồ cởi nh thế!"
Thương Liệt Duệ cười đầy ẩn ý: " tin cởi đồ của em còn nh hơn kh!"
Gương mặt Ôn Nhiễm đỏ bừng lên tức thì.
"Đồ lưu m!"
Cô hét lên lao ra khỏi phòng tắm. Dù thì cũng đã th thứ kh nên th . Ôn Nhiễm lắc lắc đầu. Lao vào bếp.
Vốn định pha một ly nước mật ong để giải rượu. Nhưng cô lục tung tủ lên mà dĩ nhiên chẳng tìm th mật ong. Đành tự rót cho một chén nhỏ giấm. Chỉ là cái mùi giấm sống đó quả thực khó ngửi. Cô bịt mũi mới miễn cưỡng nuốt trôi chén giấm đó. Đầu óc rốt cuộc cũng đỡ choáng váng hơn.
Cô đang định lên lầu xem Thương Liệt Duệ đã tắm xong chưa. Thì ện thoại lúc này reo lên. Ôn Nhiễm vuốt màn hình nghe máy: "A lô?"
Là mẹ cô, Trình Uyển Di gọi tới. "Nhiễm Nhiễm, con th Kỳ Kỳ kh?"
Giọng Trình Uyển Di lộ vẻ hoảng hốt.
Ôn Nhiễm đáp lạnh t: "Kh th ạ."
Trình Uyển Di rầu rĩ âu lo: "Làm bây giờ? Chị gái con lại đột nhiên mất liên lạc ?"
Khóe miệng Ôn Nhiễm giật giật: "Kh chị ta lại mất tích nữa đ chứ?" Ôn Kỳ còn muốn làm loạn tới bao giờ nữa? Kh khiến mẹ cô lo lắng là kh chịu để yên kh?
Trình Uyển Di: "Từ tối hôm con và Cảnh Thành về nhà họ Ôn ăn cơm, con bé liền biến mất, cũng kh biết chịu đả kích gì kh."
Ôn Nhiễm kh nén được tiếng thở dài. Trong lời nói của mẹ ám chỉ rõ ràng là trách cô làm Ôn Kỳ bị kích động. Là bọn họ nằng nặc đòi cô đưa Phó Cảnh Thành cùng về nhà họ Ôn. Kh ngờ cô thật sự đưa Phó Cảnh Thành về, những khác, đặc biệt là Ôn Kỳ lại đ.â.m ra khó chịu.
Cứ như thể cô đã làm chuyện gì kh nên vậy. Rõ ràng trong mắt bọn họ, Phó Cảnh Thành mới là chồng cô, chứ đâu của Ôn Kỳ.
Khóe miệng Ôn Nhiễm tràn ra một nét cười nhạo: "Chị thì thể chịu đả kích gì cơ chứ?"
"Chị gái con..." Trình Uyển Di còn định nói gì đó, cô đã thiếu kiên nhẫn ngắt lời: "Được mẹ, hôm nay cũng muộn , con muốn nghỉ ngơi."
Nói xong liền cúp máy. Kh để Trình Uyển Di vì Ôn Kỳ mà tiếp tục dây dưa với cô nữa. Chỉ là Ôn Nhiễm nhịn kh được thắc mắc: Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì mà Ôn Kỳ lại mất liên lạc?
Từ cầu thang đã truyền đến tiếng bước chân. Cô ngẩng đầu lên
Liền th Thương Liệt Duệ đang từ trên lầu xuống. Vừa tắm xong, qu h chỉ quấn một chiếc khăn tắm rộng màu trắng tinh.
Màu tóc đen thẳm, hàng l mày đen rậm, nước da màu đồng cùng thân hình rắn rỏi săn chắc, cộng thêm những khối cơ n.g.ự.c hơi phồng lên nhờ luyện tập lâu năm và sáu múi bụng rắn rỏi... khiến đàn này từ trên xuống dưới toát ra sức mạnh và sự mị hoặc.
Ôn Nhiễm suýt nữa tới mức đờ đẫn. Cho đến khi thân hình cao lớn của Thương Liệt Duệ đến trước mặt cô.
"Em đang gọi ện cho ai vậy?" dùng giọng trầm khàn cô hỏi.
Ôn Nhiễm đáp nhàn nhạt: "Mẹ em!"
Dường như cô kh muốn đề cập nhiều tới chủ đề này, mà chủ động tiến về phía . Đưa tay bá cổ : "Muốn làm kh?"
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ chằm chằm cô: "Em muốn làm ?"
Ôn Nhiễm lắc đầu: "Kh muốn."
Tối nay cô uống hơi nhiều. Dù bây giờ đã tỉnh rượu nhưng dẫu ban nãy cũng vừa nôn xong, đầu óc lại đang choáng váng dữ dội. Lúc này chỉ muốn nh chóng ngủ. Nhưng cô cũng rõ, với mối quan hệ của họ, một khi cô đã theo về biệt thự, thì chuyện kia chắc c kh tránh khỏi.
Thương Liệt Duệ ôm bổng cô lên. "Vậy thì chỉ ngủ thôi, kh làm nữa."
"Thật á?" Ôn Nhiễm ngơ ngác vào mắt , dường như kh dám tin.
Môi mỏng của Thương Liệt Duệ khẽ cong lên: "Đương nhiên, lừa em bao giờ chưa?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.