Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành

Chương 23: Cô khoác áo vest của sếp về nhà, bị chồng bắt gặp

Chương trước Chương sau

Cô thừa nhận sợ . Nhưng Thương Liệt Duệ kh vì thế mà bu tha cô. cô bằng ánh mắt cực kỳ sắc bén: ", sợ à?"

"Ai, ai nói sợ?" Ôn Nhiễm theo bản năng phản bác. Nhưng cô lại rủ mắt xuống, chột dạ kh dám thẳng vào nữa.

"Ngẩng đầu lên, nhắc lại lời cô vừa nói xem nào!" Thương Liệt Duệ ra lệnh.

Ôn Nhiễm rùng theo phản xạ. Bị dọa như vậy, cả cô trở nên căng thẳng. Bụng dưới truyền đến một cơn đau quặn thắt. Sắc mặt cũng chợt trắng bệch.

Thương Liệt Duệ mãi kh th cô trả lời, bắt đầu mất kiên nhẫn: "Trợ lý Ôn, đang đợi..."

Ôn Nhiễm c.ắ.n chặt răng: " thể rời trước được kh?" Cơn đau ở bụng dưới khiến trán cô toát mồ hôi lạnh. Chắc là "bà dì" đến thăm .

"Cô!" Thương Liệt Duệ sa sầm mặt mũi, cuối cùng kh kìm nén được cơn giận sắp bùng phát. Nhưng nh chóng nhận ra sự bất thường của Ôn Nhiễm.

"Cô vậy?" vội vã hỏi, vòng tay ôm l thân hình bé nhỏ của cô vào lòng.

Cơn đau bụng của Ôn Nhiễm đã ngày càng rõ rệt. May mà thể dựa vào , nếu kh chắc cô ngã gục xuống đất mất.

"Nói chứ, c.h.ế.t tiệt, rốt cuộc cô khó chịu ở đâu?" Sự im lặng của cô khiến Thương Liệt Duệ càng thêm bực bội, lo lắng gầm lên, trên khuôn mặt ển trai kh giấu nổi sự quan tâm.

Ôn Nhiễm chỉ c.ắ.n môi, lắc đầu với . Bảo cô làm mở miệng nói chuyện này với một đàn như chứ?

"Đau bụng ?" Đôi mắt đen sắc bén của Thương Liệt Duệ quét qua toàn thân cô, cuối cùng dừng lại ở đôi bàn tay đang ôm chặt bụng dưới của cô.

Ôn Nhiễm nén đau, gật đầu.

Thương Liệt Duệ lập tức nắm l cánh tay cô: "Đi, đưa cô đến bệnh viện."

Ôn Nhiễm sững một lúc, vội vàng phản đối: " kh !"

Thương Liệt Duệ lại nhíu mày: "Tại ?"

Ôn Nhiễm: "Kh tại cả, chỉ là kh muốn thôi!"

Thương Liệt Duệ bế bổng cô lên, đặt lên bàn làm việc. "Kh đến bệnh viện cũng được, tự khám cho cô." Nói xong liền định cởi váy của cô ra...

Ôn Nhiễm lập tức thất kinh. cô lại quên mất, cũng là bác sĩ cơ chứ. Lần trước cô đến bệnh viện, cũng chính tay khám cho cô. Cái tư thế này của bây giờ, chẳng lẽ lại định...

"Kh, kh cần đâu..." Ôn Nhiễm hoảng hốt kêu lên. Cô đột nhiên đến ngày rụng dâu đã đủ xấu hổ . Nhỡ lại phát bệnh Hysteria nữa thì ?

"Kh cho khám, đau thế này cô chịu nổi kh?" Thương Liệt Duệ xót xa bộ dạng hiện tại của cô, vừa giận vừa lo.

" chỉ đến kỳ thôi mà, bệnh gì to tát đâu! Với lại chẳng tại ngày nào cũng tăng ca mệt mỏi ?" Ôn Nhiễm hờn dỗi lườm một cái, bực dọc nói. Cô sợ nếu kh nói thật, Thương Liệt Duệ sẽ lột váy cô ra khám thật mất. Lúc đó thì còn xấu hổ hơn.

Thương Liệt Duệ sững , như mới chợt nhận ra: "Kỳ sinh lý?"

Ôn Nhiễm ho khan: "Đúng vậy! thể thả ra được chứ?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thương Liệt Duệ đột ngột bu tay. Ôn Nhiễm vội vàng leo xuống khỏi bàn làm việc, chỉnh lại váy áo.

" muốn về sớm được kh?" Bây giờ bụng cô vẫn còn đau, thực sự kh thể ở lại tăng ca nữa. Nhưng đợi một lúc vẫn kh th Thương Liệt Duệ trả lời, cô kh nhịn được ngẩng đầu : "Cứ coi như xin nghỉ phép một tối được kh?" kh đến mức nhẫn tâm bắt cô tiếp tục mang bệnh làm đ chứ?

Đôi mắt đen sâu thẳm của Thương Liệt Duệ dừng lại ở chiếc chân váy của cô, đúng lúc nhắc nhở: "Hình như váy cô bị bẩn !"

Ôn Nhiễm bối rối quay đầu ra sau lưng. Khi th vết m.á.u khô đọng lại ở phần sau váy, cô suýt nữa thì hét lên. Chuyện xấu hổ nhất trên đời này kh gì bằng việc bị sếp phát hiện làm bẩn váy vì "bà dì". Từ khi kinh nguyệt hồi cấp hai đến giờ, Ôn Nhiễm chưa từng gặp sự cố nào như thế này. Lúc này cô như bị giáng một đòn chí mạng. Chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống.

Lúc này cũng chẳng quan tâm đồng ý hay kh, cô dọn đồ chuẩn bị chuồn thẳng.

"Đi đâu?" Thương Liệt Duệ gọi cô lại.

Ôn Nhiễm với vẻ mặt đầy xấu hổ: " về nhà thay đồ, mai sẽ làm."

Ánh mắt Thương Liệt Duệ dần trở nên dịu dàng, thậm chí khóe miệng còn thoảng nụ cười: " đưa cô về."

Ôn Nhiễm ngượng ngùng lắc đầu liên tục: "Kh, kh phiền ngài đâu!"

Vẻ mặt Thương Liệt Duệ trầm xuống. Sải bước dài đến trước mặt cô, trực tiếp cởi chiếc áo vest bên ngoài khoác lên cô: "Mặc cái này về."

Ôn Nhiễm kinh ngạc . Như kh ngờ lại chu đáo đến vậy, lại chủ động cho cô mượn áo vest của . Sự rung động trong lòng thật khó diễn tả thành lời. Kh suy nghĩ nhiều, cô thốt lên: "Cảm ơn."

"Ừ." Thương Liệt Duệ cô bằng ánh mắt quan tâm, đưa mắt cô rời .

Mãi đến khi bước ra khỏi phòng làm việc, Ôn Nhiễm mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng trên cô đang khoác một chiếc áo vest nam, quả thực nổi bật. Khổ nỗi váy cô bị bẩn, bây giờ lại kh tiện cởi ra. Cô đành c.ắ.n răng, khoác chiếc áo vest nam này suốt quãng đường. Cửa thang máy vừa mở ra, tình cờ Hoàng Dực An cũng đang ở trong đó. Lúc này Ôn Nhiễm đang đau bụng, kh tâm trạng để ý đến ta, cô cúi đầu bước vào ấn nút đóng cửa. Nhưng Hoàng Dực An đã th chiếc áo vest nam trên cô. Vừa định thắc mắc thì th cửa thang máy sắp đóng lại, ta đành tạm thời bước ra. Nhưng sau khi về, ta càng nghĩ càng th kh ổn, liền bẩm báo toàn bộ sự việc cho Ôn đại phu nhân.

...

Hơn 10 giờ tối Ôn Nhiễm mới về đến nhà. Bận rộn cả ngày, lại thêm ngày đèn đỏ, cô gần như kiệt sức. Chỉ muốn nh chóng về phòng nghỉ ngơi. Kh ngờ cửa phòng Phó Cảnh Thành lại mở ra đúng lúc này.

"Gần đây cô vậy? Lúc nào cũng về muộn thế này?" Vừa th Ôn Nhiễm, ta đã lên tiếng chất vấn. Ánh mắt dừng lại ở chiếc áo vest nam cô đang khoác, đầu tiên ta sững lại, sau đó một luồng lửa giận vô cớ bốc lên trong ngực.

Ôn Nhiễm vốn định giải thích là dạo này cô toàn tăng ca. Nhưng nhớ lại những lời Phó Cảnh Thành từng nói với cô trước đây, cô chỉ trả lời một câu nhẹ nhàng: "Chỉ là tăng ca thôi, kh cần chuyện gì cũng báo cáo với đâu nhỉ." Cô dùng chính thái độ lạnh nhạt, xa cách đó, "gậy đập lưng " với ta.

Sắc mặt Phó Cảnh Thành trở nên khó coi. Nhưng câu nói đó lại chính là lời ta từng nói. Trong một lúc, ta kh biết phản bác thế nào. Nhưng th chiếc áo vest nam khoác trên Ôn Nhiễm, trong mắt ta lại bốc lên lửa giận.

"Chiếc áo vest trên cô ở đâu ra?" ta kh vui chất vấn.

Lúc này Ôn Nhiễm mới như nhận ra vẫn đang khoác áo vest của Thương Liệt Duệ. "Ồ, chiếc áo này à, đồng nghiệp cho mượn!" Cô tiếp tục trả lời một cách lạnh nhạt, học theo bộ dạng của ta trước đây, kh giải thích thừa một câu nào.

"Đồng nghiệp nam?" Sắc mặt Phó Cảnh Thành lập tức đen sì, khó chịu: "Cần nhắc cô là cô đã chồng kh?"

dáng vẻ tức giận của ta, Ôn Nhiễm chỉ th nực cười. Trước đây cô kh nhận ra Phó Cảnh Thành lại là một tiêu chuẩn kép như vậy chứ.

" chỉ là đột nhiên đến tháng, đồng nghiệp cho mượn để che thôi." Ôn Nhiễm nói xong liền cởi áo vest ra ngay trước mặt ta.

Phó Cảnh Thành th vết m.á.u dính trên váy cô, lúc này mới xua tan sự nghi ngờ. Nhưng ta vẫn kh quên căn dặn: "Cô là vợ , kh yêu cầu gì khác với cô, làm bên ngoài thì giữ khoảng cách với đồng nghiệp nam, nghe chưa?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...