Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 91: Cô tắm ở nhà anh
Đúng lúc Ôn Nhiễm đang kh biết làm , ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Là dì Dung.
Thương Liệt Duệ đành bu cô ra, tới mở cửa.
Dì Dung mang bữa sáng đến cho cô.
Thương Liệt Duệ nhận l khay, đóng cửa lại.
"Ăn chút gì trước ."
Ôn Nhiễm tựa vào mép giường, vẻ mặt bối rối.
" muốn tắm trước."
Đôi mắt đen láy của Thương Liệt Duệ cô chằm chằm một lúc.
"Được, giúp cô!"
Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật.
"Kh... kh cần, tự làm được!"
Cô suýt thì nói lắp.
Thương Liệt Duệ sâu vào cô: "Cô chắc c tự làm được chứ? th vừa cô đứng còn kh vững nữa kìa!"
Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nhiễm cứng đờ: "..."
Cô thừa biết, bây giờ kh lúc để cậy mạnh.
Cho dù để cô một vào phòng tắm, lỡ như kh cẩn thận trượt ngã thì càng phiền phức hơn.
Do dự mãi, cô đành thỏa hiệp: " vẫn nên ăn sáng trước thì hơn."
Đợi hồi phục thể lực tắm cũng chưa muộn.
Thương Liệt Duệ bưng khay đồ ăn tới.
Trên đó một bát cháo trắng và vài đĩa thức ăn kèm.
Ôn Nhiễm đang định nhận l.
Kết quả Thương Liệt Duệ lại ngồi xuống bên mép giường cô.
bưng bát cháo lên, múc một thìa, đưa đến bên môi cô.
Ôn Nhiễm ngẩn .
Trợn tròn mắt kh dám tin.
đây là muốn đích thân đút cho cô ăn ?
"Sợ nóng à?"
Thương Liệt Duệ lại cúi đầu thổi m hơi, lại đưa về phía cô.
"Thế này chắc kh nóng nữa đâu."
Ôn Nhiễm: "..."
Khuôn mặt tràn đầy vẻ khó tin.
thực sự muốn đút cho cô ăn?
" tự làm..."
Lời cô chưa dứt đã bị Thương Liệt Duệ ngắt lời: "Há miệng!"
Ôn Nhiễm đành ngoan ngoãn hé đôi môi đỏ mọng.
Thương Liệt Duệ đút thìa cháo vào miệng cô.
Ôn Nhiễm nhai vài cái nuốt xuống.
Tiếp theo lại là một thìa nữa.
Cô lại nuốt xuống.
Cảm giác này chút kỳ lạ.
Từ nhỏ đến lớn, dường như chưa từng ai chịu đút cho cô ăn như vậy.
Đừng nói là chồng Phó Cảnh Thành, ngay cả mẹ cô là Trình Uyển Di cũng chưa từng.
Trong ấn tượng của Ôn Nhiễm, cô chưa bao giờ được yêu thương, chiều chuộng như thế này.
Đột nhiên được Thương Liệt Duệ đối xử như vậy.
Trong lòng cô khẽ run rẩy, tê dại...
Giống như được truyền vào một dòng nước ấm.
Rõ ràng Thương Liệt Duệ chỉ là sếp của cô.
Nhưng cô lại cảm giác, đối xử với cô còn tốt hơn cả nhà?
Đây là ảo giác của cô ?
Cứ như vậy, Thương Liệt Duệ tự tay đút cô ăn hết một bát cháo trắng.
Ôn Nhiễm lập tức cảm th tinh thần hồi phục lại nhiều.
Thương Liệt Duệ khẽ hỏi: "Cô muốn tắm kh?"
Ôn Nhiễm gật đầu: "Vâng."
Tối qua lúc vật lộn với Lương Thiên Long cô đã đổ nhiều mồ hôi.
Trên còn vương mùi m.á.u t của .
Ngửi thôi cũng th khó chịu khắp .
Kh thể kh tắm rửa sạch sẽ.
Thương Liệt Duệ: " xả nước tắm cho cô."
Ôn Nhiễm vội vàng gọi lại: "Kh, kh cần đâu, tự vào phòng tắm tắm vòi sen là được ."
Cô thực sự ngại làm phiền thêm nữa.
Nói xong liền vội vàng xuống giường, chạy vào phòng tắm.
May mà lần này cô kh bị ngã nữa.
Ôn Nhiễm vào phòng tắm liền chốt cửa lại.
Lúc này mới từ từ cởi bỏ quần áo trên , đứng dưới vòi hoa sen để tắm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cửa phòng tắm làm bằng kính mờ, phản chiếu vóc dáng thon thả, yêu kiều của cô.
Bên tai Thương Liệt Duệ văng vẳng tiếng nước chảy rào rào.
Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh Ôn Nhiễm đang tắm bên trong.
Cô đứng dưới vòi sen, làn da trắng trẻo bị làn nước ấm làm cho ửng hồng.
Những giọt nước ngoằn ngoèo chảy từ mái tóc dài mềm mại, trượt qua khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, dọc theo chiếc cổ thon dài, xương quây x tinh xảo của cô, chạy thẳng xuống dưới.
Thơm ngát.
Quyến rũ.
Mê .
Thương Liệt Duệ chỉ nghĩ đến thôi mà cả đã nóng bừng.
Yết hầu liên tục trượt lên xuống.
Trong lòng xao xuyến kh thôi.
Ngay sau đó, cơ thể cũng bắt đầu phản ứng.
Shit!
kh nhịn được thầm rủa một tiếng.
Bản thân vốn luôn là ngồi trong lòng mỹ nhân mà vẫn kh loạn.
cứ gặp cô là lại liên tục mất kiểm soát thế này?
Lúc này trong lòng một sự thôi thúc vô cùng mãnh liệt.
Muốn x vào phòng tắm, ôm chặt l phụ nữ đang tắm bên trong...
Tiếng chu ện thoại vang lên đúng lúc.
Thương Liệt Duệ bừng tỉnh, cầm ện thoại lên nghe.
Là luật sư Hoàng Dụ gọi tới.
Hoàng Dụ nói: "Dựa theo những bằng chứng mà đã đệ trình, phía cảnh sát bước đầu nhận định hành động của Ôn tiểu thư là phòng vệ chính đáng. Tuy nhiên vụ án này vẫn chưa kết thúc, chủ yếu là do Lương Thiên Long đêm qua nhập viện đến giờ vẫn chưa tỉnh. Nếu thương tích của ta bị xếp vào loại thương tật nặng, thì sau này sẽ khá rắc rối. Huống hồ nhà họ Lương vẫn luôn gây sức ép với cảnh sát, yêu cầu xử lý nghiêm Ôn tiểu thư. E là lúc đó khó lòng đảm bảo Ôn tiểu thư sẽ kh bị bắt vào trong đó một lần nữa."
Thương Liệt Duệ nhíu mày: "Lương Thiên Long đến giờ vẫn chưa tỉnh?"
Hoàng Dụ "Vâng" một tiếng, giọng ệu nặng nề:
"Lương Thiên Long là con trai độc nh của nhà họ Lương, nghe nói lần này kh chỉ bị thương ở bụng, mà cả 'chỗ hiểm' cũng bị thương. nhà họ Lương đêm qua đã túc trực ở bệnh viện, tâm trạng kích động, yêu cầu bệnh viện bằng mọi giá chữa khỏi cho Lương Thiên Long. Chuyện này e là nhà họ Ôn ra mặt cũng vô dụng."
Ánh mắt Thương Liệt Duệ lạnh .
dặn dò Hoàng Dụ theo dõi sát vụ án này, xử lý cho thỏa đáng.
vấn đề gì kịp thời báo cáo cho .
"Vâng, thưa Thương tổng!"
...
Ôn Nhiễm tắm xong mới phát hiện kh mang quần áo để thay.
Quần áo lúc trước của cô đã bẩn hết , kh thể mặc lại được nữa.
Cô cũng kh thể chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ra ngoài được.
Lỡ như Thương Liệt Duệ vẫn còn ở trong phòng thì ?
hiểu lầm là cô cố tình ăn mặc như vậy để quyến rũ kh?
Giữa lúc Ôn Nhiễm đang bối rối, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ của Thương Liệt Duệ.
"Vẫn chưa tắm xong ? Cô đã ở trong đó gần một tiếng đồng hồ đ?"
nghe ện thoại xong, lại đợi thêm hơn nửa tiếng mà vẫn chưa th cô ra.
Thương Liệt Duệ kh khỏi lo lắng, kh biết Ôn Nhiễm xảy ra chuyện gì trong phòng tắm kh.
Ôn Nhiễm c.ắ.n cắn môi, đành lên tiếng: "Chuyện là... thể phiền l giúp một bộ quần áo để thay được kh?"
Lúc trước vì chuyện lộ kế hoạch BC nên cô chuyển đến đây ở, Thương Liệt Duệ đã "dùng tiền c" phái mua cho cô một ít quần áo, dì Dung giúp cô xếp vào tủ.
Đợi một lát, cũng kh th Thương Liệt Duệ trả lời.
Nhưng cô nghe th tiếng bước chân rời .
Chắc là l quần áo thay cho cô .
Ôn Nhiễm quấn khăn tắm, đứng đợi ở cửa phòng tắm.
Thương Liệt Duệ mở tủ quần áo, tìm ra một bộ đồ mặc ở nhà.
Vài bước chân quay lại trước cửa phòng tắm, gõ gõ cửa.
Ôn Nhiễm hé cửa ra một khe hẹp, thò bàn tay trắng trẻo thon thả của ra.
"Cảm ơn!"
Cô nói lời cảm ơn, nh chóng đóng cửa phòng tắm lại.
Dưới đáy mắt Thương Liệt Duệ cuộn trào sóng ngầm.
kiềm chế sự bốc đồng muốn đẩy cửa phòng tắm ra.
Miệng lưỡi khô khốc.
Cơ thể lại bùng lên một ngọn lửa.
kh nhịn được nghiến răng.
Bước ra ngoài ban c, châm một ếu thuốc, nhả khói mù mịt.
...
Ôn Nhiễm mặc xong bộ đồ ở nhà bước ra khỏi phòng tắm, kh th bóng dáng Thương Liệt Duệ trong phòng ngủ.
Vốn tưởng đã rời .
Cho đến khi cô nghe th giọng nói khác thường của đàn vọng lại từ ngoài ban c.
Cô tò mò bước tới xem.
Thương Liệt Duệ đang khép hờ mắt, tựa vào lan can ban c.
Trên trán những giọt mồ hôi rơi xuống.
Đôi môi mỏng mím chặt, giống như đang kìm nén ều gì đó.
Ban đầu Ôn Nhiễm kh hiểu rốt cuộc đang làm gì.
Cho đến khi vô tình liếc th bàn tay đang đút trong túi quần của ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.