Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành

Chương 286: Anh cứu cô, lại canh chừng cô cả đêm

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Từ tối qua đến giờ em ăn gì .” Thương Liệt Duệ nhắc nhở cô.

Ôn Nhiễm quả thực cảm thấy bụng đang đói đến mức dán lưng.

“Mau dậy , bữa sáng chuẩn sẵn cho em .” Thương Liệt Duệ dịu dàng với cô.

Ôn Nhiễm định bước khỏi bồn tắm, đó mới sực nhận mặc gì cả. Lúc nãy ngâm trong bồn đầy bọt xà phòng nên cô để ý, giờ định dậy, cả cơ thể gần như lộ hết.

“A!”

Ôn Nhiễm hét lên một tiếng, ngã nhào trở bồn tắm, còn sặc mấy ngụm nước.

“Khụ khụ khụ!” Cô ho liên tục vì khó chịu.

Thương Liệt Duệ vỗ nhẹ lưng cô. Đợi cô đỡ ho hơn, mới bế cô khỏi bồn tắm.

làm gì ?” Ôn Nhiễm giật tỉnh táo , hoảng hốt hét lên. Trời mới lúc cô đang mảnh vải che , định bế cô ?

“Em nghĩ bây giờ còn sức để tự dậy ?” Giọng trầm khàn Thương Liệt Duệ vang lên bên tai cô.

Ôn Nhiễm vô thức lắc đầu. Với trạng thái , lẽ cô lên sẽ ngã bồn tắm mất. Dù tiếp xúc mật với thêm nữa, trong cảnh , nếu giúp, lẽ cả ngày hôm nay cô sẽ kẹt trong bồn tắm.

Cô đành để bế lên giường và lấy chăn quấn chặt lấy .

“Cần mặc quần áo cho em ?” cô hỏi.

Ôn Nhiễm đỏ bừng mặt, lắc đầu ngay lập tức: “ cần!” Hiện tại khí đủ ám , nếu để mặc đồ giúp thì họ trông giống cái gì chứ? Họ yêu, thực sự nên tránh hiềm nghi.

, em tự đồ , xuống lầu lấy bữa sáng lên cho em.” Thương Liệt Duệ chỉ tay khay đồ ăn tủ đầu giường khỏi phòng.

Một lúc , trở phòng ngủ. Ôn Nhiễm bộ đồ mặc ở nhà mà chuẩn . Da cô vốn trắng nên bộ đồ màu hồng hợp, tôn lên vóc dáng xinh cô, dù sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt.

“Ăn cháo yến .” Thương Liệt Duệ đưa bát cháo đến mặt cô.

Ôn Nhiễm đón lấy và ăn ngon lành. Đang lúc đói bụng, ăn bát cháo nóng hổi nên cô ăn còn một hạt. khi ăn no, cơn buồn ngủ ập đến. lẽ do tác dụng t.h.u.ố.c tối qua tan hết, cô tiêu hao quá nhiều sức lực.

Thương Liệt Duệ thấy cô buồn ngủ, đưa tay vuốt tóc trán cô: “Mệt thì ngủ thêm chút nữa .”

Thực Ôn Nhiễm định làm: “ vẫn xin nghỉ!”

sẽ với Tần Việt Siêu giúp em.” Thương Liệt Duệ do dự đáp.

Ôn Nhiễm lưỡng lự: “ ?” cô xin nghỉ sáng sớm thế , sếp Tần sẽ nghĩ về cô như thế nào đây?

, tin thể xin nghỉ giúp em ?” Thương Liệt Duệ nhướng mày.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-286--cuu-co-lai-canh-chung-co-ca-dem.html.]

Ôn Nhiễm: “ ...”

thấu tâm tư cô: “Lo Tần Việt Siêu hiểu lầm mối quan hệ chúng ?”

Ôn Nhiễm c.ắ.n môi đáp. Thương Liệt Duệ cô đầy ẩn ý: “ .”

Cô kinh ngạc: “Cái gì?”

Thương Liệt Duệ giải thích: “ bảo rằng chúng từng ở bên .”

Ôn Nhiễm méo mặt: “Ở bên cái gì chứ? bậy bạ gì ?” Cô và ở bên bao giờ? Rõ ràng chỉ bạn giường thôi mà?

Thương Liệt Duệ ánh mắt sâu thẳm: “Chẳng lẽ em với rằng đây chúng chỉ bạn giường?”

Ôn Nhiễm nghẹn lời. Thôi , cứ từng yêu . Nếu bạn giường thì còn khó xử hơn nhiều.

mệt , ngủ một lát, ngoài .” Ôn Nhiễm thực sự gì thêm, mặt chỗ khác.

Thương Liệt Duệ bên cạnh giường cùng cô. Cho đến khi cô ngủ say cũng rời . Thực hôm nay nhiều việc công, vì cô, thứ đều gác . Trong mắt , Ôn Nhiễm luôn quan trọng nhất. Cứ thế, im lặng bên giường canh chừng cô.

do quá mệt vì thức trắng đêm, một lúc , Thương Liệt Duệ cũng gục xuống cạnh giường ngủ .

Đến khi Ôn Nhiễm tỉnh nữa, trời bên ngoài tối. Cô mở mắt trần nhà xa lạ, phản ứng đầu tiên thấy ở nhà. Dần dần cô nhớ chuyện xảy . Cô cứu, khi tỉnh thì tay chân bủn rủn, ăn xong bát cháo yến bế thì ngủ .

Hiện tại cô khôi phục sức lực. Ôn Nhiễm tự chống tay dậy. ngẩng đầu lên, cô thấy đàn ông đang gục đầu bên cạnh giường. Tim cô khẽ run lên. Thương Liệt Duệ? vẫn ở đây ? Lẽ nào cô ngủ bao lâu thì canh chừng bấy lâu?

Ôn Nhiễm thầm cảm kích. Lúc mới tỉnh dậy trong bồn tắm cô quan sát kỹ, giờ quanh mới thấy đây biệt thự phòng tổng thống một khách sạn. Chắc hẳn tối qua đưa cô từ bệnh viện đến đây. lợi dụng lúc cô gặp khó khăn mà chăm sóc cô cả đêm, cảm xúc gì thì dối.

góc nghiêng , đường nét vẫn sâu sắc như . Đôi mắt đen đang nhắm chặt, lông mi từ góc độ cực kỳ dài, bọng mắt xanh xao lộ vẻ mệt mỏi. Tại trông mệt mỏi thế ? vì thức đêm chăm sóc cô ?

Trong lòng Ôn Nhiễm trào dâng những cảm xúc khó tả. Cô chống tay định dậy hẳn thì Thương Liệt Duệ tỉnh giấc.

“Còn chỗ nào thoải mái ?” Giọng trầm thấp đầy nam tính và dịu dàng vang lên. Bàn tay ấm áp đặt lên trán cô. Ôn Nhiễm né tránh, để mặc kiểm tra, đôi mắt sâu thẳm vẫn rời.

Tim Ôn Nhiễm thắt . Khi bàn tay định vuốt ve khuôn mặt cô, cô theo bản năng né . , giữa họ chỉ nên dừng ở đây thôi, thể tiếp tục lún sâu hơn nữa.

, tỉnh dậy qua cầu rút ván ?” Thương Liệt Duệ nhận thấy hành động nhỏ cô, trách móc mà chỉ mỉm nuông chiều.

“Ai qua cầu rút ván chứ?” Ôn Nhiễm phản bác theo bản năng.

Ánh mắt u uẩn: “Tối qua cứu em, thức trắng đêm bên em, ngay cả chạm một chút cũng ?”

Ôn Nhiễm biện bạch: “Chẳng chạm đó .” sờ trán , còn gì nữa? Sờ mặt thì quá đáng , đừng đằng chân lân đằng đầu.

Khóe môi Thương Liệt Duệ nhếch lên: “Nếu , chạm tiếp nhé?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...