Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành

Chương 341: Anh rể cũ có ý với cô sao?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

" , buông em !" Ôn Nhiễm hốt hoảng nhắc nhở.

"Tối nay qua chỗ ?" Thương Liệt Duệ tranh thủ đưa yêu cầu. Bàn tay vẫn ngừng trêu chọc cơ thể Ôn Nhiễm khiến cô kiềm chế mà run rẩy cả .

"... em..." Cô thực sự sắp phát vì lo lắng.

" ?" Thương Liệt Duệ tiếp tục ép hỏi.

Ôn Nhiễm còn cách nào khác, đành gật đầu đồng ý. Cô sợ nếu đồng ý, Thương Liệt Duệ sẽ làm điều gì quá đáng ngay tại đây. Nên nhớ bên ngoài vẫn đang gõ cửa, vạn nhất ai thấy thì danh dự cô coi như mất sạch.

Thương Liệt Duệ cuối cùng cũng hài lòng, khóe môi nhếch lên một nụ .

" chờ em ở xe phía ngoài!" để một câu bên tai cô rời khỏi nhà vệ sinh.

Ôn Nhiễm vỗ vỗ mặt , cố gắng bình cảm xúc đang dâng trào. Một lát cô mới bước ngoài, lúc cửa nhà vệ sinh còn ai.

Khi Ôn Nhiễm bàn, Tưởng T.ử Viễn đang định dậy tìm cô. Lê Lệ thấy cô hỏi ngay: "Nhiễm Nhiễm, thế? vệ sinh gì mà lâu , tớ định bảo T.ử Viễn tìm đấy."

Ôn Nhiễm liếc Tưởng T.ử Viễn một cái, ngượng ngùng giải thích: " gì, chỉ bụng tớ đau một chút nên lâu."

Lê Lệ liền lo lắng: "Đau bụng? Lẽ nào ăn cái gì sạch ?"

Tưởng T.ử Viễn cũng sốt sắng theo: " cần đưa em đến bệnh viện kiểm tra ?"

Ôn Nhiễm ngờ họ lo lắng cho đến thế: " cần , thực ... 'bà dì' em đến !" Cô cuống quýt giải thích. Dù lấy lý do mặt Tưởng T.ử Viễn hổ, nếu thế, lỡ họ cứ bắt cô bệnh viện thì càng khó giải thích hơn.

, Tưởng T.ử Viễn nắm tay che miệng ho khẽ: "... thật cũng ăn gần xong , xin phép ." nếu còn ở thì cả ba sẽ đều khó xử, nên thức thời chủ động rời .

Lê Lệ chào tạm biệt vài câu sang Ôn Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, đến kỳ thật đấy ?" Cô chút tin, vì nhớ mang máng kỳ Ôn Nhiễm mới qua cách đây lâu.

" !" Ôn Nhiễm thật: " nãy tớ gặp Thương Liệt Duệ trong nhà vệ sinh!"

Lê Lệ thấy tên Thương Liệt Duệ hiểu ngay vấn đề. "Thực lúc nãy tớ cũng thấy , định nhắc Tưởng T.ử Viễn đột nhiên xuống làm gián đoạn."

Ôn Nhiễm gật đầu. Lê Lệ lo lắng hỏi: "Thế nào ? Thương Liệt Duệ thấy ăn cơm với Tưởng T.ử Viễn nên vui ?"

Ôn Nhiễm đáp: "Tớ giải thích , chỉ tình cờ gặp thôi chứ hẹn ."

Lê Lệ quan tâm: " tin ?"

"Chắc ."

Lê Lệ thở phào: " thì ! Ôi, đang yêu đương với phận đặc biệt như , dễ đắc tội mà."

Ôn Nhiễm day trán: "Chỉ yêu đương thôi mà, cần thế ?"

Lê Lệ nắm tay cô: " ? Tớ thế cũng chỉ cho thôi."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-341--re-cu-co-y-voi-co-.html.]

Hai nhanh chóng dùng bữa xong, khi định gọi phục vụ thanh toán thì phục vụ : "Bàn quý khách thanh toán giúp ạ."

Lê Lệ mấy ngạc nhiên: " một vị họ Thương trả ?" Cô cứ đinh ninh trả tiền chắc chắn Thương Liệt Duệ.

ngờ phục vụ lắc đầu: " họ Thương, mà họ Tần ạ!"

Ôn Nhiễm và Lê Lệ đều ngẩn . Họ Tần? Chẳng lẽ Tần Nhược Siêu? Ôn Nhiễm thấy với cũng thiết đến mức đó.

Đầy thắc mắc, hai cùng rời khỏi nhà hàng. Một chiếc xe thể thao sang trọng dừng ngay mặt họ.

"Lên xe , đưa hai về một đoạn." Tần Nhược Siêu ở ghế lái, nhướng mày hai .

Ôn Nhiễm sững sờ: " rể, thanh toán cho bọn em ?" cô nhịn mà hỏi.

Tần Nhược Siêu mỉm : "Tiện tay thôi mà."

Dù bữa ăn chẳng thấm tháp gì với , Ôn Nhiễm vẫn cảm thấy ngại: "Lát nữa em sẽ chuyển khoản trả ." Cô kiên trì , nợ bữa ăn .

" thôi!" Cứ tưởng Tần Nhược Siêu sẽ từ chối, ngờ đồng ý ngay lập tức. Điều khiến Ôn Nhiễm thấy nhẹ nhõm hơn, chịu nhận tiền .

"Em WeChat chứ?" Tần Nhược Siêu hỏi.

Ôn Nhiễm lắc đầu. Cô và đến mức đó, đây làm việc trướng cũng chỉ liên lạc qua nhóm công việc. Cô điện thoại tài khoản WeChat thì .

" ạ."

" lên xe , đưa em về nhà gửi ID WeChat ." Tần Nhược Siêu đưa lời mời.

Ôn Nhiễm nhớ lúc nãy hứa với Thương Liệt Duệ sẽ về cùng , giờ lỡ nợ tiền Tần Nhược Siêu, kiểu gì cũng trả . một hồi do dự, cô đành cùng Lê Lệ bước lên xe .

xe, Ôn Nhiễm lấy điện thoại nhắn tin cho Thương Liệt Duệ, bảo rằng cô tự về , bảo đừng đợi nữa. Trong lúc chờ trả lời, cô thấy Lê Lệ gửi cho một tin nhắn. Rõ ràng hai sát cạnh ở hàng ghế , chuyện gì mà nhắn tin nhỉ?

Ôn Nhiễm mở xem. Lê Lệ nhắn: " sếp Tần ý với ?"

Ôn Nhiễm suýt thì thốt lên kinh ngạc, cô sang bạn với ánh mắt thể tin nổi. Lê Lệ liếc Tần Nhược Siêu đang lái xe phía , nháy mắt đầy ẩn ý với cô. Ôn Nhiễm lúc mới hiểu tại bạn dùng điện thoại, chuyện tiện thẳng xe.

Ôn Nhiễm nhanh chóng trả lời: " nghĩ thế? rể cũ tớ mà."

Lê Lệ: "Thì cũng bảo 'cũ' còn gì! Hơn nữa với chị gái cùng cha khác hôn nhân thương mại, làm gì tình cảm. Giờ thích cũng chuyện bình thường thôi."

Ôn Nhiễm: "Cái gì mà thích chứ? ở chỗ nào? Chỉ vì bữa cơm tối nay thôi ?" Đối với những công t.ử nhà giàu như Tần Nhược Siêu, một bữa cơm chỉ chuyện nhỏ. Vả em vợ cũ cấp cũ, mời một bữa cũng gì quá đáng.

Lê Lệ nhắc nhở: " ánh mắt xem, lạ lắm nhé! Đó ánh mắt chiếm hữu một đàn ông dành cho phụ nữ đấy."

Ôn Nhiễm: " nghĩ nhiều quá !"

Lê Lệ: " tớ nghĩ nhiều, mà quá ít để ý đến thôi! Giờ bộ tâm trí đều đặt hết lên Thương Liệt Duệ , làm gì còn sức mà chú ý đến đàn ông khác nữa!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...