Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành
Chương 261: Chồng cũ bắt gặp cảnh cô bị người đàn ông khác vác trên vai
Ôn Nhiễm cúi gằm mặt xuống.
Cố gắng thu lại, thu nhỏ sự tồn tại của bản thân hết mức thể.
Trong đầu cô kh ngừng lẩm nhẩm cầu nguyện: ta kh th ... ta kh th đâu...
Nhưng vẻ như trời đang mải chơi, hoàn toàn phớt lờ lời khẩn cầu của cô.
Bởi vì, Phó Cảnh Thành đang sải những bước chân dài, tiến thẳng về phía hai bọn họ.
Trái tim Ôn Nhiễm bỗng chốc đập loạn nhịp, thình thịch liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực.
Cả cơ thể cô căng cứng, toát mồ hôi hột vì căng thẳng tột độ.
Theo phản xạ tự nhiên của một đang hoảng sợ, hai bàn tay cô vô thức túm chặt l lớp vải áo trước n.g.ự.c Thương Liệt Duệ.
Sự bất thường, run rẩy của cô làm thể qua mắt được Thương Liệt Duệ.
Và dĩ nhiên, với sự nhạy bén của , cũng nh chóng phát hiện ra sự xuất hiện của Phó Cảnh Thành ở phía đầu hành lang.
"Thế nào? Em muốn tiến tới chào hỏi, hỏi thăm sức khỏe ta một câu kh?"
cố tình ghé sát tai cô, dùng chất giọng trầm ấm, mang theo sự trêu chọc, châm chọc để hỏi.
Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật liên hồi. Chào hỏi á?
Cái gã này bị ên thật , lại thể nghĩ ra cái ý tưởng ên rồ, tự sát đó cơ chứ?
Nếu để Phó Cảnh Thành tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng cô đang bị ta vác trên vai trong bộ dạng xộc xệch thế này, thì hậu quả sẽ t.h.ả.m khốc đến mức nào.
Ôn Nhiễm hoàn toàn á khẩu, kh dám thốt lên nửa lời.
Cô chỉ đành trút giận bằng cách đưa tay lên, hung hăng véo một cái thật mạnh vào n.g.ự.c ta.
Lực đạo kh hề nhẹ, cô thể nghe th rõ ràng một tiếng kêu "hự" đau đớn kìm nén phát ra từ miệng ta.
"Em vừa ôm ấp, lại vừa cấu véo trêu ghẹo thế này... xem ra là em đang nóng lòng muốn theo về nhà đúng kh?"
Giọng nói khàn khàn, đầy ái của Thương Liệt Duệ vang lên trên đỉnh đầu cô.
"..."
Ai thèm theo về nhà chứ? Đồ hoang tưởng! Ôn Nhiễm tức tối phản bác lại trong lòng.
Nhưng qua khóe mắt, cô lờ mờ th khoảng cách giữa Phó Cảnh Thành và hai đang bị thu hẹp lại một cách nh chóng.
Nỗi sợ hãi tột độ khiến sống lưng cô lạnh toát, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra.
Lúc này, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co, tr cãi hay để ý đến những lời trêu chọc của ta nữa.
Mọi dây thần kinh trên cơ thể đều căng như dây đàn.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ lạnh lẽo, âm u liếc về phía Phó Cảnh Thành đang tiến lại gần.
khẽ siết chặt cánh tay đang giữ l eo cô, tăng tốc độ sải bước, mang cô dứt khoát rời khỏi khu vực nguy hiểm.
Về phía Phó Cảnh Thành, tối nay ta đến hội sở này là để tham gia một buổi tiệc xã giao quan trọng với đối tác làm ăn.
Lúc này, ta đang được vây qu bởi một đám , tận hưởng cảm giác trở thành trung tâm của sự chú ý, đón nhận những lời tâng bốc, nịnh nọt từ bọn họ.
Quả thực, kể từ ngày ta một bước lên mây, chính thức ngồi vào chiếc ghế thừa kế quyền lực của gia tộc họ Phó, thì thế giới xung qu ta bỗng chốc tràn ngập "những tốt".
Bất cứ nơi nào ta xuất hiện, bất kể là ăn uống hay tham gia tiệc tùng, đều luôn vô số những kẻ bám đuôi, sẵn sàng uốn lưỡi thốt ra những lời a dua, xu nịnh ngon ngọt nhất.
Phó Cảnh Thành đang mỉm cười gượng gạo, nhẫn nại lắng nghe những lời tâng bốc nhạt nhẽo đó.
Thì bất chợt, qua khóe mắt, ta vô tình bắt gặp một hình bóng vô cùng quen thuộc lọt vào tầm .
Là Ôn Nhiễm.
Chỉ cần một cái liếc mắt xẹt qua, Phó Cảnh Thành đã thể khẳng định chắc nịch mười mươi, phụ
nữ đó chính là Ôn Nhiễm.
Thế nhưng, khoảnh khắc ta định hình lại, thì đàn kia đã vác cô bước vào thang máy, chỉ để lại một bóng lưng cao lớn, vững chãi.
Vì góc khuất và khoảng cách, Phó Cảnh Thành hoàn toàn kh rõ được khuôn mặt của đàn đó.
Cũng kh thể đoán được d tính của ta là ai.
Nhưng một sự thật phũ phàng, rõ ràng như ban ngày đập vào mắt ta: Ôn Nhiễm đang được một gã đàn xa lạ vác trên vai trong một bộ dạng vô cùng mờ ám, thân mật.
Rốt cuộc mối quan hệ giữa hai họ là như thế nào?
Cái gã đàn dám to gan lớn mật vác cô trên vai đó là thằng khốn nào?
Nếu những nghi ngờ, đồn đoán trước kia của ta chỉ là mớ bòng bong kh căn cứ, thì giờ đây, chính mắt ta đã chứng kiến tất cả.
Ôn Nhiễm thực sự đã tìm được tình mới, bến đỗ mới .
Và nếu chỉ xét riêng về mặt ngoại hình, vóc dáng, cái gã tình mới kia... vẻ như cũng kh dạng vừa.
Một ngọn lửa ghen tu, tức giận bùng cháy dữ dội trong lồng n.g.ự.c Phó Cảnh Thành.
ta hoàn toàn mất sự ềm tĩnh, phớt lờ tất cả những lời nịnh nọt đang bủa vây xung qu.
ta gạt phăng đám đó ra, co giò chạy thục mạng về phía chiếc thang máy.
Khuôn mặt ta lúc này hung hăng, đáng sợ, chẳng khác nào một gã chồng đang bắt quả tang vợ ngoại
Thế nhưng, mọi nỗ lực của ta đều đã muộn màng.
Khi ta vừa kịp chạy đến nơi, thì hai cánh cửa thang máy lạnh lùng đã từ từ khép lại, cắt đứt mọi hy vọng.
Phó Cảnh Thành ôm cục tức nghẹn ứ ở cổ, đứng c.h.ế.t trân trước cửa thang máy.
Đang lúc ta định quay gót, định chạy thang bộ xuống tầng dưới để đuổi theo, thì chu ện thoại trong túi bỗng reo vang inh ỏi.
Bực bội vì bị làm phiền, ta định nhấn nút từ chối.
Nhưng khi liếc th tên gọi hiển thị trên màn hình là trợ lý Phàn Chính, ta đành bắt máy: " chuyện gì báo cáo nh lên?"
Vừa ép ện thoại vào tai, ta vừa sải những bước dài tiến về phía cầu thang bộ.
"Báo cáo Nhị thiếu gia, đã ều tra ra tung tích của chủ nhân chiếc khăn tay đó ..."
Giọng nói hồ hởi của Phàn Chính vang lên từ đầu dây bên kia.
Nghe th tin tức quan trọng đó, bước chân của Phó Cảnh Thành lập tức khựng lại.
Bao nhiêu năm trời sai lật tung mọi ngóc ngách để tìm kiếm tung tích của cô gái , cuối cùng cũng kết quả.
"Hiện tại cô đang ở đâu?"
"Cô hiện đang sống ở thành phố F! Thật ra, cô chính là đứa con rơi của gia đình họ Lương. Sau cái ngày cô cứu mạng ngài kh lâu, thì gia đình họ Lương cũng gặp một biến cố lớn! Cô đành theo mẹ ruột rời khỏi nơi đó. Những năm qua, cuộc sống của hai mẹ con họ vô cùng vất vả, nay đây mai đó! Nhưng cô ý chí, luôn nỗ lực học tập
kh ngừng, cuối cùng đã thi đỗ vào một trường đại học d tiếng ở thành phố F, và quyết định bám trụ lại đó cho đến bây giờ..."
Nghe thuộc hạ báo cáo chi tiết về hoàn cảnh khó khăn, vất vả của ân nhân cứu mạng suốt những năm qua.
Trái tim Phó Cảnh Thành như bị ai đó bóp nghẹt, một cảm giác xót xa, đau đớn trào dâng.
" lập tức đặt cho một vé máy bay chuyến sớm nhất bay đến thành phố F." ta nh chóng đưa ra mệnh lệnh.
"Vâng thưa ngài!"
"Và còn nữa..." Phó Cảnh Thành chợt khựng lại, dường như nhớ ra một việc quan trọng khác.
" hãy cho âm thầm ều tra xem, dạo gần đây Ôn Nhiễm đang mối quan hệ mờ ám với gã đàn nào."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thực ra, trong thâm tâm ta đã bắt đầu nhen nhóm ý định c khai sự thật ly hôn giữa hai .
Dù thì ta cũng vừa mới dùng thủ đoạn để hất cẳng cả, chiếm l chiếc ghế thừa kế, nên
vị thế hiện tại của ta vẫn chưa thực sự vững chắc,
vẫn còn nhiều thế lực ngầm nhòm ngó.
Những lời phân tích của mẹ ta hoàn toàn lý, ưu tiên hàng đầu của ta lúc này là nh chóng tìm kiếm và kết hôn với một cô thiên kim tiểu thư xuất thân từ d gia vọng tộc, để củng cố quyền lực, tạo lập liên minh vững chắc.
Nhưng ngày hôm nay, khi chính mắt th Ôn Nhiễm tay trong tay, thân mật với gã đàn khác.
Sự ghen tu ên cuồng, mù quáng lại trỗi dậy, thiêu rụi mọi lý trí của ta.
ta nhất định lật tẩy, tìm ra bằng được d tính của cái gã tình mới đang cả gan nẫng tay trên của .
...
Kể từ lúc nhét Ôn Nhiễm vào xe, Thương Liệt Duệ giữ thái độ lạnh lùng, im lặng như một tảng băng.
Khuôn mặt ta chìm trong bóng tối u ám, kh ai thể đoán được ta đang suy tính ều gì trong đầu.
Ôn Nhiễm cũng chẳng buồn bận tâm hay tốn c sức để dò đoán tâm tư của ta làm gì cho mệt.
Chiếc siêu xe sang trọng dừng bánh trước cổng khu chung cư Hải Nhuận Quốc Tế.
Ôn Nhiễm kh chần chừ nửa giây, lập tức đẩy cửa xe bước xuống.
"Cảm ơn vì đã đưa về, tạm biệt!"
Cô đứng bên ngoài xe, vẫy tay chào tạm biệt ta một cách vô cùng dứt khoát và lạnh nhạt.
Hành động đó như một lời khẳng định ngầm, muốn vạch rõ r giới, cắt đứt mọi liên hệ với ta.
Nói xong, cô xoay gót, chạy thẳng một mạch vào trong sảnh chung cư.
Bước vào thang máy, Ôn Nhiễm nh tay nhấn nút đóng cửa.
hai cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng bất thình lình, một cánh tay đàn rắn chắc chen ngang vào giữa khe hở, chặn đứng quá trình đóng cửa.
Hệ thống cảm biến hoạt động, hai cánh cửa lại tự động mở toang ra hai bên.
th hình bóng cao lớn quen thuộc ngang nhiên bước vào thang máy, Ôn Nhiễm sững sờ, kinh ngạc
đến mức kh thốt nên lời.
Thương Liệt Duệ?
Tại ta lại bám theo cô vào tận đây? "..."
Cô tròn xoe hai mắt, ta chằm chằm như sinh vật lạ.
" thế, th xuất hiện ở đây, em cảm th ngạc nhiên lắm à?"
Thương Liệt Duệ khẽ nhướng mày, nở một nụ cười đầy tà mị.
Ôn Nhiễm ngập ngừng hỏi: "... kh về, lại theo làm gì?"
Thực ra, câu hỏi thực sự mà cô muốn thốt ra là: ta đang cố tình bám đuôi, muốn lên nhà cô để tiếp tục cái trò "vận động" trên giường như đêm qua hay kh?
"Bất cẩn quá, để quên ện thoại trên xe này."
Thương Liệt Duệ thong thả giơ chiếc ện thoại trên tay lên, lắc lắc trước mặt cô.
Ôn Nhiễm kỹ lại.
Trời ạ, đúng là ện thoại của cô thật!
"Trả cho !"
Theo phản xạ, cô vươn tay ra định giật lại chiếc ện thoại.
Nhưng Thương Liệt Duệ đã nh tay hơn, giơ cao chiếc ện thoại lên khỏi tầm với của cô.
"Mời lên nhà thưởng thức một ly cà phê, sẽ trả lại nó cho em."
Ôn Nhiễm nhíu mày khó chịu: "Đêm hôm khuya khoắt thế này , còn uống cà phê làm cái gì nữa?"
Thương Liệt Duệ nhún vai, vẻ mặt bất cần: "Kh
cà phê thì uống nước hoa quả cũng được, thậm chí một ly nước lọc cũng xong."
Xem ra, cái gã này đã ăn vạ, quyết tâm bám đuôi lên tận nhà cô bằng được .
Nghĩ lại thì, cái chuyện đàm phán xin nghỉ việc của cô với ta vẫn chưa đâu vào đâu, chưa đến hồi kết.
Thôi thì nhân cơ hội này, mời ta lên nhà, hai ngồi lại nói chuyện thẳng t, giải quyết cho xong cũng tốt.
Ôn Nhiễm kh tiếp tục phản đối nữa, im lặng để mặc cho Thương Liệt Duệ theo chân về căn hộ.
Ai mà ngờ được, vừa mới mở cửa bước vào nhà, Thương Liệt Duệ đã bất thình lình vòng tay ôm ngang eo cô, ép sát cô vào bức tường ngay cạnh cửa ra vào.
ta cúi phập xuống, chuẩn bị giáng xuống môi cô một nụ hôn cuồng nhiệt.
Ôn Nhiễm phản ứng vô cùng nh nhạy, lập tức đưa hai tay lên chống mạnh vào lồng n.g.ự.c vững chãi của ta để ngăn cản.
" định giở trò gì đ?"
Rõ ràng lúc trong thang máy đã thỏa thuận là chỉ lên nhà uống một ly nước thôi cơ mà, bây giờ ta lại muốn giở trò lưu m gì nữa đây?
Thương Liệt Duệ tì trán lên trán cô, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô: "Đừng nói với là... em ngây thơ đến mức tin rằng lên đây chỉ để đòi một ly cà phê thôi nhé?"
Ôn Nhiễm tức tối trừng mắt lườm ta một cái cháy máy.
Cô đáng lẽ ra đoán được cái bản chất lưu m, xảo quyệt của gã đàn này từ lâu mới .
Cô dùng sức thụi thêm hai cái vào n.g.ự.c ta.
"Muốn gì thì muốn, trước tiên ký duyệt đơn xin nghỉ việc cho đã."
TRẦN TH TOÀN
Cô nhân cơ hội này, đưa ra ều kiện trao đổi.
Cơ thể vạm vỡ của Thương Liệt Duệ ép sát vào cô, tạo ra một áp lực vô hình.
"Chẳng lúc trước em đưa ra lý do là làm việc ở vị trí cũ kh cơ hội thăng tiến, kh tương lai ? Bây giờ đã cất nhắc, thăng chức cho em lên làm hẳn Phó Tổng giám đốc , một cơ hội đổi
đời bằng vàng như vậy mà em nỡ lòng nào từ chối ?"
ta đứng từ trên cao xuống, ánh mắt đầy vẻ dò xét, chất vấn.
Ôn Nhiễm bị câu hỏi của ta làm cho á khẩu, nghẹn lời.
Lúc đó vì quá nôn nóng muốn nghỉ việc, nên cô mới nhắm mắt nói bừa, viện đại một cái cớ cho xong chuyện.
Nằm mơ cô cũng kh thể lường trước được việc ta lại dùng chính cái cớ đó để phản bác, bẻ vặn lại cô?
Bây giờ ta đã "chơi lớn", ban hẳn cho cô cái chức Phó Tổng giám đốc cao ngất ngưởng.
Nếu bây giờ cô vẫn kiên quyết nằng nặc đòi nghỉ việc, thì chẳng là đang tự vả vào mặt , thừa nhận những lời nói trước đó hoàn toàn là dối trá, bịa đặt ?
"... thay đổi ý định , bây giờ kh màng đến cái chức vị đó nữa, như vậy được kh?"
Đôi mắt Thương Liệt Duệ nheo lại nguy hiểm: "Vậy
em đào đâu ra số tiền một ngàn vạn tệ để đền bù hợp đồng?"
Ôn Nhiễm lảng tránh ánh sắc bén của ta: "Chuyện l tiền ở đâu, đào đâu ra tiền, hoàn toàn là chuyện cá nhân của , kh liên quan gì đến ."
Thương Liệt Duệ bất thình lình đưa tay lên bóp chặt cằm cô, ép cô ngẩng mặt lên: "Là do gã Phó Cảnh Thành đó vung tiền b.a.o n.u.ô.i em ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.