Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành

Chương 279: Đêm nay là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của họ

Chương trước Chương sau

Ôn Nhiễm đ.á.n.h một giấc ngon lành cho đến sáng.

Hôm sau khi tỉnh dậy, cô cầm ện thoại lên và th một tin n phản hồi từ Thương Liệt Duệ.

"Tối nay hẹn hò, sẽ đến đón em!"

Thời gian gửi tin n là ngay sau khi cô gửi dòng tin n từ chối tối qua.

Lẽ nào... ta đã thức chong chong cả đêm chỉ để

chờ đợi câu trả lời từ cô ?

Ôn Nhiễm chằm chằm vào dòng tin n ngắn gọn, mang tính chất ra lệnh đó, đôi l mày bất giác nhíu chặt lại.

Thương Liệt Duệ vẫn muốn tiếp tục ép buộc cô hẹn hò ?

Rốt cuộc ta chịu bu tha cho cô kh vậy?

Cô đã lường trước được ều này mà. Nếu để ta biết cô đã chính thức ly hôn, khôi phục lại thân phận độc thân tự do, thì chắc c mọi chuyện sẽ kh

dừng lại ở đó, ta sẽ lại tiếp tục bám riết l cô, gây ra bao nhiêu rắc rối phiền phức nữa.

Đó chính là lý do tại cô luôn cố gắng giấu giếm, kh muốn cho ta biết sự thật.

Và thực tế đã chứng minh, dự cảm của cô hoàn toàn chính xác.

Bây giờ Thương Liệt Duệ đã bắt đầu tung chiêu, tiếp tục chuỗi ngày dây dưa, đeo bám cô .

Xem ra, cái mong muốn được dứt khoát cắt đứt mọi liên hệ, thoát khỏi ta của cô, e rằng sẽ chẳng dễ dàng thực hiện được như cô tưởng tượng.

Ôn Nhiễm thở dài, quyết định kh thèm n tin trả lời lại ta nữa, cô ném ện thoại sang một bên bước xuống giường làm vệ sinh cá nhân.

Cô chọn cách im lặng, kh đồng ý cũng chẳng từ chối.

Cứ để mặc cho ta tự biên tự diễn, tự suy đoán .

Biết đâu chừng, với khối lượng c việc bận rộn, ta sẽ nh chóng quên béng cái cuộc hẹn miễn cưỡng này. Nếu vậy thì càng tốt, cô sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, ta chưa từng đề cập đến.

Chiều tối, khi giờ tan tầm vừa ểm.

Điện thoại của Ôn Nhiễm đổ chu, màn hình hiển thị tên gọi là Thương Liệt Duệ.

ta th báo ngắn gọn rằng xe của đã đậu sẵn ở một con phố gần trụ sở Tập đoàn Tần thị, đang đợi cô tan làm.

Ôn Nhiễm thở hắt ra, biết rằng kh thể nào trốn tránh mãi được nữa.

Chuyện gì đến sẽ đến, dù muốn dù kh, cô cũng ra mặt giải quyết cho xong.

Vừa bước ra khỏi cổng lớn của c ty, đập vào mắt cô ngay lập tức là chiếc xe siêu sang Rolls-Royce màu đen tuyền đang đỗ chễm chệ ở phía bên kia đường.

May mắn là cô đã cố tình nán lại, đợi cho đến khi hầu hết các đồng nghiệp trong c ty đều đã ra về hết thì mới dám xuống lầu.

Nếu kh, chỉ riêng sự xuất hiện của chiếc siêu xe đắt tiền, biển số độc đắc đó đỗ lù lù ở đó, cũng đủ để thu hút sự chú ý, tò mò của bao nhiêu .

Và lỡ như ai đó vô tình bắt gặp cảnh cô leo lên chiếc xe đó, thì sáng ngày mai, cái tên Ôn Nhiễm chắc c sẽ lại trở thành tâm ểm của những lời đồn thổi, những câu chuyện thêu dệt thị phi mới trong c ty mất.

Ôn Nhiễm cẩn thận đảo mắt qu quất bốn phía.

Xác nhận kh ai quen mặt đang để ý đến , cô mới vội vàng băng qua đường, chạy thục mạng như một tên trộm, lách chui tọt vào băng ghế sau của chiếc Rolls-Royce.

Vừa mới yên vị trên ghế, cô đã bắt gặp ngay khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh của Thương Liệt Duệ. Khóe

môi cong lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu chọc, thích thú:

"Em làm cái trò gì mà cứ thậm thụt, lén lút như ăn trộm thế hả? bộ dạng em lúc nãy, còn tưởng em đang đóng phim hành động, ệp viên kh bằng!"

Ôn Nhiễm chỉnh lại tư thế ngồi cho ngay ngắn, g giọng tằng g vài tiếng để xua sự bối rối: "Mau bảo tài xế lái xe ."

Cô kh muốn lưu lại ở khu vực cổng c ty thêm một giây phút nào nữa, lỡ đồng nghiệp nào ngang qua nhận ra thì phiền phức to.

Thương Liệt Duệ khẽ gật đầu, đưa mắt ra hiệu cho tài xế.

Tài xế lập tức hiểu ý, nhấc chân đạp ga, đ.á.n.h lái đưa chiếc siêu xe hòa vào dòng phương tiện đ đúc trên phố.

Ngồi trong kh gian kín mít của chiếc xe sang trọng, Ôn Nhiễm kh giấu nổi sự căng thẳng, hai tay bồn chồn bấu víu vào chiếc túi xách đặt trên đùi.

Trong đầu cô kh ngừng đặt ra những câu hỏi: Rốt cuộc mục đích thực sự của Thương Liệt Duệ khi nằng nặc đòi hẹn hò với cô tối nay là gì?

Trước đây, giữa cô và chỉ tồn tại duy nhất một mối quan hệ: "bạn tình" giải quyết nhu cầu sinh lý. Hai chưa bao giờ là một cặp đôi yêu nhau đúng nghĩa.

Và dĩ nhiên, cũng chưa từng một buổi hẹn hò hò lãng mạn, đúng nghĩa nào diễn ra giữa hai .

Hôm nay thể coi là lần hẹn hò đầu tiên.

Cô đã năm lần bảy lượt từ chối, nhưng lại bị ta dùng thủ đoạn ép buộc, kh thể kh .

Cô thực sự kh thể đoán trước được ều gì đang chờ đợi ở phía trước.

Đang mải miết chìm trong những suy nghĩ ngổn ngang, bỗng nhiên, một bàn tay to lớn, rắn rỏi từ bên cạnh vươn tới, tiến sát về phía cô.

Trong đáy mắt Ôn Nhiễm xẹt qua một tia cảnh giác, theo phản xạ tự nhiên, cô lùi né tránh.

"... định làm trò gì thế?"

Chẳng đã thỏa thuận là chỉ hẹn hò ăn tối bình thường thôi ?

Lẽ nào... ngay trong lần hẹn hò đầu tiên này, ta đã định giở thói lưu m, động tay động chân với cô ?

Thậm chí, ta còn táo tợn định làm cái trò đó ngay trên xe ô tô nữa ...

Thương Liệt Duệ nhoài tới, tiến sát lại gần cô.

Hương thơm nam tính, th mát quyện chút mùi t.h.u.ố.c lá quen thuộc tỏa ra từ lập tức bao trùm l kh gian nhỏ hẹp.

cái biểu cảm hoảng hốt, phòng thủ như nhím xù l của cô, chỉ cảm th buồn cười.

Khóe môi nhếch lên, tạo thành một nụ cười tà mị: "Em làm gì mà căng thẳng thế? chỉ ý tốt muốn giúp em cài lại dây an toàn thôi mà!"

Ôn Nhiễm chớp chớp mắt ngỡ ngàng.

Sau vài giây ngơ ngác, cô vội vàng đưa tay đẩy nhẹ ra: "Cảm ơn, kh cần phiền đâu, tự cài được."

Nhưng Thương Liệt Duệ đâu dễ dàng bỏ qua cơ hội gần gũi này.

hoàn toàn phớt lờ lời từ chối của cô, trực tiếp dùng tay kéo phần dây đai an toàn vòng qua cô, cắm phập vào chốt với một tiếng "tạch" giòn giã, cố định cô an toàn trên ghế.

Xong xuôi, mới hài lòng lùi lại, nở một nụ cười đắc ý.

Đợi đến khi hơi thở áp bức của rời , kh gian xung qu trở nên thoáng đãng hơn, Ôn Nhiễm mới lén lút thở phào nhẹ nhõm.

Cô tựa đầu vào lớp kính xe mát lạnh, ánh mắt m.ô.n.g lung phóng ra ngoài, ngắm khung cảnh đường phố lướt qua vùn vụt.

Bất thình lình, một bó hoa hồng khổng lồ được dúi vào lòng cô.

Ôn Nhiễm cúi đầu xuống. Đó là một bó hoa hồng đỏ thắm, rực rỡ và kiêu sa, số lượng ước chừng lên đến hàng trăm b, được bó tỉ mỉ và sang trọng.

Trái tim cô bất giác rung lên một nhịp. "... tặng hoa cho ?"

Cô quay sang, Thương Liệt Duệ với ánh mắt đầy ngạc nhiên.

Thương Liệt Duệ gật đầu xác nhận: "Tất nhiên ! , em thích kh?"

Tối nay là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của hai .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nên việc chuẩn bị một bó hoa hồng lãng mạn để tặng cô cũng là ều hết sức bình thường, đúng bài bản của những cặp tình nhân.

Ôn Nhiễm ôm bó hoa hồng thơm ngát trong lòng, ngập ngừng đáp: "Hoa thì đẹp thật đ, cũng thích... nhưng mà, lần sau đừng bày vẽ, mua tặng những thứ như thế này nữa nhé?"

Là phụ nữ, ai mà lại kh thích được nhận hoa cơ chứ?

Cô cũng kh là ngoại lệ.

Nhưng thích một món đồ, kh nghĩa là cô quyền được sở hữu nó.

Cũng giống như việc cô bất đắc dĩ nhận lời hẹn hò với ta tối nay, ều đó kh đồng nghĩa với việc hai sẽ thực sự quay lại và ở bên nhau.

Với tính chất mối quan hệ "cơm kh lành, c kh ngọt" hiện tại giữa hai , việc ta tặng hoa hồng đỏ - biểu tượng của tình yêu mãnh liệt - cho cô quả thực là kh hề phù hợp chút nào.

Cô nhận l bó hoa cũng th gượng gạo, mà thẳng thừng từ chối thì lại sỗ sàng, bất lịch sự.

Ôn Nhiễm ôm khư khư bó hoa trong lòng, chọn cách im lặng kh nói thêm lời nào nữa.

Chiếc siêu xe vẫn lao vút trong màn đêm.

Xe từ từ rẽ nhánh lên đường cao tốc, sau một hồi chạy với tốc độ cao, lại tiếp tục rẽ xuống một lối thoát khác.

Rốt cuộc ểm đến của buổi hẹn hò này là ở đâu, Ôn Nhiễm kh buồn hỏi, mà cũng chẳng thể nào đoán được.

Cô chỉ im lặng ngồi yên vị trên xe, tâm trí hoàn toàn chìm đắm vào những suy nghĩ m.ô.n.g lung về mối quan hệ rối rắm, bế tắc giữa cô và Thương Liệt Duệ.

Liệu giữa hai ... còn tồn tại bất kỳ một tia hy vọng, một khả năng tiến xa hơn nào trong tương lai kh?

Khi cô giật thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, thì chiếc siêu xe đã rời khỏi đường cao tốc, đang bon bon chạy trên một con đường nhựa vắng vẻ, dẫn ra vùng ngoại ô vắng lặng.

Lúc này, màn đêm đã bu xuống bao trùm vạn vật, bầu trời tối đen như mực.

Hệ thống đèn đường ở khu vực này cũng trở nên thưa thớt, ánh sáng leo lét, lờ mờ.

Hai bên đường chỉ rặt là những cánh đồng n nghiệp trải dài tít tắp.

Xa xa mới lấp ló vài đốm sáng hắt ra từ những căn nhà cấp bốn thưa thớt của dân địa phương.

Cảnh tượng hoang vu, hẻo lánh này khiến trong lòng Ôn Nhiễm dâng lên một sự bất an, thấp thỏm kh yên.

Thương Liệt Duệ đưa cô đến cái chốn khỉ ho cò gáy này để hẹn hò thật ?

Chứ kh là đưa cô đến đây để... thủ tiêu, g.i.ế.c diệt khẩu đ chứ?

Lẽ nào... ta ôm hận vụ cô lừa dối, ly hôn nên định lừa cô đến chỗ đồng kh m.ô.n.g quạnh này, dở trò đồi bại sát hại, cướp của g.i.ế.c ?

"Khụ khụ... à ừm..."

Ôn Nhiễm chột dạ, nuốt khan một cái khó nhọc.

Cô dè dặt quay sang Thương Liệt Duệ, cất giọng rụt rè, run rẩy:

" chuyện gì kh?"

Thương Liệt Duệ vẫn đang cắm cúi vào chiếc iPad, bận rộn xử lý và trả lời hàng loạt email c việc.

kh thèm ngẩng đầu lên, chỉ "ừm" một tiếng nhạt nhẽo trong cổ họng để đáp lại.

Ôn Nhiễm c.ắ.n chặt môi dưới, l hết can đảm hỏi: "Rốt cuộc là định đưa đâu thế này?"

Vốn dĩ cô định bụng sẽ giữ im lặng đến cùng, nhưng tình thế hiện tại bắt buộc cô lên tiếng.

Chuyện này liên quan trực tiếp đến sự an nguy, tính mạng của bản thân, cô làm rõ xem rốt cuộc ta đang ấp ủ cái âm mưu đen tối gì trong đầu chứ?

"Sắp đến nơi , tới nơi em sẽ biết thôi." Thương Liệt Duệ đáp lại một cách bâng quơ, hờ hững.

Trên trán Ôn Nhiễm xuất hiện m vạch đen sì hắc tuyến.

Cái kiểu trả lời "tới nơi sẽ biết" đó là ? Nói thế thì thà đừng nói còn hơn.

"Còn khoảng bao lâu nữa thì tới?" Ôn Nhiễm mất hết kiên nhẫn, gắt gỏng hỏi.

Thương Liệt Duệ bình thản đáp: "Chắc khoảng mười lăm phút nữa thôi."

Nói xong, ta quay sang dặn dò tài xế bật hệ thống âm th, chọn một bản nhạc nhẹ nhàng, du dương để cô nghe thư giãn.

Ôn Nhiễm ngồi trên ghế như ngồi trên đống lửa, cảm th bồn chồn, đứng ngồi kh yên.

Nhưng cô cũng kh thể gặng hỏi thêm được gì từ cái miệng kín như bưng của ta.

Đành c.ắ.n răng tiếp tục ngồi chờ đợi trong sự thấp thỏm, lo âu.

Và tất nhiên, tâm trí cô lúc này hoàn toàn trống rỗng, những giai ệu êm ái mà tài xế đang mở cũng chẳng thể lọt vào tai cô chữ nào.

Mười lăm phút trôi qua dài như một thế kỷ, chiếc siêu xe cuối cùng cũng giảm tốc độ và dừng hẳn lại trước một ngã ba đường.

Ôn Nhiễm áp sát mặt vào cửa kính, ra bên ngoài. Một màu đen đặc quánh bao trùm l kh gian.

Khu vực này còn hoang vu, hẻo lánh hơn cả đoạn đường lúc nãy, đến một cái cột đèn đường cũng kh .

Chỉ thể mượn chút ánh sáng yếu ớt của vầng trăng khuyết để lờ mờ nhận diện cảnh vật xung qu.

"Đến nơi ?" Cô trợn tròn mắt, kh tin vào những gì đang th.

Ai ngờ đâu, Thương Liệt Duệ lại thản nhiên bu một câu x rờn: "Chúng ta xuống xe bộ thôi, phía trước là một đoạn đường đất hẹp, xe ô tô kh thể chạy vào được nữa."

Ôn Nhiễm cạn lời: "..."

ta dẫn cô đến cái nơi quỷ tha ma bắt nào thế này?

Đường hẹp đến mức ngay cả ô tô cũng kh vào được?

Thâm sơn cùng cốc?

Làm gì ai lại rảnh rỗi, sở thích kỳ quái đến mức lặn lội lên tận cái chốn thâm sơn cùng cốc này để hẹn hò cơ chứ?

TRẦN TH TOÀN

Cô bắt đầu nghi ngờ cực độ, Thương Liệt Duệ đang cố tình bày trò chơi khăm, muốn hành hạ, trả đũa cô kh.

Sau khi hai bước xuống xe, Thương Liệt Duệ tự nhiên nắm l bàn tay nhỏ bé của cô, đan mười ngón tay vào nhau.

dẫn cô dọc theo một con đường mòn nhỏ hẹp, len lỏi sâu vào bên trong.

Xung qu chỉ th rặt những cánh đồng ruộng bao la, những rặng cây cối um tùm, tối tăm...

Xa xa là những dãy núi trập trùng, nhấp nhô dưới bầu trời đầy ...

Cô thực sự kh thể hiểu nổi mục đích của Thương Liệt Duệ khi đưa cô đến một nơi hẻo lánh, vắng vẻ như thế này là gì?

Nhưng đã trót "lên thuyền" , đành nhắm mắt theo ta xem .

Hai lẳng lặng bộ qua đoạn đường đất gồ ghề, xuyên qua một rừng tre trúc rậm rạp.

Cuối cùng, một khung cảnh kỳ ảo cũng hiện ra trước mắt. Ở phía xa xa là một dãy những căn nhà gỗ nhỏ xinh xắn được xây dựng san sát nhau.

Kiến trúc của những căn nhà gỗ này vô cùng độc đáo, mang đậm phong cách cổ ển, mộc mạc. Bao qu khu nhà là những dòng suối nhỏ róc rách chảy.

Bắc qua những dòng suối đó là vài chiếc cầu gỗ nhỏ n, uốn cong duyên dáng.

Một khung cảnh vô cùng nên thơ, hữu tình và mang đậm chất nghệ thuật.

lướt qua, cứ ngỡ như hai vừa vô tình lạc bước vào một chốn "thế ngoại đào nguyên", th bình và tách biệt hoàn toàn với thế giới xô bồ bên ngoài.

"Chỗ này... rốt cuộc là ở đâu vậy?" Ôn Nhiễm kh giấu nổi sự tò mò, quay sang hỏi .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...