Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành
Chương 298: Cô đau lòng vì anh, anh lại rất vui vẻ
Vào đến biệt thự.
Thương Liệt Duệ bế cô đặt ngồi ngay ngắn xuống ghế sofa ở phòng khách.
Sau đó, quay , rót một cốc nước ấm chu đáo đặt vào tay cô.
"Em uống chút nước ấm cho đỡ mệt, vào bếp chuẩn bị bữa tối cho chúng ta."
Ôn Nhiễm hai tay ôm l chiếc cốc thủy tinh, hàng l mày th tú khẽ nhíu lại, ánh mắt mang theo sự
khó hiểu theo bóng lưng vững chãi của đang tiến về phía nhà bếp.
Ủa, chẳng lúc nãy ở trên xe, chính miệng ta đã đưa ra cái yêu cầu mờ ám, sặc mùi "giao dịch" đó để ép cô theo ta về nhà hay ?
Lúc trên xe, cô cũng đã n tin báo trước cho Lê Lệ là tối nay sẽ kh sang đó ngủ nhờ nữa .
Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để "trả nợ". Vậy mà... sau khi bế cô vào nhà, ta lại hoàn toàn kh bất kỳ hành động sàm sỡ, cưỡng hôn hay lột đồ nào như cô vẫn tưởng.
Ngược lại, ta còn ân cần rót nước, tự xắn tay áo vào bếp nấu bữa tối cho cô ăn nữa chứ.
Rốt cuộc là cái tên này đang ấp ủ âm mưu gì đây?
ta muốn thế nào?
Ôn Nhiễm nhấp một ngụm nước ấm, ngả lưng dựa vào thành sofa êm ái, l ện thoại ra lướt web g.i.ế.c thời gian.
Bất chợt, màn hình ện thoại sáng lên, báo hiệu một tin n mới được gửi đến.
gửi: Phó Cảnh Thành.
Nội dung tin n: [Cô và Thương Liệt Duệ vừa đâu đ?]
Ôn Nhiễm hơi sững .
Làm Phó Cảnh Thành lại biết được cô đã lên xe rời cùng Thương Liệt Duệ?
Lẽ nào... ta mọc thêm thiên lý nhãn, hay thuật phân thân để theo dõi cô mọi lúc mọi nơi ?
Mà khoan đã, ta chẳng đã tình yêu mới ngọt ngào, hạnh phúc bên Thẩm Băng Khiết hay ?
Bây giờ cô đâu, ở cạnh ai, mối quan hệ với đàn nào... thì liên quan cái quái gì đến ta cơ chứ!
Ôn Nhiễm bĩu môi, quyết định phớt lờ, lười kh thèm n tin trả lời lại.
nh sau đó, chiếc ện thoại lại rung lên, Phó Cảnh Thành tiếp tục gửi thêm một tin n nữa: [Dạo gần đây, ngày nào cô cũng dính l ta ?]
Ôn Nhiễm chỉ hờ hững liếc mắt qua màn hình một cái, tiếp tục phớt lờ.
Trong lòng cô kh khỏi dâng lên một sự nghi hoặc. Đúng là dạo gần đây, hầu như ngày nào Thương Liệt
Duệ cũng xuất hiện đúng giờ để đón cô tan làm, hai ngày nào cũng gặp mặt nhau.
Nhưng cái sự thật đó... thì ảnh hưởng, hay dính líu gì đến Phó Cảnh Thành đâu?
Chẳng lẽ, cái việc Thương Liệt Duệ âm thầm đến đón cô hằng ngày, ta cũng nắm rõ như lòng bàn tay ?
ta - một gã chồng cũ đã chính thức ly hôn, đã c khai tình nhân mới - lại rảnh rỗi đến mức soi mói, quản lý chuyện đời tư của vợ cũ như vậy ?
Th Ôn Nhiễm cứ kiên quyết giữ im lặng, kh thèm hồi âm.
Phó Cảnh Thành như phát ên, bắt đầu màn "khủng bố" tin n, gửi liên hoàn hàng chục tin n với những lời lẽ cay nghiệt, châm biếm:
[Cô cố tình bám l Thương Liệt Duệ là để chọc tức đúng kh?]
[Cô thử tự l gương soi lại xem, bản thân cô mang cái thân phận gì, tư cách gì mà lại ảo tưởng rằng Thương Liệt Duệ sẽ thật lòng yêu thương cô?]
[ ta chẳng qua cũng chỉ coi cô như một món đồ chơi qua đường, chơi chán vứt thôi.]
[ khuyên cô bớt mộng tưởng hão huyền ! Tỉnh mộng lại và biết thân biết phận rút lui sớm , đừng để đến lúc trèo cao ngã đau.]
[ nghe giang hồ đồn thổi, gia tộc họ Thương từ lâu
đã nhắm sẵn và sắp xếp cho ta một cô vị hôn thê môn đăng hộ đối . Sớm muộn gì ta cũng sẽ kết hôn với một thiên kim tiểu thư d giá thôi.]
[...]
Đọc từng dòng tin n đầy ác ý đó, đôi l mày của Ôn Nhiễm càng lúc càng nhíu chặt lại thành một đường thẳng.
Mỗi câu mỗi chữ mà Phó Cảnh Thành thốt ra đều nặc mùi khinh miệt, sỉ nhục và cố ý dìm hàng cô một cách t.h.ả.m hại.
Trong suy nghĩ thâm căn cố đế của ta, cô mãi mãi là một kẻ thấp kém, kh xứng đáng với một
đàn hoàn hảo như Thương Liệt Duệ, và tất nhiên, cũng chẳng bao giờ xứng đáng với ta.
ta luôn mang cái tư tưởng khinh rẻ, coi thường cái xuất thân "con rơi", kh được bố mẹ c nhận của cô.
Trong tiềm thức của Phó Cảnh Thành, sau khi ly hôn và bị ta đá ra khỏi nhà, cô đáng nhẽ ra sống
một cuộc đời nghèo khổ, bi đát, vất vưởng đến già mà chẳng gã đàn nào thèm ngó ngàng tới mới .
Làm chuyện... một kẻ mà ta đã nhẫn tâm vứt bỏ, chê bai, lại thể lọt vào mắt x của một nhân vật tầm cỡ như Thương Liệt Duệ được?
Sự thật trớ trêu này hoàn toàn ngược lại với những suy đoán, đ.á.n.h giá thấp kém mà ta dành cho cô.
Ôn Nhiễm đảo mắt một vòng, khinh bỉ.
Phó Cảnh Thành đã ngang nhiên c khai chuyện ly hôn, lại còn c khai rước tình mới về dinh từ lâu .
Vậy mà ta vẫn cứ nhỏ nhen, hằn học, kh chịu bu tha cho cô!
Lẽ nào... kiếp trước cô đã mang nợ ta quá nhiều, nên kiếp này mới bị cái tên ôn thần này bám riết, khắc tinh đến vậy?
Sự kinh tởm và chán ghét dâng lên đến tận cổ họng, Ôn Nhiễm ngón tay cái đã đặt hờ lên nút "Chặn",
định block thẳng tay số ện thoại của ta cho khuất mắt.
Thế nhưng, ngón tay vừa chạm vào màn hình thì lại khựng lại.
Nếu cô làm vậy, chẳng là đang tự chứng minh cho ta th rằng, những lời nói kích động đó đã thực sự ảnh hưởng, khiến cô bận tâm hay ?
Để thực sự cắt đứt, gạch tên một ra khỏi cuộc đời .
Kh là bằng những hành động dứt tình, chặn liên lạc một cách trẻ con.
Mà cảnh giới cao nhất của sự khinh bỉ, chính là sự vô hình, coi như đó kh tồn tại.
Tập trung vào cuộc sống của chính .
Mặc kệ, kh màng đến những kẻ kh liên quan, những chuyện kh đáng bận tâm.
Tuyệt đối kh để cảm xúc của bị chi phối, ảnh hưởng bởi những yếu tố tiêu cực bên ngoài.
Cô càng phản ứng mạnh, càng chặn số, thì Phó Cảnh Thành sẽ càng đắc ý, cho rằng cô vẫn còn vương vấn, để tâm đến ta.
Và từ đó, ta sẽ lại càng cớ để khinh thường, chà đạp cô hơn nữa.
Nghĩ th suốt ều đó, Ôn Nhiễm quyết định tiếp tục duy trì chiến thuật "im lặng là vàng", phớt lờ mọi tin n rác của ta.
Đúng lúc đó, một mùi hương thức ăn thơm nức mũi bất chợt xộc vào khoang mũi, đ.á.n.h thức chiếc dạ dày đang trống rỗng của cô.
Mùi hương hấp dẫn đó tỏa ra từ khu vực nhà bếp.
Ôn Nhiễm cất ện thoại vào túi, tò mò đứng dậy, từ từ bước về phía nhà bếp.
Đập vào mắt cô là hình ảnh một đàn với vóc dáng cao lớn, vạm vỡ đang đeo một chiếc tạp dề
đơn giản, chăm chú đứng trước thớt thái rau củ.
th từng nhát d.a.o thái thoăn thoắt, êu luyện và đều tăm tắp của , Ôn Nhiễm kh khỏi ngạc nhiên thốt lên: "Chà, kh ngờ kỹ năng dùng d.a.o của lại chuyên nghiệp, thành thạo đến vậy đ!"
Thương Liệt Duệ khẽ quay đầu lại, cô bằng ánh mắt dịu dàng: "Thái nhỏ và mỏng một chút, thì thức ăn sẽ dễ thấm gia vị hơn, lát nữa em ăn cũng sẽ th ngon miệng, đậm đà hơn."
Một dòng nước ấm áp, ngọt ngào khẽ len lỏi qua trái tim Ôn Nhiễm.
Hóa ra... tỉ mỉ, chăm chút từng c đoạn như vậy, tất cả đều là vì muốn mang đến cho cô một bữa ăn ngon miệng nhất.
Nhưng nhớ lại những lần trước khi chứng kiến vào bếp, cô nhớ mang máng là kỹ năng dùng d.a.o của cũng chỉ ở mức bình thường, tàm tạm thôi mà.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
bây giờ lại tiến bộ vượt bậc, đạt đến trình độ "thượng thừa" thế này?
Lẽ nào... trong thời gian qua, đã lén lút đăng ký tham gia một khóa học nấu ăn cấp tốc nào đó ?
Đang mải chìm đắm trong những dòng suy nghĩ miên man, bất thình lình, cô nghe th một tiếng rên rỉ đau đớn, trầm đục phát ra từ phía đàn .
" thế?"
Tiếng kêu đau đớn đó lập tức thu hút sự chú ý của Ôn Nhiễm, cô vội vã quay phắt đầu lại .
Và kinh hoàng phát hiện ra... một ngón tay của Thương Liệt Duệ vừa bị lưỡi d.a.o sắc bén vô tình cứa trúng.
Máu tươi đỏ thẫm đang kh ngừng tuôn ra từ vết thương...
"Á, bị chảy m.á.u kìa!"
Ôn Nhiễm hốt hoảng kêu lên thất th.
Cô gần như lao ngay đến bên cạnh , hai tay cuống quýt nắm l ngón tay đang rỉ máu, cẩn thận kiểm tra xem vết thương sâu kh.
Ngay cả bản thân cô cũng kh hề nhận thức được, cái vẻ mặt lúc này của đang hoảng hốt, lo lắng
tột độ đến mức nào.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ khi cô bỗng chốc trở nên mềm mại, chan chứa một sự dịu dàng, ấm áp đến lạ kỳ.
kh ngờ rằng... cô lại thể lo lắng, quan tâm đến sự an nguy của nhiều đến vậy.
Trái tim trong lồng n.g.ự.c bất giác tăng tốc, đập rộn ràng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Khóe môi mỏng của cũng kh kìm được mà cong lên, vẽ thành một nụ cười vô cùng mãn nguyện, hạnh phúc.
Ôn Nhiễm trân trân chằm chằm vào ngón tay đang rỉ m.á.u của , cúi đầu quan sát, đ.á.n.h giá vết thương mất một lúc lâu.
Đến khi xác nhận đó chỉ là một vết cắt khá n, kh quá nghiêm trọng.
Cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng.
May quá, vết thương kh sâu, cũng kh quá dài, chỉ là rách da chút đỉnh.
Tuy nhiên, dù thì vết thương cũng đang chảy máu.
Việc cần làm ngay lúc này là sát trùng và băng bó cẩn thận để tránh nguy cơ nhiễm trùng.
"Hộp y tế nhà để ở đâu? l ngay để sát trùng, băng bó lại cho nhé." Ôn Nhiễm ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy sốt sắng, lo âu hỏi.
Nhưng trái ngược với sự cuống quýt của cô, Thương Liệt Duệ lại cứ đứng đực ra đó, kh thèm trả lời.
Đôi mắt đen sâu thẳm của chỉ dán chặt vào khuôn mặt cô, cô đắm đuối kh chớp mắt. Cái ánh rực lửa, nóng bỏng đó... cứ như thể đang muốn nhai nuốt, ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Cái biểu cảm kỳ quặc này của ta là đây?
Chẳng lẽ... ta bị đứt tay chảy máu, đau quá hóa rồ
nên lại nảy sinh ý định muốn đè cô ra cưỡng hôn nữa ?
" đang hỏi đ, nghe th kh hả?" Ôn Nhiễm bực , trừng mắt lườm một cái sắc lẹm.
Đã đến nước sôi lửa bỏng, m.á.u me be bét thế này , cái gã này kh thể nghiêm túc, đứng đắn lên một chút được hay ?
"Đang... đau lòng vì ?" Trong đôi mắt đen như mực của Thương Liệt Duệ ẩn chứa một ý cười trêu chọc, ấm áp.
Ôn Nhiễm chột dạ, lập tức quay ngoắt mặt chỗ khác: "Làm gì chuyện đó."
Thương Liệt Duệ được thể lấn tới, nhích lại gần cô hơn, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười tà mị: "Đúng là cái đồ phụ nữ miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, rõ ràng là trong lòng đang xót xa muốn
c.h.ế.t, vậy mà ngoài miệng vẫn còn cố chấp kh chịu thừa nhận."
Hai má Ôn Nhiễm bất giác nóng bừng bừng, đỏ lựng như quả cà chua chín.
Cái tên đàn này... cái thói tự luyến, hoang tưởng của ta đã đạt đến cảnh giới vô đối .
" tự mà tìm b băng t.h.u.ố.c đỏ giải quyết , mặc xác , kh thèm quan tâm nữa!"
Cô thẹn quá hóa giận, xoay định bỏ mặc ta mà .
Nhưng Thương Liệt Duệ đã nh tay hơn, vươn cánh tay dài, ôm trọn l vòng eo thon gọn của cô, kéo giật cô quay trở lại, áp sát vào lồng n.g.ự.c .
" chỉ muốn... duy nhất một em tự tay băng bó cho thôi."
Ánh mắt lúc này trở nên vô cùng dịu dàng, chân thành và chan chứa tình cảm.
Đúng vậy, chỉ cần cô, và duy nhất một cô mà thôi.
Nếu đổi lại là một phụ nữ khác, dù tình nguyện, xun xoe muốn băng bó cho , cũng chẳng thèm để mắt tới, chẳng buồn bận tâm.
TRẦN TH TOÀN
Nhưng với Ôn Nhiễm thì lại là một ngoại lệ hoàn toàn khác.
vô cùng tận hưởng, đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc khi được đón nhận sự quan tâm, chăm sóc từ cô.
Và thực sự thích thú, mãn nguyện với ều đó. Ôn Nhiễm đứng tần ngần, do dự mất một lúc lâu.
Nhưng cuối cùng, sự mềm lòng đã chiến tg. Cô lẳng lặng tìm hộp cứu thương, l cồn i-ốt, b băng ra cẩn thận sát trùng vết thương, nhẹ nhàng dán một miếng băng gạc cá nhân lên ngón tay đang rỉ m.á.u của .
"Thôi, để phần còn lại làm nốt cho. Tay đang bị thương, cứ ra ngoài nghỉ ngơi ." Băng bó xong,
cô chủ động lên tiếng đề nghị được "tiếp quản" gian bếp.
cô thể nhẫn tâm đứng với ngón tay đang băng bó, lại tiếp tục hì hục thái rau xắt thịt để nấu bữa tối cho được cơ chứ.
Ai mà ngờ được, Thương Liệt Duệ lại kiên quyết từ chối: " là đàn đàn ang sức dài vai rộng! Ba cái vết xước cỏn con như kiến c.ắ.n này, nhằm nhò gì!"
"Nhưng mà..."
Ôn Nhiễm còn chưa kịp nói hết câu can ngăn, thì Thương Liệt Duệ đã tiếp tục cầm d.a.o lên, quay trở lại thớt thái rau một cách thuần thục, tiếp tục c việc nấu nướng dang dở.
Ôn Nhiễm đứng lặng lẽ một bên, quan sát từng động tác thành thạo, dứt khoát của . Dường như vết thương nhỏ trên ngón tay đó hoàn toàn kh hề ảnh hưởng, hay gây ra chút cản trở nào cho .
Khóe môi cô bất giác cong lên, nở một nụ cười tủm tỉm mà chính cô cũng kh hề hay biết.
Bữa tối cuối cùng cũng được dọn lên bàn, vô cùng thịnh soạn và bắt mắt.
Mặc dù mang theo vết thương trên tay.
Nhưng Thương Liệt Duệ vẫn xuất sắc hoàn thành mâm cơm với "bốn mặn một c", đầy đủ dinh dưỡng.
Cách bài trí món ăn vô cùng tinh tế, đẹp mắt như ngoài nhà hàng năm .
Hương thơm ngào ngạt của đồ ăn tỏa ra nức mũi.
Chỉ thôi cũng đủ khiến cái dạ dày đang trống rỗng của Ôn Nhiễm biểu tình, kích thích vị giác tột độ.
Lần này, Ôn Nhiễm chủ động giành l phần việc xới cơm cho , đồng thời kh quên múc thêm một
bát c nóng hổi đặt trước mặt .
đã bất chấp vết thương trên tay để đích thân xuống bếp nấu một bữa thịnh soạn thế này thiết đãi cô, thì việc cô đền đáp, thể hiện chút sự biết ơn, phục vụ lại cũng là ều đương nhiên đạo thôi.
"Em nếm thử xem, tay nghề nấu nướng của dạo này... đã chút tiến bộ, khởi sắc nào chưa?"
Giọng nói trầm ấm, khàn khàn của Thương Liệt Duệ vang lên, mang theo sự dịu dàng, mong chờ lời nhận xét.
Ôn Nhiễm gắp thử mỗi món một chút để nếm qua.
Cô kh cần đắn đo suy nghĩ, lập tức gật đầu tán thưởng: "Ngon lắm, thực sự ngon."
Hơn nữa, cô còn tinh ý phát hiện ra, tay nghề nấu nướng của so với những lần trước đã được nâng tầm lên một đẳng cấp mới.
Hay nói chính xác hơn, là hương vị đã trở nên đậm đà, ngon miệng hơn nhiều.
"Ngon thì em cứ ăn nhiều vào nhé, nhớ ăn cho thật no vào... ăn no , lát nữa mới sức... để 'ăn' em chứ!"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối sầm lại, mang theo một hàm ý sâu xa đầy mờ ám. Khóe môi nhếch lên, tạo thành một nụ cười tà mị, nguy hiểm.
Ôn Nhiễm vốn dĩ đâu là kẻ ngốc, làm cô lại kh hiểu được cái ẩn ý sâu xa, đầy d.ụ.c vọng đằng
sau câu nói trần trụi đó của .
Khuôn mặt nhỏ n của cô phút chốc đỏ bừng bừng như gấc chín, lan nh xuống tận mang tai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.