Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành
Chương 92: Anh muốn từ nay về sau cô đi theo anh
Ôn Nhiễm đang định lặng lẽ chuồn êm. Đột nhiên đôi mắt đen sâu thẳm, khó lường của Thương Liệt Duệ phóng về phía cô
Toàn thân Ôn Nhiễm cứng đờ như bị ểm huyệt. lại xui xẻo thế này, bị bắt quả tang tại trận chứ?
TRẦN TH TOÀN
Làn da trắng hồng, ẩm ướt sau khi tắm của cô phút chốc đỏ bừng lên. Tr hệt như một đóa đóa sen vươn lên khỏi mặt nước, khiến lòng xao xuyến.
Thương Liệt Duệ mà yết hầu nghẹn lại. Trái tim đập lỡ một nhịp.
Ôn Nhiễm ngượng ngùng đến mức kh biết giấu mặt vào đâu: "... chưa th gì cả, ngài... cứ tiếp tục ..." Nói xong liền ba chân bốn cẳng chuồn lẹ. Bước chân vội vã, luống cuống.
Cô chạy thục mạng khỏi ban c, lao đến trước cửa phòng ngủ của . Tay Ôn Nhiễm vừa chạm vào nắm đ.ấ.m cửa. Một bàn tay lớn của đàn đã chống thẳng lên cửa từ phía sau.
Cánh cửa bị dùng lực đè chặt, cô hoàn toàn kh thể kéo ra được. Bờ vai mỏng m của Ôn Nhiễm bị bàn tay nóng rực của giữ chặt. Cô bị cưỡng ép xoay lại. Thân hình cao lớn, vững chãi của Thương Liệt Duệ mang theo sức ép nghẹt thở. Lúc này đang bao trùm l toàn bộ cơ thể cô.
Ôn Nhiễm l hết can đảm ngước lên . Đôi mắt đen sâu thẳm của cũng vừa vặn đang chằm chằm cô. Hơi thở của cô bất giác trở nên dồn dập.
"Thực ra... kh cố ý lén đâu..." Ôn Nhiễm vội vàng giải thích: "Thực ra chẳng th gì hết..."
Ơ kìa... càng giải thích lại càng giống như lạy ở bụi này thế nhỉ?
Ánh mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ khóa chặt l cô. Khuôn mặt ển trai đột ngột kề sát lại gần. "Từ nay về sau, em theo nhé?"
Ôn Nhiễm kinh ngạc trừng lớn hai mắt. Suýt nữa thì tưởng nghe nhầm. Thương Liệt Duệ cúi đầu định hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Cô hoảng hốt quay mặt né tránh: "Kh, kh được..."
Bàn tay lớn của Thương Liệt Duệ đặt lên eo cô, chậm rãi nắn bóp. "Tại kh được?" Giọng trầm khàn, đục ngầu. Ôn Nhiễm chỉ cảm th ngang eo như một ngọn lửa đang bùng cháy. Cô cố gắng giữ bình tĩnh.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối sầm lại, cười khẩy: "Tối qua kh ai đến đồn cảnh sát bảo lãnh
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
em?" Ôn Nhiễm viện cớ: "Hôm qua muộn quá , kh liên lạc được."
"Kh liên lạc được?" Thương Liệt Duệ kh nể nang vạch trần lời nói dối của cô: "Vậy kẻ đến bảo lãnh cho chị gái em là ai?"
Ôn Nhiễm mở to hai mắt. Cảm giác nhục nhã, bẽ bàng dâng trào. Chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻo để chui xuống cho xong. Hóa ra đã biết chuyện tối qua Phó Cảnh Thành đến đồn cảnh sát để bảo lãnh cho Ôn Kỳ . Vậy mà ban nãy cô còn cố tìm cớ bao biện, chẳng đã bị thấu là đang nói dối từ lâu ?
Đầu óc Ôn Nhiễm rối như tơ vò. Bị hỏi đến mức cứng họng. Kh biết trả lời thế nào nữa.
Hàng mi dày khẽ run rẩy.
"Rốt cuộc ngài muốn thế nào?" Ôn Nhiễm hít sâu một hơi, hỏi lại.
Đôi mắt đen sâu kh th đáy của Thương Liệt Duệ ghim chặt vào cô: " vừa nói đ, muốn em!"
"Nhưng mà..." Ôn Nhiễm theo bản năng muốn từ chối.
Thương Liệt Duệ đột nhiên bế bổng cô lên. Kh để cô kịp phản ứng, đã sải vài bước đến bên chiếc giường lớn, đè cô xuống nệm. Ánh mắt rực lửa, từ trên cao xuống cô: "Từ nay theo , th thế nào?"
Đôi mắt đẹp của Ôn Nhiễm khẽ chớp. "Ngài đứng dậy trước đã, đừng đè lên !" Ôn Nhiễm lại đưa tay đẩy . Bị đè nặng thế này, cô làm thể bình tĩnh mà suy nghĩ được chứ.
Thương Liệt Duệ chằm chằm vào đôi môi đỏ ửng, ướt át mời gọi của cô. Kh những kh đứng dậy, mà còn cúi xuống hôn cô thêm lần nữa.
Như muốn chứng minh ều gì đó, nụ hôn của vừa hoang dã vừa cuồng nhiệt.
Ôn Nhiễm bị hôn đến nhũn cả , suýt chút nữa thì kh chống đỡ nổi.
"Thích kh?" Hơi thở nặng nhọc, vừa hôn vừa hỏi cô: " thích hôn em thế này kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.