Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm

Chương 155: Cô ấy bảo anh ta đi tìm người phụ nữ khác sao?

Chương trước Chương sau

Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiễm khi bị kéo vào phòng tắm là bỏ chạy. Nhưng Thượng Liệt Duệ đã nh tay khóa chặt cổ tay cô, chặn đứng lối thoát duy nhất.

"Bu ra!" – Ôn Nhiễm vùng vẫy theo bản năng, nhưng ngay lập tức bị kéo mạnh vào lòng. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột khiến cô vừa giận vừa xấu hổ: "Thượng Liệt Duệ, quậy đủ chưa? Ngay cả lúc tắm cũng kh biết cư xử cho đúng mực ?"

Dưới ánh đèn phòng tắm mờ ảo, khuôn mặt trắng như sứ của Ôn Nhiễm ửng hồng, đôi mi dài run rẩy đầy quyến rũ. Vẻ đẹp như mồi lửa châm ngòi cho ngọn lửa ham muốn đang âm ỉ cháy trong lòng Thượng Liệt Duệ. siết chặt vòng tay, giọng khàn đặc đầy ám : "Chúng ta làm chuyện đó ngay trong phòng tắm nhé?"

Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật liên tục. Cô biết ngay đàn này chẳng ý đồ gì tốt đẹp mà. " kh muốn!" – Cô vội vàng hét lên.

Nhưng Thượng Liệt Duệ kh để cô kịp phản kháng. Bàn tay to lớn của luồn vào mái tóc dày, đôi môi mỏng gợi cảm áp sát và mút nhẹ dái tai cô – vùng nhạy cảm nhất trên cơ thể Ôn Nhiễm. Cảm giác ẩm ướt xen lẫn ngứa ngáy cùng mùi hương nam tính nồng nàn xộc vào khiến cô run rẩy kh kiểm soát được.

"Tại kh?" – thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm thấp đầy khêu gợi: "Em thậm chí còn mua cả đồ lót mới cho cơ mà, đó kh là một lời ám chỉ ?"

Ôn Nhiễm cạn lời, vội vàng đẩy mạnh vào lồng n.g.ự.c trần của để phủ nhận: "Đây hoàn toàn kh là một sự ám chỉ! Lần trước lỡ làm hỏng quần lót của nên mới mua cái mới đền lại thôi!". Cô thực sự kh thể chờ ta rời được, ta lại thể hiểu lầm đến mức này cơ chứ?

Thượng Liệt Duệ vẫn nhất quyết kh bu tay, tiếp tục tấn c vùng cổ hồng hào của cô: "Nếu em kh thích phòng tắm, vậy lên phòng ngủ nhé?"

Ôn Nhiễm kiệt sức xen lẫn tức giận, cô kh kìm được mà nhắc nhở: "Nếu cứ tiếp tục như vậy, sẽ thực sự nghi ngờ rằng đến nhà đột ngột chỉ để ngủ với đ!"

"Hừm, chẳng vậy ?" – Thượng Liệt Duệ thẳng thừng thừa nhận, ánh mắt tối sầm lại vì d.ụ.c vọng.

Ôn Nhiễm sững sờ trước sự trơ trẽn của . Cô cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng để thương lượng: " đã nói là cần nghỉ ngơi hai ngày mà.". Họ vừa mới mặn nồng cách đây kh lâu, cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sức lực.

Thượng Liệt Duệ nghiến chặt hàm, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo đáng sợ: "Nghỉ hai ngày để sức làm chuyện đó với 'chồng' cô nhé?"

Ôn Nhiễm giật , chằm chằm đầy kinh ngạc: " vừa nói gì cơ?". Cô làm gì còn chồng nữa?

Thượng Liệt Duệ thẳng vào mắt cô, gằn từng chữ: "Sau khi trở về, cô kh làm chuyện đó với chồng ? Tối qua em đã đâu bằng chiếc xe Maybach của ta?"

Ôn Nhiễm sững sờ. Làm biết cô đã lên xe của Phó Cảnh Thành tối qua? chăng ta đã bí mật theo dõi cô suốt thời gian qua? Sự xâm phạm quyền riêng tư này khiến Ôn Nhiễm cảm th vô cùng khó chịu. Cô lạnh lùng đáp: "Chuyện này kh liên quan gì đến , kh?"

Lời từ chối của cô như đổ thêm dầu vào lửa ghen tu đang bùng cháy trong lòng Thượng Liệt Duệ. Cô càng im lặng, càng chắc c rằng cô đang cố tình giấu giếm một bí mật động trời nào đó liên quan đến chồng cũ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-155-co-ay-bao--ta-di-tim-nguoi-phu-nu-khac-.html.]

Thượng Liệt Duệ ép sát Ôn Nhiễm vào tường phòng tắm, giọng nói đầy sự chất vấn: "Tối qua hai hẹn hò à?"

Ôn Nhiễm đảo mắt, cảm th nực cười: "Kh ." Cô và Phó Cảnh Thành đã ly hôn , l đâu ra chuyện hẹn hò? Cô thực sự kh muốn nhắc đến tên đàn đó thêm một lần nào nữa.

Thế nhưng Thượng Liệt Duệ kh định bỏ qua dễ dàng như vậy. ôm cô chặt hơn, kh cho cô chút kh gian để né tránh: "Giải thích ! Đêm qua em đã đâu?"

Sự ghen tu cuồng nhiệt khiến Thượng Liệt Duệ lúc này tr chẳng khác nào một chồng đang bắt quả tang vợ . Để thoát thân, Ôn Nhiễm đành nói thật: "Tối qua chỉ cùng ta về nhà cũ dự tiệc gia tộc họ Phó thôi."

Thượng Liệt Duệ khẽ nheo mắt. Hóa ra cô chỉ làm tròn nghĩa vụ của một cô con dâu trên d nghĩa. Tuy nhiên, việc họ vẫn xuất hiện cùng nhau khiến cảm th chán nản. chằm chằm vào cô, hỏi một câu đầy trọng tâm: "Em vẫn kh định ly hôn với ta ?"

Ôn Nhiễm sững sờ, kh hiểu lại đột nhiên nhắc đến chuyện này. Vì đã ký thỏa thuận bảo mật với Phó Cảnh Thành, cô chỉ thể trả lời theo bản năng: "Cuộc hôn nhân của chúng là do sắp đặt, việc ly hôn hay kh kh do quyết định."

Ánh mắt Thượng Liệt Duệ tối sầm lại: "Vậy ra em định tiếp tục lợi dụng như một món 'hàng miễn phí' ?"

Ôn Nhiễm nghe vậy thì tức đến mức hiện lên vài vạch đen trên trán. Cái gì mà hàng miễn phí? Cô kh kìm được mà đáp trả: "Chẳng lần nào cũng là 'tận hưởng' nhiều nhất ?"

Thượng Liệt Duệ c.ắ.n nhẹ dái tai cô, giọng khàn đặc: "Nếu muốn tiếp tục tận hưởng em mãi mãi thì ?". thừa nhận đã cảm xúc thật lòng với cô, nhưng nếu cô cứ mãi là "vợ" khác, sẽ chỉ là một tên tình nhân bóng tối, thậm chí chia sẻ cô với kẻ khác. kh chấp nhận nổi ều đó.

Ôn Nhiễm nhíu mày, đề nghị một cách ngây thơ: "Hay là hãy tìm một cô bạn gái hoặc kết hôn , lúc đó tự nhiên sẽ chu cấp 'nhu cầu' cho thôi." Theo cô, đeo bám cô chỉ vì chưa một phụ nữ chính thức bên cạnh.

Nghe vậy, luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ Thượng Liệt Duệ khiến kh gian phòng tắm như đóng băng: "Em muốn đẩy sang cho những phụ nữ khác ?"

Ôn Nhiễm th giận dữ thì lắp bắp: "Chẳng ... bạn tình thường xuyên thì sẽ thoải mái hơn ? sẽ kh cần giấu giếm hay nghi ngờ nữa..."

" chỉ muốn tận hưởng khoảng thời gian bên em mà thôi!" – Thượng Liệt Duệ nghiến răng nói nhỏ vào tai cô, cúi xuống chiếm l đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt đến mức khiến Ôn Nhiễm suýt nghẹt thở.

Khi nụ hôn kết thúc, Thượng Liệt Duệ thở hổn hển, tay bắt đầu kéo áo cô xuống. Ôn Nhiễm vội nắm chặt cổ áo, nhân cơ hội hỏi về liều t.h.u.ố.c kiểm soát chứng cuồng loạn của .

" sẽ đưa t.h.u.ố.c cho em khi em chịu đến nhà !" – Thượng Liệt Duệ cô chăm chú, lộ rõ vẻ tống tiền trắng trợn.

Ôn Nhiễm vô cùng tức giận nhưng vì tính mạng đang nằm trong tay , cô kh còn cách nào khác ngoài việc đồng ý. Vừa bước ra khỏi phòng tắm, tiếng gõ cửa lại vang lên. Giang Hạo - trợ lý của - mang đến một bộ quần áo mới từ đầu đến chân, bao gồm cả... đồ lót.

Ôn Nhiễm ngạc nhiên vị Chủ tịch đang thản nhiên đứng đó: " đã bảo Giang Hạo mang quần áo đến từ lúc nào vậy?" ---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...