Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm
Chương 187: [Gộp] +187+188+189: Người đàn ông này, cô không thèm nữa!
"Kh liên quan gì đến cô!" – Ôn Nhiễm lạnh lùng đáp trả.
Ôn Kỳ ưỡn ngực, cô với vẻ khinh bỉ tột độ: " là nhà họ Ôn, còn cô chỉ là một con ch.ó hoang bị đuổi , cô nói xem liên quan đến kh?"
Ôn Nhiễm mím môi, nụ cười mang theo sự giễu cợt. Cô hất tóc, quay định rời : " kh còn quan tâm đến cái nhà họ Ôn này nữa."
"Thế còn Phó Cảnh Thành thì ?" – Giọng Ôn Kỳ mỉa mai vang lên từ phía sau.
Ôn Nhiễm dừng bước, quay lại cô ta, nhún vai thờ ơ: "Nếu cô thích đàn đó đến thế thì cứ việc l . kh còn quan tâm nữa!"
Vẻ mặt Ôn Kỳ cứng đờ. Cô ta luôn duy trì mối quan hệ mập mờ với Phó Cảnh Thành chỉ để chọc tức Ôn Nhiễm, để nếm trải cảm giác cướp thứ mà Ôn Nhiễm trân trọng nhất. Nhưng giờ đây, thái độ của Ôn Nhiễm như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt cô ta.
"Cô thực sự kh quan tâm, hay chỉ đang cố tỏ ra mạnh mẽ?" – Ôn Kỳ dò xét.
Ôn Nhiễm liếc nhẹ nhàng: " nghĩ đang cố tỏ ra mạnh mẽ là cô mới đúng. Dù thì chị gái cũng vừa mới tự t.ử sau khi ly hôn. Nếu chị đang tuyệt vọng và cần sự an ủi của đàn , hoàn toàn thể hiểu được."
"Cô!" – Sắc mặt Ôn Kỳ thay đổi đột ngột. Vết sẹo ly hôn với Tần Việt Siêu bị Ôn Nhiễm x.é to.ạc khiến cô ta ên tiết. "Ôn Nhiễm, đừng tự mãn. sẽ ngày Phó Cảnh Thành bỏ rơi cô thôi!"
"Ít nhất sẽ kh tự t.ử như cô." – Ôn Nhiễm thản nhiên. Cô yêu bản thân , sẽ kh vì một đàn mà hủy hoại đời . Sau ly hôn, cô thậm chí còn tìm được một "đối tác" tuyệt vời là chủ của để thỏa mãn nhu cầu.
Khi Ôn Nhiễm vừa bước đến đỉnh cầu thang, tiếng hét đầy căm hận của Ôn Kỳ vang lên: "Đồ khốn, cút xuống địa ngục !"
Một cú đẩy mạnh từ phía sau khiến Ôn Nhiễm mất thăng bằng. Cô lăn nhào xuống cầu thang. Bùm! Trán cô đập mạnh vào tường, m.á.u chảy ròng ròng. Cơn đau dữ dội khiến cô nằm bất động trên mặt đất.
Trên cao, Ôn Kỳ nở nụ cười đắc tg. Khi các hầu định gọi cấp cứu, cô ta hét lớn: "Kh ai được phép gọi xe cứu thương! Để nó ở đó tự sinh tự diệt!"
Vì sợ quyền uy của "đại tiểu thư", kh ai dám tiến lại gần. Ôn Nhiễm run rẩy l ện thoại ra, nhưng Ôn Kỳ đã nhẫn tâm đá văng nó trước khi bỏ mặc cô trong căn nhà lạnh lẽo.
Cơn đau làm cô mờ mắt, nhưng khát khao sống khiến cô bò từng chút một về phía chiếc ện thoại đang nằm xa tầm với. Đúng lúc cô tuyệt vọng nhất, ện thoại bỗng reo vang. Cô cố với tay nhưng sức lực đã cạn kiệt, bóng tối bủa vây và cô lịm ...
...
Khi tỉnh dậy, mùi t.h.u.ố.c sát trùng xộc vào mũi. Ôn Nhiễm th đang nằm trên giường bệnh, tay đang truyền dịch. Cô tự hỏi: Làm đến được đây?
Từ ban c, cô th một bóng lưng cao lớn quen thuộc đang nghe ện thoại: "... sẽ liên hệ với luật sư Hoàng để giải quyết việc này."
Nhận ra Ôn Nhiễm đã tỉnh, Thượng Liệt Duệ quay lại. th khuôn mặt tái nhợt của cô, lập tức bước đến bên giường, đôi mắt đen sâu thẳm tràn đầy vẻ lo lắng.
"Tỉnh à?"
Ôn Nhiễm gật đầu yếu ớt, đầy kinh ngạc: "... lại ở đây?"
Chương 187 Liệu thể đừng hôn cô trong phòng bệnh viện được kh?
Thượng Liệt Duệ ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của cô.
“Khi em bất tỉnh, nghe ện thoại của là Ôn Chiêu Lương.”
nắm l tay cô và giải thích bằng giọng nhỏ.
Ôn Nhiễm sửng sốt: "Ôn Chiêu Lương?"
Vậy, cuộc gọi mà cô thực hiện trước khi rơi vào trạng thái hôn mê là từ Thượng Liệt Duệ kh?
Tiếng chu ện thoại reo đã vô tình thu hút sự chú ý của Ôn Chiêu Lương.
Sau đó, Ôn Chiêu Lương phát hiện ra cô bất tỉnh và nghe ện thoại thay cho cô .
Thượng Liệt Duệ: "Ừm!"
Vẻ mặt của Ôn Nhiễm trở nên phức tạp.
Vậy là lần này lại chính cứu cô .
Nếu kh ta, Ôn Chiêu Lương đã kh bao giờ nể nang cô mà cứu cô khỏi gia tộc Ôn.
Hồi còn nhỏ, Ôn Chiêu Lương thường hợp sức với Ôn Kỳ để bắt nạt cô .
Lý do Ôn Nhiễm cứu cô lần này kh vì cô quá tự cao tự đại mà nghĩ rằng đó là vì đã yêu cô, em gái của , một lần nữa.
Tuy nhiên, ều này đồng nghĩa với việc cô nợ Thượng Liệt Duệ một ân huệ khác.
Cô đã nợ ta nhiều.
Giờ đây, cha cô đang dùng Lý Lệ làm con tin để ép buộc cô phản bội Thượng Liệt Duệ.
cô ta thể nhẫn tâm phản bội khi đang trong tình trạng như vậy?
"Vết thương còn đau kh?" Thượng Liệt Duệ chằm chằm vào vết thương trên trán cô.
Ôn Nhiễm chợt nhận ra trên trán vẫn còn một vết thương.
Cô theo bản năng đưa tay ra chạm vào nó.
chạm vào một miếng gạc trắng.
"Đừng chạm vào nó..." Thượng Liệt Duệ ngăn cô lại, vẻ mặt dịu dàng.
Ôn Nhiễm đột nhiên cảm th tội lỗi và kh dám thẳng vào mắt ta.
Cô quay mặt và nói, " mệt quá."
Thượng Liệt Duệ nhẹ nhàng dỗ dành cô, "Ngủ thêm một chút nữa ."
Ôn Nhiễm: "Được ."
Cô tr thủ nhắm mắt lại, và chẳng m chốc, cô đã ngủ .
Khi tỉnh dậy, trời đã tối.
Căn phòng vắng t, chỉ cô .
Ôn Nhiễm đã kh ăn gì cả ngày và hơi đói.
vừa định nhấn nút gọi để gọi y tá vào và mang đồ ăn cho cô .
Nhưng cánh cửa phòng bệnh đã bị đẩy mở.
Ôn Chiêu Lương bước vào, tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt.
ta thẳng đến giường của Ôn Nhiễm và đưa cho cô hộp đựng thức ăn giữ nhiệt.
"Chủ tịch Thượng nhờ mang cái này đến cho , nhưng quay lại c ty vì việc gấp."
"Cảm ơn."
Ôn Nhiễm cầm l chiếc hộp giữ nhiệt và gật đầu.
Ôn Chiêu Lương đỡ cô dậy khỏi giường bệnh và kê một chiếc gối dưới lưng cô.
" vẫn giỏi hơn Ôn Kỳ. đã chinh phục được Thượng Liệt Duệ nh như vậy."
Ôn Chiêu Lương mỉm cười và khen ngợi ta.
Vẻ mặt của Ôn Nhiễm lạnh lùng: "Mối quan hệ của với Thượng Liệt Duệ kh như nghĩ."
Ôn Chiêu Lương vẻ như đã thấu cô ta: "Vẫn còn giả vờ với ? Nếu Chủ tịch Thượng kh thích cô, liệu để cô ở trong phòng bệnh đắt tiền như vậy và thậm chí thuê bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất để khâu vết thương cho cô kh?"
Ôn Nhiễm mím chặt đôi môi đỏ mọng, vẫn cố gắng tr luận: " là trợ lý của . Nếu đối xử tốt với , thể làm việc tốt hơn! Những gì cô nói chỉ là một sự giúp đỡ nhỏ dành cho với tư cách là chủ."
Ôn Chiêu Lương kh khỏi thắc mắc, "Thật sự chỉ là một ân huệ nhỏ ?"
Ôn Nhiễm khẳng định chắc c: "Đúng vậy."
Ôn Chiêu Lương kh khỏi thất vọng.
Ban đầu, ta hy vọng em gái sẽ thân thiết với Thượng Liệt Duệ và mang lại lợi ích cho ta.
Giờ thì vẻ như cô và Ôn Kỳ thực sự là hai giống nhau.
Cả hai đều bỏ lỡ cơ hội gia nhập những gia đình giàu hàng đầu.
Còn về phần Ôn Kỳ, cô đã bị gia tộc Tần bỏ rơi hoàn toàn và kh thể cứu vãn được nữa.
Nhưng Ôn Nhiễm và Thượng Liệt Duệ vẫn thể còn cơ hội.
"Dù vậy, Chủ tịch Thượng chắc hẳn vẫn còn chút thiện cảm với cô, kh? Nếu kh, với nhiều trợ lý như vậy, tại lại đối xử với cô khác ?" Ôn Chiêu Lương hỏi, chằm chằm vào cô.
Ôn Nhiễm kh hề phủ nhận tình cảm của Thượng Liệt Duệ dành cho .
Nhưng thì ?
Cùng lắm thì họ chỉ là bạn tình kh chính thức.
Loại nhu cầu thể chất này đơn giản là quá khó nói ra và kh thể thảo luận c khai.
"Ý bạn muốn nói chính xác là gì?"
Cô thẳng vào Ôn Chiêu Lương và hỏi.
Ôn Chiêu Lương nghiêng lại gần cô và kh khỏi đề nghị: " cô kh tiến thêm một bước trong mối quan hệ với Chủ tịch Thượng, vì dường như đang ấn tượng tốt về cô?"
Ôn Nhiễm kh hề kh hiểu ý của Ôn Chiêu Lương.
Cô hiểu rõ ý của Ôn Chiêu Lương, đó là lý do tại trước đây cô kịch liệt phủ nhận mối quan hệ của với Thượng Liệt Duệ.
Nhưng bà hiểu rõ tính cách của Ôn Chiêu Lương.
Một khi đã quyết tâm làm ều gì đó, sẽ kh từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được nó.
Nếu cô phủ nhận ngay lập tức, ều đó chắc c sẽ khơi dậy tâm lý nổi loạn của ta.
Họ sẽ bắt tay với gia đình họ Ôn để gây áp lực lên cô .
Sẽ tốt hơn nếu cô tận dụng ểm yếu tâm lý của ta và sử dụng nó để lợi cho .
“Đó là một gợi ý hay!” Ôn Nhiễm đột nhiên nói.
Vẻ mặt của Ôn Chiêu Lương vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: "Cuối cùng thì cũng đã tỉnh ngộ ? đã đồng ý à?"
Ôn Nhiễm liếc ta: "Khoan đã, chưa nói xong."
Ôn Chiêu Lương nói gấp gáp: "Nếu còn gì muốn nói nữa thì nói nh lên."
Ôn Nhiễm nói chậm rãi và thận trọng: "Nếu muốn thân thiết hơn với Thượng Liệt Duệ, giúp một việc, đúng kh?"
Ôn Chiêu Lương vội vàng hỏi: "Giúp đỡ kiểu gì?"
Ôn Nhiễm ghé sát tai và thì thầm ều gì đó vào tai .
Mắt Ôn Chiêu Lương lập tức mở to: " thực sự muốn giúp ..."
Ôn Nhiễm nhướn mày: " chỉ muốn thêm sự an toàn để thể sống sót trong gia tộc Ôn sau này! Như đã th sau vụ việc này, gia tộc Ôn thể g.i.ế.c bất cứ lúc nào."
Ôn Chiêu Lương do dự một lát, nghiến răng nói: "Được , sẽ cố gắng hết sức!"
...
Sau khi ăn xong, Ôn Nhiễm nhắm mắt lại và nằm nghỉ một lúc.
lẽ vì ngủ quá nhiều nên cô kh thể ngủ được.
Tiếng cửa phòng bệnh bị đẩy mở vang lên.
Ngay sau đó là một loạt tiếng bước chân đều đều.
Ôn Nhiễm đã đoán ra đó thể là ai.
Quả nhiên, Thượng Liệt Duệ đã đến bên giường cô ngay sau đó.
Cô ngửi th mùi quen thuộc của hormone trong , ều đó mang lại cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ.
"Bạn cảm th thế nào? Đầu bạn còn đau kh?"
Thượng Liệt Duệ nắm l bàn tay thon thả của cô bằng bàn tay dài, mảnh khảnh của và nói với giọng ân cần, quan tâm.
Ôn Nhiễm lắc đầu: "Đã lâu kh còn đau nữa."
Tuy nhiên, dưới ánh đèn trong nhà, khuôn mặt cô tr nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.
Mái tóc đen dài của cô rối bời trên chiếc gối trắng.
So với kia, cô tr càng yếu đuối và bất lực hơn...
th cô như vậy, tim Thượng Liệt Duệ bỗng đập nh hơn.
Bản năng bảo vệ của trỗi dậy một cách tự nhiên.
Kh chút do dự, cúi xuống và hôn cô.
Ôn Nhiễm đã bất ngờ trước hành động của ta.
Đột nhiên, đôi mắt ta mở to vì ngạc nhiên.
Đây là bệnh viện!
Tại đàn này lại hôn cô mà kh hề để ý đến bất cứ ều gì khác?
Nếu khác phát hiện ra thì ?
Xét cho cùng, bề ngoài họ chỉ là cấp trên và cấp dưới.
Mối quan hệ giữa hai quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c là ều kh thể c khai.
Ôn Nhiễm vùng vẫy và nhất quyết kh chịu hợp tác.
Thượng Liệt Duệ kh còn cách nào khác ngoài việc bu đôi môi đỏ mọng của cô ra.
" chuyện gì vậy?" hỏi, chăm chú vào cô bằng đôi mắt sâu thẳm.
Ôn Nhiễm đỏ mặt nói: "Làm ơn đừng hôn trong bệnh viện được kh?"
Đôi môi mỏng của Thượng Liệt Duệ khẽ cong lên thành một nụ cười: "Em ngại à?"
Ôn Nhiễm nói với giọng ệu nũng nịu, " thậm chí còn kh biết đây là dịp gì ?"
Thượng Liệt Duệ nhướn mày: "Dù thì đây cũng là khu vực do phụ trách, kh ai được vào giờ này đâu."
Đôi mắt hình quả hạnh của Ôn Nhiễm mở to: "Điều đó vẫn kh được phép..."
Trước khi cô kịp nói hết câu, khuôn mặt ển trai của Thượng Liệt Duệ đã tiến lại gần cô hơn.
Mùi hương nam tính nồng nàn, mãnh liệt của ta vẫn vương vấn qu mũi cô...
Chương 188 chồng cũ kh đến với em gái đã ly dị của .
Ôn Nhiễm tỏ vẻ cảnh giác: " đang làm gì vậy?"
Sau đó, cô nhắc nhở rằng đây là phòng bệnh của cô.
ta vẫn thể ve vãn cô chứ?
Đôi mắt đen như mực của Thượng Liệt Duệ chằm chằm vào cô: "Cô quyến rũ nh đến vậy. Cô dùng thủ đoạn gì vậy?"
Ôn Nhiễm vừa bực vừa th buồn cười trước những gì nghe được.
Cô quyến rũ ta lúc nào?
ta kh khỏi ngạc nhiên hỏi: " thể dùng phương pháp nào đây?"
Thượng Liệt Duệ cúi xuống và hít một hơi thật sâu vào chiếc cổ th tú như cổ thiên nga của .
"Bạn vẻ mùi hương cơ thể tự nhiên."
Mỗi lần ân ái với nàng, đều bị mê hoặc bởi hương thơm cơ thể của nàng.
Điều đó khiến ta thở gấp và tim đập nh hơn.
lượng dồi dào kh bao giờ cạn kiệt.
"Kh đời nào!" Ôn Nhiễm trừng mắt ta và phủ nhận.
“, !” Ánh mắt Thượng Liệt Duệ sâu thẳm, dáng cao lớn của dần tiến lại gần giường bệnh của cô.
Ôn Nhiễm cảm nhận được bàn tay to lớn của ta đã chạm vào vòng eo thon gọn của cô.
Cô kh kìm được mà đẩy ta ra vì xấu hổ và bực bội: " đang làm gì vậy?"
Ngay cả lúc này, vẫn kh thể cưỡng lại được việc sờ mó cô một cách kh đứng đắn.
Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ đầy mãnh liệt: " muốn cởi quần áo của cô ra và xem."
Ôn Nhiễm quá sốc đến nỗi kh nói nên lời.
" đã nói với , đây là bệnh viện, làm ơn đừng gây rắc rối nữa được kh?"
"Kh thể!"
Thượng Liệt Duệ nh chóng tấn c cô ta lần nữa.
Bàn tay cô luồn vào trong áo ...
Đồng t.ử của ta co lại ngay lập tức.
"Bạn kh mặc áo n.g.ự.c à?"
Ánh mắt của Ôn Nhiễm như phun lửa: "Chẳng đã chạm vào tất cả bọn họ ?"
bạn lại hỏi cô câu này?
Bạn kh nghĩ ều đó là kh cần thiết ?
Thượng Liệt Duệ cau mày sâu sắc: "Vậy chẳng mọi khác cũng đã th ?"
Ôn Nhiễm giật , kh nhịn được mà đáp lại: "Thứ nhất, áo choàng bệnh viện của kh trong suốt; thứ hai, dù nằm hay ngồi, cũng luôn đắp chăn dưới cánh tay; thứ ba, ngoài ra thì còn ai chằm chằm vào chỗ đó của như vậy chứ?"
Thượng Liệt Duệ suy nghĩ một lát nói: "Những gì nói hợp lý."
Một chút giận dữ bị kìm nén thoáng hiện trong đôi mắt đẹp của Ôn Nhiễm: "Giờ thể bỏ tay ra được kh?"
Việc thò tay vào trong quần áo cô lúc này là kh phù hợp, kh?
Vùng da dưới lòng bàn tay ta cảm giác như đang bốc cháy.
Thượng Liệt Duệ dường như kh nghe th lời cô nói, và ghé sát tai cô hơn: "Em cảm nhận được chứ?"
Ôn Nhiễm kh nói nên lời: "Làm ơn, vẫn còn bị thương. muốn cảm th thế nào chứ?"
Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ rực lửa: "Ngươi kh nhận th mặt đỏ lên ?"
Ôn Nhiễm lúng túng l tay quạt cho .
ta đáp lại một cách giả tạo, " kh thể đẹp trai được ?"
Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ dán chặt vào cô: "Vậy thì cởi quần áo ra!"
Ôn Nhiễm: "..."
Thượng Liệt Duệ: " sẽ giúp bạn cởi nó ra!"
Ôn Nhiễm chỉ nói với một câu: "Cút !"
Thượng Liệt Duệ trơ trẽn đáp trả: "Nếu , ai sẽ ở lại bầu bạn với ?"
Ôn Nhiễm trừng mắt ta, vẻ mặt khó chịu: "Ai bảo cùng ?"
Thượng Liệt Duệ thẳng vào mắt cô: "Cô thực sự kh muốn cùng ?"
Ôn Nhiễm khẽ hừ một tiếng quay mặt .
Thượng Liệt Duệ kéo một chiếc ghế lại và ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của cô.
"Vậy thì sẽ ở lại đây và ngắm bạn ngủ."
Ôn Nhiễm: "..."
Cô thực sự muốn ngủ.
Nhưng kh thể ngủ được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-186187188189-nguoi-dan-ong-nay-co-khong-them-nua.html.]
Giờ Thượng Liệt Duệ đã ở bên cạnh, cô càng kh thể ngủ được.
Nhưng cô kh dám nhúc nhích.
Cô sợ rằng nếu kh ngủ được, Thượng Liệt Duệ sẽ lợi dụng cơ hội để làm ều gì đó kh đứng đắn với cô.
"Em khó ngủ à?" Thượng Liệt Duệ dường như nhận ra rằng cô hoàn toàn kh buồn ngủ.
Ôn Nhiễm: "..."
Thượng Liệt Duệ: "Hay là kể cho nghe một câu chuyện nhé?"
Ôn Nhiễm: "..."
cũng thể kể chuyện ?
Th cô kh nói gì, Thượng Liệt Duệ tiếp tục, "Ngày xửa ngày xưa, một nàng c chúa!"
"Cô là Lọ Lem, Bạch Tuyết hay Elsa vậy?" Ôn Nhiễm ngắt lời ta.
“Vậy thì hãy thử một con khác xem !” Thượng Liệt Duệ tiếp tục, “ một con quỷ…”
"Nghìn lẻ một đêm?" Ôn Nhiễm đoán lại, thở dài bất lực: " thuộc lòng cuốn đó mà!"
Thượng Liệt Duệ: "Vậy thì chúng ta hãy chọn một khác."
Cuối cùng Ôn Nhiễm cũng mất bình tĩnh: "Làm ơn đừng kể những câu chuyện cổ tích trẻ con như vậy nữa được kh?"
Thượng Liệt Duệ nhún vai: " chỉ nghĩ rằng sẽ dễ hiểu những ều này hơn thôi."
Ôn Nhiễm: "..."
Ý ta là cô kh thể hiểu bất cứ ều gì dù chỉ hơi phức tạp một chút ?
ai lại thể độc ác đến thế kh?
"Hoặc là chúng ta tìm nào đó chỉ số IQ cao hơn, hoặc là chúng ta đừng nói chuyện gì cả!" Ôn Nhiễm nói, mím môi.
Đôi mắt sâu thẳm của Thượng Liệt Duệ chạm ánh mắt cô trong giây lát.
Sau đó, nhướng mày và bắt đầu kể cho cô nghe về bản chất khó lường và đầy rủi ro của thế giới kinh do.
Ngược lại, Ôn Nhiễm lại th câu chuyện khá thú vị.
Vậy là trong vài đêm tiếp theo, Thượng Liệt Duệ đều đến phòng bệnh của cô mỗi đêm và trò chuyện với cô về những thăng trầm trong thế giới kinh do.
Kết quả là, Ôn Nhiễm gần như quên nỗi đau, quên mất vết thương trên trán và quên mất là một bệnh nhân.
Sức khỏe của bà dần dần được cải thiện.
Bệnh viện đã cho phép cô xuất viện vào ngày mai.
...
Ban ngày, Ôn Nhiễm nghỉ ngơi trong phòng bệnh.
Đột nhiên, cánh cửa phòng bệnh bị đẩy mở.
Cô nghĩ rằng Thượng Liệt Duệ đã đến sớm hôm nay.
Khi ngước lên, ta ngạc nhiên khi th Phó Cảnh Thành.
L mày của Ôn Nhiễm lập tức nhíu lại.
Cô kh ngây thơ đến mức nghĩ rằng Phó Cảnh Thành đến thăm .
Cô bị thương nhiều ngày ; nếu Phó Cảnh Thành thực sự muốn đến thăm cô , ta đã làm vậy từ lâu .
Quả nhiên, khi Phó Cảnh Thành đến bên giường bệnh của cô, câu hỏi đầu tiên của là:
" lại thành ra thế này?"
Ôn Nhiễm nói với vẻ mặt kh cảm xúc, "Cứ nói những gì muốn nói !"
Cô ta kh tin rằng Phó Cảnh Thành kh biết ai là chịu trách nhiệm cho những hành động của .
lẽ hôm nay ta đến đây để cầu xin cho Ôn Kỳ một lần nữa.
cô trong bộ áo bệnh viện, tim Phó Cảnh Thành thắt lại.
Trước khi đến nơi, ta đã đoán rằng Ôn Nhiễm chắc hẳn đã bị thương nặng, nếu kh thì cô đã kh được đưa vào bệnh viện.
Nhưng thật bất ngờ, cô đã giảm cân nhiều.
" biết lần này Kỳ Kỳ đã quá giới hạn ! muốn gì? sẽ bù đắp cho thay mặt cô ."
Ôn Nhiễm khẽ nhíu mày.
đền bù?
" quyền gì mà đòi bồi thường thay mặt Ôn Kỳ? Trừ khi hai ly dị và định c khai sống chung! Nếu vậy thì xin chúc mừng!"
Ôn Nhiễm hỏi với giọng ệu cực kỳ mỉa mai.
Sắc mặt của Phó Cảnh Thành lập tức tối sầm lại.
Xét về mặt logic, giờ đây cả ta và Ôn Kỳ đều đã ly hôn, ta lẽ ra tiến gần hơn đến việc chiếm được trái tim của Ôn Kỳ.
Đây chẳng là ều luôn mơ ước ?
Nhưng tại ta lại kh cảm th hạnh phúc chút nào?
Thay vào đó, cảm th một nỗi mất mát mà kh thể diễn tả được.
"Chúng chưa chính thức hẹn hò," ta phản xạ tự bào chữa.
Vẻ mặt của Ôn Nhiễm cứng lại trong giây lát.
Kh cái nào ?
"Vậy thì càng kh quyền đại diện cho cô và bồi thường cho !" cô nói một cách nghiêm túc.
Phó Cảnh Thành nghẹn ngào.
Họ c.h.ế.t lặng.
Ôn Nhiễm nghĩ rằng ta sẽ làm ều ta vẫn thường làm, cố gắng ép buộc cô thỏa hiệp với Ôn Kỳ.
Bất ngờ thay, Phó Cảnh Thành lại đổi chủ đề, nói: "Tết Nguyên Đán sắp đến . Năm nay, con sẽ về nhà họ họ Phó ăn Tết với ta."
Ôn Nhiễm lại sững sờ.
Khi bà còn là vợ , thậm chí còn kh muốn đưa bà về nhà họ Phó để đón Tết Nguyên đán.
Dường như việc đưa cô ra ngoài với tư cách vợ sẽ khiến ta cảm th xấu hổ.
Chương 189 ta ghen tu, còn cô lại đang nghĩ về chồng ?
Họ đã ly hôn.
Mọi nên về nhà trong dịp Tết Nguyên đán và kh nên can thiệp vào cuộc sống của nhau.
Nhưng Phó Cảnh Thành muốn cô cùng ta về phủ họ Phó.
" kh muốn ."
Ôn Nhiễm lập tức từ chối.
Phó Cảnh Thành cô với vẻ kh tin vào mắt .
kh ngờ cô lại từ chối.
Cô từng van xin ta đưa cô về nhà đón năm mới, nhưng ta luôn coi thường cô vì cô là con ngoài giá thú của một , ều mà ta cho là nỗi ô nhục của .
Giờ thì cuối cùng cũng sẵn lòng cho cô cơ hội về nhà cùng đón năm mới.
Cô vô cùng vinh dự và vui mừng.
Thay vào đó, ta lạnh lùng nói "kh"?
Điều này đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của Phó Cảnh Thành về cô .
"Đừng lo, ta sẽ ở bên cạnh con và sẽ kh để những còn lại trong gia tộc họ Phó gây khó dễ cho con." Phó Cảnh Thành hiếm khi hứa như vậy.
Trước đây, ta chỉ là con trai ngoài giá thú của gia tộc họ Phó, với địa vị thấp kém.
Với tư cách là vợ ta, đương nhiên bà đối mặt với những ánh lạnh lùng và sự khinh miệt từ gia đình họ Phó khi trở về cùng .
Nhưng giờ mọi chuyện đã khác.
trai của đang hấp hối.
Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ trở thành thừa kế hợp pháp của gia tộc họ Phó.
Cô trở về với ta với tư cách là vợ, vì vậy đương nhiên là kh thể nào cô bị đàn áp như trước nữa.
Ông cũng đích thân hứa sẽ bảo vệ cô .
Cô ta còn muốn gì nữa?
Ôn Nhiễm cười khẩy khinh bỉ: " nghĩ sẽ rơi nước mắt vì biết ơn ?"
Vẻ mặt của Phó Cảnh Thành đầy cảm xúc.
Ôn Nhiễm lạnh lùng nói, "Xin lỗi, vừa nói là kh muốn chút nào! nên tìm khác ."
Khuôn mặt ển trai của Phó Cảnh Thành bỗng trở nên ảm đạm.
kh thể kh nhắc nhở cô, "Đừng quên, trước đây em đã ký một thỏa thuận bảo mật với , đồng ý hợp tác với để trở về nhà họ Phó với tư cách là vợ ."
Ôn Nhiễm nhíu mày.
Ông ta dừng lại một lát, do dự nói: "Nếu định dùng chuyện này để gây áp lực cho , thì kh còn cách nào khác ngoài việc nhượng bộ! Nhưng..."
Phó Cảnh Thành lập tức hỏi: "Nhưng mà ?"
Ôn Nhiễm thẳng vào mắt : "Nhưng tưởng sẽ đưa em gái trở về! Dù thì giờ cô đã ly dị , đây là thời ểm hoàn hảo để theo đuổi cô ..."
Nếu thể ép buộc ta đến với Ôn Kỳ, lẽ cô thể tuyên bố ly hôn sớm hơn.
Kh cần thiết tiếp tục chịu đựng sự ràng buộc này với ta ngay cả khi hai đã ly hôn.
Vẻ mặt của Phó Cảnh Thành đột nhiên trở nên phức tạp: "Những gì sẽ xảy ra giữa và Ôn Kỳ trong tương lai vẫn chưa thể biết được."
Ôn Nhiễm sững sờ.
Cô nghĩ rằng Phó Cảnh Thành cuối cùng cũng đã đợi Ôn Kỳ ly hôn và sẽ muốn cưới Ôn Kỳ càng sớm càng tốt.
Cuối cùng, ta mô tả mối quan hệ của với Ôn Kỳ là "một con số kh xác định".
Chuyện này quá kỳ lạ.
Ôn Nhiễm nheo mắt: " thể nào liên quan đến chủ nhân của chiếc khăn tay đó kh?"
Trước đó, cô đã đoán rằng Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ bắt đầu hẹn hò vì chiếc khăn tay đó.
Phó Cảnh Thành tin rằng Ôn Kỳ chính là đã cứu khi bị bắt nạt hồi nhỏ.
Nhưng cô luôn cảm th tình cảm của Phó Cảnh Thành dành cho Ôn Kỳ còn hơn thế nữa.
Nhưng thái độ do dự của Phó Cảnh Thành lúc này lại khiến cô nghi ngờ lần nữa.
Phó Cảnh Thành cau mày sâu sắc: " sẽ ều tra!"
Nếu ta thực sự phát hiện ra, chiếc khăn tay đó thuộc về khác.
Ôn Kỳ dám nói dối , coi như xong đời.
ta sẽ kh bao giờ dễ dàng tha thứ cho cô ta.
Ôn Nhiễm mím môi, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên.
Vì ta nói rằng ta đang ều tra, ều đó chứng tỏ những gì cô nói với ta trước đó đã tác dụng, và ta thực sự nghi ngờ Ôn Kỳ.
Chỉ riêng ều đó thôi đã đủ kỳ lạ .
Phó Cảnh Thành nghi ngờ Ôn Kỳ từ khi nào?
thật là ngoại tình là ều thú vị nhất kh?
Sau khi Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ ly hôn, mối quan hệ giữa họ thực sự trở nên lạnh nhạt.
Trước khi Ôn Nhiễm kịp nói thêm ều gì, ện thoại của Phó Cảnh Thành đột nhiên rung lên.
ta l nó ra, liếc một cái bước sang một bên để nghe ện thoại: "Alo!"
"Nhị thiếu gia!"
Điện thoại reo lên, trợ lý của Phó Cảnh Thành, Phàn Chính, báo tin: "Chuyện khủng khiếp đã xảy ra! Thiếu gia đã c.h.ế.t!"
Nghe vậy, vẻ mặt ển trai của Phó Cảnh Thành lập tức biến sắc, các khớp ngón tay đang cầm ện thoại khẽ run lên vì phấn khích.
trai của đã qua đời!
trai của cuối cùng cũng đã c.h.ế.t!
Thực ra đã chờ đến ngày này.
"Haha!"
Phó Cảnh Thành đột nhiên cười một cách kỳ lạ.
Các mạch m.á.u trên trán Ôn Nhiễm nổi lên giật giật.
ều gì đó kỳ lạ khó hiểu về Phó Cảnh Thành.
Thậm chí nó còn trở nên hơi biến thái.
"Bạn ổn chứ?" cô hỏi với vẻ khó hiểu.
Phó Cảnh Thành nheo mắt lại và đột nhiên quay sang cô.
Cảm xúc dâng trào trong mắt .
" bạn sẽ th một con hoàn toàn khác của !"
ta nói chuyện với cô bằng giọng đầy ý nghĩa, khuôn mặt thể hiện một chiều sâu khó lường.
Ôn Nhiễm khẽ nhíu mày.
kh hiểu rõ ý muốn nói gì.
Xét về mặt logic, Phó Cảnh Thành kh là cảm xúc d.a.o động mạnh.
Mồ côi cha mẹ từ nhỏ và sau đó được nhận nuôi bởi một gia đình giàu , ta luôn thận trọng và kín đáo, đồng thời luôn biết cách che giấu cảm xúc thật của .
Chuyện gì đã xảy ra lần này vậy? Điều gì khiến Phó Cảnh Thành lại bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ đến thế?
Phó Cảnh Thành kh giải thích thêm gì nữa và nh chóng rời khỏi phòng bệnh của cô.
...
Khi Ôn Nhiễm xuất viện, Thượng Liệt Duệ đích thân đến đón cô.
"Thủ tục xuất viện đã hoàn tất, quý khách thể về !"
bước đến, vòng tay qua eo thon của cô và thì thầm vào tai cô.
Ôn Nhiễm im lặng một lúc lâu.
Cô vẫn còn nghĩ về vẻ mặt kỳ lạ của Phó Cảnh Thành khi ta rời khỏi phòng bệnh của cô.
Như thể nhận th cô đang chìm đắm trong suy nghĩ, Thượng Liệt Duệ véo mạnh vào eo cô.
"Ừm?"
Ôn Nhiễm kêu lên đau đớn.
Thượng Liệt Duệ thì thầm vào tai cô, "Vừa nãy em đang nghĩ gì vậy?"
Ôn Nhiễm suýt nữa buột miệng nói, "Phó Cảnh Thành!"
Cô hối hận ngay khi vừa nói ra ều đó.
ta nhận ra những gì đã nói.
Thực tế là cô đã nhắc đến tên Phó Cảnh Thành trước mặt Thượng Liệt Duệ.
Trái tim của Thượng Liệt Duệ thắt lại đau đớn.
Một chút tổn thương thoáng hiện trên khuôn mặt ển trai của .
"Thật ra cô đang nghĩ đến chồng ?"
ta ghen đến mức gần như phát ên vì ghen tu.
Ngực phập phồng kh kiểm soát.
Chính là đã cứu cô khỏi bị thương.
đã luôn bên cạnh cô trong suốt thời gian cô nằm viện những ngày qua.
Tên khốn nạn chồng cô ta đâu ?
Họ đã biến mất kh dấu vết từ lâu, và chẳng ai còn quan tâm đến cô nữa.
Cô vẫn còn nghĩ về .
Cô thậm chí còn nhắc đến đó trước mặt .
Thượng Liệt Duệ ghen tị với chồng kinh khủng.
"... kh..." Ôn Nhiễm vô thức cố gắng giải thích.
Thượng Liệt Duệ đột nhiên ngẩng cao đầu.
Trước khi cô kịp nói thêm ều gì, đã cúi xuống và hôn cô.
"Hừm"
Mắt Ôn Nhiễm mở to, và cô khẽ phát ra một tiếng kêu.
Thượng Liệt Duệ như một con thú dữ được thả r, hôn và c.ắ.n cô một cách dâm đãng.
Nhưng vẫn cảm th như vậy là chưa đủ.
Ôn Nhiễm nghẹn thở vì những nụ hôn của , đến nỗi cô gần như kh thở nổi.
Cô theo bản năng cố gắng thoát khỏi ta.
Đôi tay mạnh mẽ của Thượng Liệt Duệ ôm chặt l eo cô, như thể muốn găm cô vào tận xương tủy .
Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nhiễm đỏ bừng.
muốn đẩy ra xa một chút.
Nhưng ngay khi cô đẩy ra, lại ôm chặt l cô hơn nữa, khiến cô càng thêm ngột ngạt.
Thượng Liệt Duệ kh hề biết chuyện gì đã xảy ra với .
Chỉ cần nhắc đến chồng cô thôi cũng đủ khiến ta nổi cơn ghen tu.
nhớ cô nhiều.
thích cô .
Ngay khi chạm vào môi và lưỡi cô , đã kh muốn rời .
Trong giấc mơ tràn ngập hình ảnh đôi môi, làn da của nàng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.