Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 101: Anh muốn cô giúp anh cởi quần
Cánh tay mạnh mẽ của Thương Liệt Duệ đặt lên vai Ôn Nhiễm, tạo nên một áp lực hiện hữu. May mắn là Giang Hạo đã nh chóng giải tán đám đ hiếu kỳ, Ôn Nhiễm mới thể thuận lợi dìu vào văn phòng CEO.
"Hộp sơ cứu ở đâu?" – Cô lo lắng hỏi sau khi ấn ngồi xuống sofa.
Thương Liệt Duệ chỉ tay về phía ngăn kéo tủ. Ôn Nhiễm vội vàng l hộp thuốc, bắt đầu tỉ mỉ sát trùng vết cắt trên má và tai . Sự tập trung cao độ khiến cô kh nhận ra ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào khuôn mặt , thâm trầm và nóng bỏng.
Sau khi dán xong miếng gạc cuối cùng, Ôn Nhiễm đứng dậy định rời : "Xong , chút việc". Cô kh thể trễ hẹn với Phó Cảnh Thành thêm phút nào nữa.
"Em kh định kiểm tra vết thương ở chân ?" – Thương Liệt Duệ đột ngột ngẩng đầu hỏi.
Ôn Nhiễm giật : "Chân cũng bị ?".
"Mảnh bình hoa vỡ b.ắ.n tung tóe như vậy, lẽ đã cứa vào ." – nhướng mày, giọng nói trầm thấp đầy vẻ mời gọi – " em kh giúp cởi quần ra xem thử?".
Ôn Nhiễm tròn mắt kinh ngạc, mặt lập tức đỏ bừng: "... kh tự cởi?". Tay bị thương đâu!
Thương Liệt Duệ cô đầy ẩn ý: "Em cởi và tự cởi, cảm giác hoàn toàn khác nhau. Em kh tò mò ?".
Biết lại bị trêu chọc, Ôn Nhiễm định quay lưng bỏ nhưng đã bị nh tay kéo lại, đặt ngồi gọn trên đùi . áp trán vào trán cô, hơi thở nóng hổi vờn qu chóp mũi: "Em lo lắng cho như vậy, chứng tỏ trong lòng em thực sự , đúng kh?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-101--muon-co-giup--coi-quan.html.]
Ôn Nhiễm cố chống chế rằng đó chỉ là để trả ơn cứu mạng. Thương Liệt Duệ nhân cơ hội này cũng cho cô biết đã cho ph phui bê bối của nhà họ Lương để họ kh còn đường lật lọng vụ án của Lương Thiên Long. Sự bảo bọc tuyệt đối này khiến Ôn Nhiễm cảm động thực sự.
"Cảm ơn !" – Cô chân thành nói.
"Vậy thì... cởi quần ra ." – lại nhắc lại, nụ cười r mãnh hiện rõ.
Để trả ơn, Ôn Nhiễm đ.á.n.h liều nhắm mắt đưa tay tìm khóa thắt lưng của . Nhưng vì kh th gì, bàn tay cô vô tình chạm cơ bụng săn chắc, trượt xuống thấp hơn... Cảm giác nóng bỏng và cứng rắn khiến đầu óc cô ong lên, vội mở bừng mắt ra.
"Cố ý à?" – Thương Liệt Duệ thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm.
" kh !" – Ôn Nhiễm cuống quýt giải thích, tai đỏ như sắp nhỏ máu.
Cuối cùng, cô l hết can đảm, tháo thắt lưng và giúp kéo quần xuống. Một tiếng "tạch" khô khốc vang lên giữa văn phòng yên tĩnh. Nhưng kiểm tra kỹ, chân hoàn toàn kh vết trầy xước nào! Ôn Nhiễm nhận ra bị lừa, nhưng ánh mắt cô vô tình liếc qua "chỗ đó" của ... nó đã phản ứng vô cùng mãnh liệt.
"!" – Cô lắp bắp.
" là đàn bình thường, bị em chạm vào lại chằm chằm như thế, kh phản ứng mới là lạ." – thản nhiên như mới là nạn nhân.
Ôn Nhiễm định mắng trơ trẽn thì đúng lúc này, ện thoại trong túi xách rung lên bần bật. Trên màn hình hiện rõ ba chữ: Phó Cảnh Thành.
Chưa có bình luận nào cho chương này.