Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 156: Anh ấy luôn nhầm chị gái mình với cô ấy!
Thượng Liệt Duệ nhướn mày Ôn Nhiễm: " chuyện gì vậy?"
Ôn Nhiễm trừng mắt đầy căm hận. Cô cảm th vô cùng khó chịu. Nếu biết trước đã sớm bảo Giang Hạo mang quần áo đến, cô đã chẳng "thừa hơi" mà l chiếc quần lót mới mua kia ra cho làm gì.
Chẳng hành động đó của cô suýt nữa đã khiến hiểu lầm rằng cô đang cố tình ám chỉ ều gì đó ? Cô hồi lâu, cuối cùng chỉ biết bất lực thở dài: "Kh gì! Bỏ !"
Cô quay vào bếp ăn sáng để lẩn tránh ánh mắt trêu chọc của . Khi Thượng Liệt Duệ bước ra từ phòng tắm, đã thay một bộ vest phiên bản giới hạn hoàn toàn mới do Giang Hạo mang tới. Chất liệu cao cấp cùng kiểu dáng cắt may tinh tế khiến dáng cao lớn của càng thêm oai vệ, gương mặt ển trai như một tác phẩm êu khắc hoàn hảo.
Ôn Nhiễm sững sờ trong giây lát. thực sự đẹp trai. Tuy nhiên, cô nh chóng l lại bình tĩnh, tự nhắc nhở bản thân kh được để vẻ nam tính của quyến rũ thêm lần nữa.
"Đi thôi, sẽ đưa em đến c ty." – Thượng Liệt Duệ khoác tay qua vai cô.
Ôn Nhiễm theo bản năng né tránh ngay lập tức: "Kh cần đâu..."
Thượng Liệt Duệ cau mày: "Tại kh?"
"Lát nữa sẽ tự , trước !" – Cô kiên quyết từ chối. Nếu bị đồng nghiệp th hai cùng bước ra từ một chiếc xe, d tiếng của cô sẽ tiêu đời. Cô kh muốn bị gắn mác "dùng thân xác đổi l vị trí".
Ánh mắt Thượng Liệt Duệ bỗng trở nên sâu thẳm và sắc bén: "Em sợ mọi phát hiện ra mối quan hệ của chúng ta đến thế ?"
Ôn Nhiễm ngửa đầu hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ muốn c khai ?". Cô nghĩ rằng việc này sẽ ảnh hưởng xấu đến d tiếng của một Chủ tịch như khi dây dưa với cấp dưới đã " chồng".
Bất ngờ thay, Thượng Liệt Duệ đáp lại một cách dứt khoát: "Dĩ nhiên là muốn ! ước gì mọi đều biết về mối quan hệ của chúng ta. Bất cứ khi nào em muốn c khai, luôn sẵn sàng."
Nói xong, quay rời , để lại Ôn Nhiễm đứng đó trong kinh ngạc. Dù muốn đưa cô , nhưng hiểu đã ép cô quá mức trong phòng tắm sáng nay, cô cần thời gian để thích nghi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-156--ay-luon-nham-chi-gai-minh-voi-co-ay.html.]
...
Vài ngày sau đó, Thượng Liệt Duệ kh xuất hiện nữa. Điều này khiến Ôn Nhiễm dần thư giãn và giảm bớt căng thẳng. Cô chợt nhớ ra và Phó Cảnh Thành đã ly hôn được một thời gian, kh biết ta đã dọn đồ chưa.
Chiều hôm đó sau giờ làm, Ôn Nhiễm trở về căn nhà tân hôn cũ. Khi mở cửa, cô kinh ngạc th mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Kh chỉ nội thất, mà ngay cả đồ đạc cá nhân của Phó Cảnh Thành cũng vẫn còn đó. Cô đã nhắc ta dọn từ hôm ở nhà cũ họ Phó, tại ta vẫn chưa động tĩnh gì?
Sau khi Thượng Liệt Duệ rời với lời khẳng định muốn c khai mối quan hệ, Ôn Nhiễm được vài ngày bình yên để l lại tinh thần. Cô quyết định trở về căn hộ tân hôn cũ để xem Phó Cảnh Thành đã dọn đồ chưa. Thế nhưng, đập vào mắt cô là một căn nhà vẫn vẹn nguyên như cũ, thậm chí cả đồ dùng cá nhân của ta cũng chẳng xê dịch l một ly.
Trong lúc thu dọn nốt những thứ còn sót lại, Ôn Nhiễm vô tình tìm th một chiếc khăn tay cũ trong phòng của Phó Cảnh Thành. Khi cô vừa cầm lên, Phó Cảnh Thành đột ngột xuất hiện với vẻ mặt lạnh lùng và mỉa mai.
"Rõ ràng là cô đã l trộm nó từ phòng , vậy mà còn dám tự tiện cầm lên ?" – Phó Cảnh Thành bước tới, giật l chiếc khăn tay từ tay cô.
Ôn Nhiễm cười khẩy: " nghĩ thèm khát gì đồ đạc của à? chỉ đang dọn dẹp nhà của thôi."
Phó Cảnh Thành chiếc khăn tay với ánh mắt đầy trân trọng, một vẻ mặt mà Ôn Nhiễm chưa từng th khi ta đối diện với cô. ta gằn giọng: "Cô thể l bất cứ thứ gì khác trong phòng này nếu muốn, nhưng tuyệt đối kh được động vào chiếc khăn tay này!"
"Tại ?" – Ôn Nhiễm cau mày, cảm th vô cùng khó hiểu trước thái độ gay gắt của ta.
Lúc này, vì cả hai đã ly hôn, Phó Cảnh Thành chẳng còn gì để giấu giếm. ta chiếc khăn cũ kỹ, giọng nói bỗng chốc trở nên dịu dàng nhưng đầy chua chát: "Chiếc khăn tay này là của Ôn Kỳ!"
"Cái gì?" – Ôn Nhiễm thốt lên kinh ngạc. Chiếc khăn tay này rõ ràng là của cô, ta lại khẳng định chắc nịch nó là của chị gái cô?
Phó Cảnh Thành lạnh lùng giải thích: "Ngày xưa từng bị bắt nạt ở trường, chính Ôn Kỳ là đã đứng ra cứu . Chiếc khăn tay này cô đã dùng để lau vết thương cho hồi đó, vẫn luôn giữ gìn nó..."
Nghe đến đây, Ôn Nhiễm hoàn toàn sững sờ, đầu óc như tiếng sấm nổ ngang tai. Cô nhớ lại năm đó, chính cô là đã cứu một bé bị bắt nạt, cũng chính cô đã để lại chiếc khăn tay này.
Hóa ra b lâu nay, Phó Cảnh Thành luôn nhầm lẫn ân nhân cứu mạng của là Ôn Kỳ! Sự sủng ái vô ều kiện mà ta dành cho chị gái kia, hóa ra lại bắt một sự nhầm lẫn tai hại đến nực cười này ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.