Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 177: Cô từ chối về nhà cùng anh
Gân x trên trán Ôn Nhiễm giật liên hồi. Cô kh kìm được quay sang Thượng Liệt Duệ. Gương mặt lúc này kh chỉ đơn giản là u ám, mà là một sự phẫn nộ bị kìm nén đến cực ểm.
chắc c chưa bao giờ tưởng tượng nổi nhân viên của lại những ảo tưởng bệnh hoạn về như thế. Bọn họ dám mượn văn phòng của CEO để làm chuyện đồi bại, đã vậy phụ nữ kia còn dám gọi tên trong cơn hưng phấn.
"Chủ tịch Thượng... em yêu ... Thượng tổng..." – Tiếng rên rỉ của phụ nữ vẫn vang lên đều đặn.
Kẻ đàn kia tức giận tát mạnh một cái: "Cô muốn hay muốn Thượng Liệt Duệ?"
"Dĩ nhiên là Thượng tổng ... ưm..."
Ôn Nhiễm cảm nhận rõ lồng n.g.ự.c Thượng Liệt Duệ đang phập phồng vì giận dữ. Hai kẻ này chắc c đã đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp của . Nhưng khi cô ngước , cô lại bắt gặp một đôi mắt đen rực sáng, toát ra một luồng khí vừa nguy hiểm vừa si mê. kh hề ra trừng phạt họ ngay lập tức, mà trái lại, cúi xuống, mãnh liệt hôn lên môi cô.
Ôn Nhiễm mở to mắt kinh hãi. Cô định đẩy ra vì sợ cặp đôi kia phát hiện. Nếu bị bắt gặp trong tình trạng này, d tiếng của cô sẽ tan tành, ta sẽ nói cô leo lên vị trí trợ lý bằng những thủ đoạn bất chính. Nhưng Thượng Liệt Duệ dường như chẳng quan tâm. hôn cô ên cuồng, bị ám ảnh bởi mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể cô.
Cơn hoảng loạn khiến toàn thân Ôn Nhiễm run rẩy. Khi bàn tay bắt đầu luồn vào dưới váy, sóng thần khoái cảm và sự sợ hãi ập đến khiến cô nghẹt thở. Trong khoảnh khắc cao trào, cô kh kìm được thốt lên một tiếng nhẹ: "A!"
"Ai đó?!" – phụ nữ bên ngoài giật đẩy gã đàn ra. Cả hai vội vàng chỉnh đốn trang phục trong hoảng loạn. Gã đàn kéo khóa quần, hét lên đầy vẻ hung hãn để che giấu sự sợ hãi: "Ai? Bước ra đây!"
Ôn Nhiễm run b.ắ.n , nhưng Thượng Liệt Duệ đã vỗ nhẹ vai cô trấn an. lạnh lùng đứng dậy, bước ra khỏi bóng tối.
"Thượng... Thượng tổng?!" – Gã đàn suýt chút nữa thì ngã quỵ. Gương mặt tái mét, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng.
"Cút!" – Chỉ một từ duy nhất thoát ra từ môi Thượng Liệt Duệ, mang theo uy nghiêm của một vị đế vương.
Gã đàn sợ đến mức suýt tè ra quần, cắm đầu chạy mất dạng, bỏ mặc cả tình của . phụ nữ kia cũng sững sờ, mặt kh còn giọt m.á.u khi nhận ra vị CEO mà vừa "gọi tên" đang đứng ngay trước mặt. Cô ta cũng vội vã tháo chạy như gặp quỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-177-co-tu-choi-ve-nha-cung-.html.]
Văn phòng trở lại sự im lặng. Thượng Liệt Duệ quay lại Ôn Nhiễm, gương mặt cô lúc này đã đỏ bừng vì dư âm của cơn hoảng loạn và sự thân mật lúc nãy.
"Tiếp tục chứ?" – tiến lại gần, giọng khàn khàn đầy quyến rũ.
"Kh, thả ra!" – Ôn Nhiễm phản xạ theo bản năng, lùi lại phía sau.
Thượng Liệt Duệ ép cô vào tủ, ánh mắt thâm sâu: "Em chắc chứ? Em định giải quyết cơn cuồng loạn này thế nào?"
Ôn Nhiễm xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Cô đỏ mặt xin : "Đưa t.h.u.ố.c cho !"
cúi xuống, thì thầm vào tai cô: " đã nói , khi nào em đến nhà , sẽ đưa nó cho em."
"...!" – Ôn Nhiễm bực bội trừng mắt. ta rõ ràng là đang dùng t.h.u.ố.c để dụ dỗ cô.
"Tối nay về nhà nhé?" – đề nghị.
"Kh..." – Ôn Nhiễm từ chối. Hôm nay chuyện của mẹ cô đã chiếm hết tâm trí, cô thực sự mệt mỏi và chỉ muốn ở một . Thượng Liệt Duệ dù thất vọng nhưng cuối cùng cũng kh ép buộc: "Được , đưa em về."
...
Chiếc xe sang trọng dừng trước cổng khu chung cư Hairun International. Ôn Nhiễm tháo dây an toàn định bước xuống xe thì bị giữ tay lại.
"Kh định hôn tạm biệt ?" "Chẳng lúc nãy ở văn phòng đã hôn đủ ?" – Cô vùng ra, đẩy cửa xe thẳng vào khu nhà.
Thượng Liệt Duệ lặng lẽ theo bóng lưng cô cho đến khi cô biến mất sau cánh cửa thang máy mới lái xe rời .
Tuy nhiên, ngay khi Ôn Nhiễm vừa bước ra khỏi thang máy ở tầng nhà , một bóng đen bất ngờ lao ra. Trước khi cô kịp kêu cứu, kẻ đó đã thô bạo túm l cánh tay cô, đẩy mạnh cô vào bức tường lạnh lẽo phía sau...
Chưa có bình luận nào cho chương này.