Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 202: Ngoan nào, đổi chồng đi, anh ta không hợp với em!
Ngày hôm sau.
Ánh sáng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua khe rèm cửa, soi sáng hai bóng hình đang ôm nhau ngủ trên chiếc giường lớn. Thượng Liệt Duệ từ từ mở mắt. phụ nữ nhỏ bé trong vòng tay , gương mặt ển trai của chợt hiện lên vẻ dịu dàng chưa từng th.
nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang đặt trên eo cô, khẽ vuốt những sợi tóc lòa xòa bên má. Gương mặt th tú, trắng ngần của Ôn Nhiễm hiện ra rõ nét. Đôi mắt cô nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ run nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn. Cô hơi nhíu mày, dường như ngay cả trong giấc mơ cũng đầy rẫy nỗi lo âu.
Thượng Liệt Duệ dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve nếp nhăn trên trán cô, muốn xoa dịu sự bồn chồn . Khi chạm vào, Ôn Nhiễm khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mi rung động từ từ mở ra.
Vừa th gương mặt phóng đại của đàn ngay sát cạnh, Ôn Nhiễm giật hét lên vì sợ hãi. Cô chợt nhớ ra tối qua chính đã bế cô lên giường. đã hứa sẽ sang phòng khách ngủ sau khi cô ngủ say, vậy mà sáng ra, kh những kh mà còn nằm chung giường với cô cả đêm!
"... lại ở trên giường của ?" Ôn Nhiễm vừa xấu hổ vừa bực bội thốt lên.
Thượng Liệt Duệ nhướng mày, nở nụ cười gian tà: "Em chắc đây là giường của em chứ?"
Ôn Nhiễm cứng họng: "..."
Chưa kịp phản đòn, cô đã bị kéo mạnh vào lòng. lăn một cái, vững vàng ép chặt cô xuống dưới thân . Sau một đêm, cằm Thượng Liệt Duệ lún phún vài sợi râu x li ti, tr càng thêm phong trần và nam tính. áp sát má vào má cô, cảm giác hơi nhói và tê dại lan tỏa.
Ôn Nhiễm theo bản năng chống tay vào n.g.ự.c đẩy ra: " tránh xa ra một chút!"
Thực tế, đàn vào buổi sáng sớm là sinh vật nguy hiểm nhất. Cô thực sự hối hận vì đã tin lời đêm qua.
Thượng Liệt Duệ cô chằm chằm từ trên cao, ánh mắt nóng bỏng như muốn nuốt chửng con mồi. Đôi gò má Ôn Nhiễm đỏ bừng, tim đập loạn nhịp kh kiểm soát được.
"... rửa mặt." Cô luống cuống tìm cách thoát thân, nhưng Thượng Liệt Duệ đâu cho cô cơ hội đó. cúi xuống, đôi môi mỏng áp mạnh lên môi cô, chặn đứng mọi lời định nói.
Ôn Nhiễm mở to mắt kinh ngạc. ta ên ? Vừa thức dậy chưa kịp đ.á.n.h răng đã cưỡng hôn! Thượng Liệt Duệ chậm rãi nhấm nháp đôi môi mềm mại của cô, một tay siết chặt vòng eo thon khiến cô kh thể cử động, chỉ biết thụ động chấp nhận nụ hôn sâu này.
Đến khi cô gần như sắp nghẹt thở, Thượng Liệt Duệ mới bu ra, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
"Đã bao lâu mà em vẫn chưa học được cách thở khi hôn ?" áp trán vào trán cô, khẽ cười trêu chọc.
Ôn Nhiễm yếu ớt lườm một cái, kh thèm đáp lại. Thượng Liệt Duệ cô đầy ẩn ý: "Chồng em kh dạy em ều đó ?"
Th cô im lặng, lại ghé sát tai cô thì thầm: "Nếu kh dạy, vậy để dạy em!"
Ôn Nhiễm giật khi th định hôn tiếp, vội vã bịa chuyện: "... cần vệ sinh!" Nhân lúc do dự, cô đẩy mạnh ra chạy biến vào phòng tắm.
Thượng Liệt Duệ định đuổi theo thì ện thoại reo lên. Là mẹ – bà Đào Ngọc Linh gọi tới.
"Mọi chuyện giữa con và Th Th thế nào ?" Bà Đào kh giấu nổi vẻ lo lắng.
Thượng Liệt Duệ lạnh nhạt: "Kh tiến triển gì cả. Con đã nói là con kh thích cô ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-202-ngoan-nao-doi-chong-di--ta-khong-hop-voi-em.html.]
"Vậy con thích ai?"
Thượng Liệt Duệ vô thức liếc về phía cửa phòng tắm đang đóng chặt, giọng trầm xuống: "Chắc c kh cô ta."
biết Phó Đan Th chỉ là con cờ trong tay chú hai của . Bà Đào Ngọc Linh thở dài: "Nếu con kh chinh phục được con gái thích, thì hãy cân nhắc đến Th Th..."
"Ai nói con kh chinh phục được cô ?" Thượng Liệt Duệ ngắt lời mẹ, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa kia. Sớm muộn gì, cũng sẽ khiến Ôn Nhiễm thuộc về cả thể xác lẫn tâm hồn.
"Được , nếu trước cuối năm con đưa được cô về ra mắt, mẹ sẽ kh hối thúc con nữa!"
...
Khi Ôn Nhiễm bước ra ngoài, Thượng Liệt Duệ đã xuống lầu. Cô thay quần áo xuống phòng ăn.
" thể đưa t.h.u.ố.c cho được chưa?" Cô hỏi ngay khi th . Đây là thứ cô luôn mong muốn để kiểm soát căn bệnh của .
Thượng Liệt Duệ cô: "Dạo này em còn hay lên cơn kh?"
"Hiếm khi tái phát, nhưng t.h.u.ố.c vẫn an tâm hơn."
"Ăn sáng xong sẽ đưa cho em."
Bữa sáng diễn ra trong kh gian yên tĩnh đến lạ kỳ. Đột nhiên, Thượng Liệt Duệ phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi khiến Ôn Nhiễm sững sờ: "Chồng em biết chuyện của chúng ta kh?"
Ôn Nhiễm khựng lại. Ánh mắt Thượng Liệt Duệ trở nên sâu thẳm: "Em định cứ tiếp tục vụng trộm với sau lưng ?"
Gương mặt Ôn Nhiễm cứng đờ. Cô chưa nói với rằng và Phó Cảnh Thành thực chất đã ly hôn. Trong mắt , đây vẫn là một mối quan hệ ngoài luồng. Cô tưởng đã chán ng trò chơi này nên lạnh lùng đáp: "Nếu muốn chấm dứt thì cứ nói thẳng, kh cần l chồng ra làm cái cớ."
Thượng Liệt Duệ cô đăm đăm: "Ý là, em chưa từng nghĩ đến việc ly hôn ? Em ngủ với bao nhiêu lần mà ta kh hề hay biết, rõ ràng là chẳng mảy may quan tâm đến em."
Ôn Nhiễm nhíu mày: "Đó là chuyện riêng của ."
Cô cảm th Thượng Liệt Duệ đang cố tình dẫn dụ ly hôn, nhưng chẳng họ đã thỏa thuận chỉ là bạn tình thôi ? lại quan tâm quá mức như vậy?
"Việc đó kh liên quan đến !"
Thượng Liệt Duệ vẫn kiên trì, tiến lại gần cô, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc: "Ngoan nào, thay chồng ! ta kh hợp với em, càng kh xứng đáng với em!"
"..."
Ôn Nhiễm vừa định cãi lại thì Thượng Liệt Duệ đã cúi đầu, c.ắ.n nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô, chặn đứng mọi lời phản kháng.
Một nụ hôn mang theo tính chiếm hữu ên cuồng lại bắt đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.