Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -

Chương 221: Cô ấy chẳng phải là món quà tuyệt vời nhất sao?

Chương trước Chương sau

"Đây là cái gì?"

Ôn Kỳ cầm tờ gi ly hôn lên, tay hơi run rẩy. Khi mở ra, vẻ mặt cô ta biến đổi từ ngỡ ngàng sang kinh ngạc tột độ. "Gi chứng nhận ly hôn của và Ôn Nhiễm... là thật ?"

Phó Cảnh Thành cô ta bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng: " đã ly hôn . Bây giờ, cô thể nói cho biết chủ nhân chiếc khăn tay đó đang ở đâu kh?"

Ôn Kỳ vẫn dán mắt vào tờ gi, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc khó tả. Nh quá! Tại họ thể ly hôn nh đến thế? Hiện tại Phó Cảnh Thành đã là thừa kế duy nhất của gia tộc họ Phó, tiền đồ vô lượng, lẽ nào Ôn Nhiễm lại ngu ngốc đến mức từ bỏ vị trí thiếu phu nhân dễ dàng như vậy? Cô ta nghi ngờ hỏi lại: " đang lừa đúng kh? Tờ gi này là giả!"

Sắc mặt Phó Cảnh Thành tối sầm lại: "Nếu kh tin, cô thể tự đến Cục Dân chính mà kiểm tra!"

Lời khẳng định đ thép khiến Ôn Kỳ vỡ òa trong sung sướng. Nếu họ thực sự ly hôn, chẳng cơ hội để cô ta bước chân vào hào môn lại mở ra ? " thực sự... kh còn muốn Ôn Nhiễm nữa ?"

" đã làm theo yêu cầu của cô. Bây giờ, nói !" Phó Cảnh Thành kh muốn lãng phí thêm một giây nào với phụ nữ này.

Ôn Kỳ l lại vẻ ngạo mạn: "Yêu cầu của ly hôn Ôn Nhiễm VÀ cưới !"

Phó Cảnh Thành giận dữ đến mức gân x trên trán nổi lên. túm l cổ áo cô ta, gằn giọng: "Đồ khốn, đừng mà được đằng chân lân đằng đầu! Cô nghĩ là ai mà đòi cưới? Cô kh tìm kiếm, lại còn lừa dối b lâu nay. kh tính sổ cũ đã là nhân nhượng lắm !"

Ôn Kỳ bị siết cổ đến nghẹt thở, nhưng vẫn nghiến răng thách thức: "Trừ khi kh muốn gặp lại cô nữa... Nếu bây giờ biết sự thật, sẽ chẳng còn gì cả." Cô ta hiểu rõ, nếu để biết đó là Ôn Nhiễm, cô ta sẽ bị tống khứ ngay lập tức.

"Cô dám đe dọa ?" Đôi mắt Phó Cảnh Thành đỏ ngầu. Nhưng vẻ mặt sẵn sàng c.h.ế.t của Ôn Kỳ, đột nhiên bu tay, ra lệnh cho tài xế: "Đưa cô ta về biệt thự, nhốt xuống tầng hầm. Kh lệnh của , kh được cho cô ta ăn uống gì hết."

Ôn Kỳ hoảng sợ: " định làm gì? G.i.ế.c diệt khẩu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-221-co-ay-chang-phai-la-mon-qua-tuyet-voi-nhat-.html.]

"Con kh thể sống quá ba ngày nếu thiếu nước. Để xem cô trụ được bao lâu." Phó Cảnh Thành cười nham hiểm. Đây là lần đầu tiên Ôn Kỳ nhận ra đàn này đáng sợ đến nhường nào. Sự nịnh bọt trước đây của ta chỉ là lớp mặt nạ để khai thác th tin.

"Nếu g.i.ế.c , sẽ mất dấu cô mãi mãi!" cô ta gào lên.

"Cô nghĩ chỉ một con đường là cô ?" Phó Cảnh Thành lạnh lùng đáp. đã cử ều tra từ các hướng khác, việc ép cô ta chỉ là cách nh nhất mà thôi.

...

Cùng lúc đó, tại một bữa tiệc sinh nhật sang trọng dành cho Thượng Liệt Duệ. Tần Nguyệt Triều cùng hội bạn thân đang ép nhắm mắt ước nguyện trước chiếc bánh kem tinh xảo. Thượng Liệt Duệ vốn kh tin vào những ều này, nhưng vì nể bạn bè, khẽ nhắm mắt.

Trong tâm trí lúc này chỉ một hình bóng duy nhất: Hy vọng Ôn Nhiễm sớm dứt khoát chuyện ly hôn và đồng ý trở thành bạn gái của .

Tiệc chưa tàn, Thượng Liệt Duệ đã vội vã trở về biệt thự. đã chờ cô nhiều giờ đồng hồ, tưởng chừng tối nay cô sẽ kh đến. Nhưng ngay trước khoảnh khắc bước sang ngày mới, bóng dáng quen thuộc của Ôn Nhiễm đã xuất hiện.

Vừa th cô, tim Thượng Liệt Duệ đập loạn nhịp. lao đến bế bổng cô vào lòng.

"Chờ một chút..." Ôn Nhiễm vùng vẫy, mặt đỏ bừng: "Hôm nay sinh nhật , mua quà..."

Thượng Liệt Duệ áp trán vào trán cô, hơi thở nóng hổi phả lên da thịt: "Chẳng em chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà từng ?"

Ôn Nhiễm còn chưa kịp hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu nói , nụ hôn nồng cháy của đã phủ xuống. hôn cô cuồng nhiệt nhưng cũng đầy dịu dàng, khiến cô như thiếu oxy, chỉ biết vòng tay ôm chặt l cổ để tìm ểm tựa.

bế cô đặt xuống sofa phòng khách. Trong kh gian yên tĩnh, Ôn Nhiễm cảm th như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương, dập dìu theo từng đợt sóng tình mãnh liệt của đàn phía trên... Cô hoàn toàn bị nhấn chìm trong cảm giác thăng hoa .

Khi Ôn Nhiễm mở mắt ra lần nữa, ánh ban mai đã nhạt nhòa bên ngoài cửa sổ. Cô th Thượng Liệt Duệ đang ân cần lau cho . Nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, mặt cô nóng bừng như lửa đốt, vội vàng nhắm mắt lại giả vờ ngủ vì quá xấu hổ. Sau một lúc, sự mệt mỏi lại kéo cô vào giấc ngủ sâu trong vòng tay ấm áp của đàn .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...