Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 43: Phải chăng anh đã yêu?
"Bố vừa hỏi thăm con đ. Đến nhà cũ ngay !" Phó Cảnh Thành ra lệnh qua ện thoại bằng giọng lạnh lùng.
Thương Liệt Duệ liếc phụ nữ đang ngủ say bên cạnh, khẽ đáp: "Cô vẫn đang ngủ, chắc sẽ kh sang đâu."
Ánh mắt Phó Cảnh Thành co rút lại, lửa giận bùng lên: " là ai? lại cầm máy của vợ ?"
" là sếp của cô . Hiện giờ cô đang ngủ trên xe ," Thương Liệt Duệ thản nhiên trả lời. Phó Cảnh Thành định gặng hỏi thêm thì đầu dây bên kia đã cúp máy. ta tức giận đ.ấ.m mạnh vào tường.
Hóa ra đây là lý do cô muốn ly hôn ? Vì gã đàn này? Một cảm giác ghen tu kỳ lạ, thứ mà ta ngỡ chỉ dành cho Ôn Kỳ, đột nhiên dâng trào mãnh liệt. Dù kh yêu Ôn Nhiễm, ta cũng kh thể chấp nhận việc cô "ve vãn" đàn khác ngay khi vẫn còn là vợ ta.
Khi Ôn Nhiễm tỉnh dậy, xe đã đậu dưới hầm nhà cô. Thương Liệt Duệ đã rời từ lâu vì việc gấp. nhận được cuộc gọi báo mẹ lên cơn đau tim, nhưng khi về đến nhà họ Thương, mới biết bị lừa. Mẹ , bà Đào Ngọc Linh, hoàn toàn khỏe mạnh và đang vui vẻ sắp xếp một buổi xem mắt cho với Phó Đan Th – tiểu thư nhà họ Phó.
Dù bị ép ăn tối cùng gia đình họ Phó, Thương Liệt Duệ vẫn giữ thái độ xa cách. Sau khi khách về, thẳng thừng tuyên bố với mẹ: "Con kh thích cô ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-43-phai-chang--da-yeu.html.]
Bà Đào Ngọc Linh thở dài: "Vậy con thích kiểu con gái thế nào? Bao nhiêu tiểu thư d giá con đều kh ưng, con định độc thân cả đời ?"
Ngay khoảnh khắc đó, hình ảnh Ôn Nhiễm chợt hiện lên trong tâm trí Thương Liệt Duệ. sững sờ. Chẳng lẽ... thực sự thích cô ? Chị gái , Thương Nguyên, cũng nghi ngờ em trai vấn đề về xu hướng tính d.ụ.c vì chưa bao giờ th hẹn hò. Thương Liệt Duệ chỉ cười nhạt bỏ . Trở lại xe, vô tình th một tia sáng lóe lên từ khe ghế. nhặt lên đó là một chiếc b tai bằng đá sapphire. Chiếc xe này chưa từng chở phụ nữ nào ngoài Ôn Nhiễm. Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi .
Đêm khuya, Phó Cảnh Thành trở về nhà khi đã quá nửa đêm. Lời nhắc nhở của cha về việc sớm con với Ôn Nhiễm vẫn vang vọng bên tai. Bước chân ta thay vì về phòng lại dừng trước cửa phòng ngủ của cô.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Ôn Nhiễm đang ngủ say. Mái tóc dài xõa tung trên gối, cổ áo ngủ bằng lụa hơi trễ xuống để lộ làn da trắng mịn màng. Cảnh tượng khơi dậy d.ụ.c vọng nguyên thủy trong lòng Phó Cảnh Thành. ta tự nhủ chỉ đang ham muốn thể xác, còn trái tim vẫn thuộc về Ôn Kỳ. Nhưng sâu xa, ta muốn "đánh dấu chủ quyền" để trả đũa gã đàn trong ện thoại lúc nãy.
Phó Cảnh Thành ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô. Cảm giác lạnh buốt khi chạm vào khiến Ôn Nhiễm giật tỉnh giấc. th đàn trước mặt, cô hoảng hốt bật dậy:
"... lại vào phòng ?"
Sự xuất hiện đột ngột của ta trong kh gian riêng tư của cô sau bao ngày lạnh nhạt khiến Ôn Nhiễm cảm th một nỗi bất an tột độ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.