Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 65: Sếp lớn đưa cô về nhà và "chiếm" giường của anh
Trong giây lát, đầu óc Ôn Nhiễm trống rỗng. Cô cứ ngỡ đang mơ. Một nhóm vệ sĩ cao lớn, mặt lạnh lùng đột nhiên xuất hiện khiến cả quán bar lập tức im bặt. Cảm giác ngạt thở bao trùm khiến mọi đều nín thở thận trọng.
Ôn Nhiễm nghiêng đầu, đàn trước mặt với ánh mắt lờ đờ vì men rượu. Cô vẫy tay chào : "Chào , tr hơi giống sếp của ..."
Thương Liệt Duệ nhíu mày, kéo cô vào lòng để kiểm tra xem cô bị thương kh. Mùi rượu nồng nặc xộc lên khiến kh khỏi cau mày xuống phụ nữ trong tay . Rõ ràng là cô đã say đến mức kh còn nhận ra ai với ai nữa!
"Muốn uống nước cùng nhau kh... hả?" Ôn Nhiễm định mời , nhưng lời chưa dứt, Thương Liệt Duệ đã đột ngột bế bổng cô lên. Cơ thể bất ngờ bị nhấc bổng khiến đầu óc cô càng quay cuồng. Cô vội vàng đẩy vào n.g.ự.c : "Thả em ra, em... em muốn tự ..."
Thương Liệt Duệ phớt lờ sự chống cự của cô, sải bước ra khỏi quán bar. Vừa ra tới cửa, cơn gió đêm khiến Ôn Nhiễm tỉnh táo hơn một chút, nhưng bụng cô bắt đầu cồn cào. "Thả xuống ngay, sắp nôn ! Thật đ!"
Th sắc mặt cô tái nhợt, Thương Liệt Duệ vội đặt cô xuống. Ôn Nhiễm lao ra vệ đường nôn mửa dữ dội. vẻ mặt đau khổ của cô, Thương Liệt Duệ cảm th lòng quặn thắt. nhẹ nhàng vỗ lưng cô, tự tay mở nắp chai nước khoáng, đưa lên môi cô để cô súc miệng.
Sau khi tỉnh táo hơn, Ôn Nhiễm nhận ra gương mặt ển trai trước mắt chính là Thương Liệt Duệ. Cô ngượng ngùng cảm ơn: "Thưa Thương, cảm ơn nhiều, xin lỗi vì lại làm phiền ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-65-sep-lon-dua-co-ve-nha-va-chiem-giuong-cua-.html.]
"Đi thôi, đưa em về!" Thương Liệt Duệ dứt khoát.
Ngồi trên chiếc xe sang trọng, Ôn Nhiễm kh khỏi tò mò: "Tại tối nay lại ở quán bar đó?". Thương Liệt Duệ kh trả lời trực tiếp mà cô bằng đôi mắt sâu thẳm: " em kh nghe ện thoại của ?". Ôn Nhiễm l ện thoại ra, quả nhiên hơn chục cuộc gọi nhỡ từ .
Cô lo lắng giải thích việc tự ý nghỉ làm vì cãi nhau với mẹ. Cô cứ ngỡ sếp sẽ chỉ trích, nhưng Thương Liệt Duệ chỉ cô chăm chú, bất ngờ nắm l tay cô. Hơi ấm từ bàn tay cùng ánh đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ tạo nên một cảm giác dịu dàng đến lạ thường. Ôn Nhiễm khẽ rụt tay lại, ra cửa sổ dần vì mệt mỏi.
Thương Liệt Duệ kéo cô tựa vào vai . Mùi hương tóc cô hòa quyện với mùi rượu còn vương vấn. khuôn mặt đang ngủ của cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô nhẹ nhàng vuốt ve. thừa nhận quan tâm đến cô đến mức đã cử tìm kiếm khắp thành phố khi kh liên lạc được. chăng chỉ thèm khát thân thể cô, hay còn ều gì sâu đậm hơn?
...
Sáng hôm sau, Ôn Nhiễm tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội. Căn phòng hiện ra trước mắt là một phòng ngủ sang trọng với t màu đen trắng tối giản, nam tính. Đây chắc c kh khách sạn, mà là... nhà của Thương Liệt Duệ?
Cô nh chóng kiểm tra quần áo, may mắn là mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Nhưng mùi hương nam tính đặc trưng trên chiếc giường này cho th đây chính là giường của .
Vừa định xuống giường, cánh cửa bị đẩy mở. Thương Liệt Duệ bước vào trong chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, để lộ lồng n.g.ự.c rắn chắc với những múi cơ vạm vỡ. Chứng kiến cảnh tượng "mãn nhãn" này vào sáng sớm khiến Ôn Nhiễm kh khỏi đỏ mặt, tim đập thình thịch. Dù đang bị thương, nhưng khí chất hoang dã và khỏe khoắn của vẫn khiến ta choáng ngợp. vẻ như... sếp lớn của cô "mạnh mẽ" trong những chuyện đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.