Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 90: Ông chủ lớn muốn đích thân chăm sóc cô ấy
Ánh mắt Ôn Nhiễm lạnh lẽo như băng giá. Nếu là trước đây, những lời buộc tội vô căn cứ của Phó Cảnh Thành sẽ khiến cô nghẹt thở vì uất ức. Nhưng giờ đây, cô chỉ th nực cười.
" kh biết tại lại ở đồn cảnh sát ?" – Cô lạnh lùng đáp trả.
Phó Cảnh Thành mím chặt môi, im lặng. Nghe tin Ôn Kỳ bị đưa , ta đã hốt hoảng chạy đến ngay để bảo lãnh, vì ta biết Ôn Kỳ sợ nhất là chuyện này lọt đến tai gia đình. Thói quen bảo vệ Ôn Kỳ suốt nhiều năm qua đã khiến ta mặc định rằng: bất cứ khi nào Ôn Kỳ gặp rắc rối, chắc c là do Ôn Nhiễm gây ra.
Phó Cảnh Thành Ôn Nhiễm. Gương mặt cô tái nhợt, tiều tụy đến phát thương. Một chút xót xa thoáng dâng lên trong lòng ta, nhưng nh chóng bị dập tắt bởi ý nghĩ: Chẳng lẽ cô ta gây chuyện với Kỳ Kỳ chưa đủ ? ta lạnh lùng bước qua vợ , tiến thẳng vào đồn cảnh sát mà kh để lại một lời hỏi han.
...
Ôn Nhiễm bước ra khỏi đồn cảnh sát cùng luật sư Hoàng. Một chiếc Rolls-Royce sang trọng đã đợi sẵn. Cửa xe mở ra, Thương Liệt Duệ bước xuống, vóc dáng cao lớn của che c cho cô khỏi những ánh soi mói.
Kh để cô kịp phản ứng, đã kéo cô vào lòng. Ôn Nhiễm vốn nên đẩy ra, nhưng trong khoảnh khắc yếu lòng nhất, nước mắt cô lại trào ra. Khi con ta sợ hãi đến cực ểm, họ sẽ khao khát một bến đỗ an toàn. Đáng lẽ đó là chồng cô, nhưng Phó Cảnh Thành đã từ chối. Và giờ đây, Thương Liệt Duệ trở thành chỗ dựa duy nhất.
Mùi hương gỗ th lịch trên vây qu cô, mang lại cảm giác bình yên lạ kỳ. nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng trầm thấp an ủi: "Kh , mọi chuyện đã ".
th vết thương trên cổ và tay cô còn rỉ m.á.u qua lớp gạc, chân mày Thương Liệt Duệ nhíu chặt. dỗ dành cô lên xe, kh quên dặn dò luật sư tiếp tục theo sát vụ án.
Suốt dọc đường về, Ôn Nhiễm chỉ im lặng, cuộn tròn lại vì run rẩy. Sự phản bội của em gái, sự tàn bạo của Lương Thiên Long và sự thờ ơ của chồng đã rút cạn sức lực của cô. Trong cơn mê man, cô tựa vào lòng Thương Liệt Duệ và chìm vào giấc ngủ sâu vì kiệt sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-90-ong-chu-lon-muon-dich-than-cham-soc-co-ay.html.]
...
Sáng hôm sau, Ôn Nhiễm tỉnh dậy trong căn biệt thự quen thuộc của Thương Liệt Duệ. Toàn thân cô đau nhức như bị xe cán qua – hậu quả của cuộc vật lộn t.ử thần đêm qua. Khi cô cố gắng ngồi dậy để tắm rửa sạch vết m.á.u và mồ hôi, cửa phòng bật mở.
Thương Liệt Duệ bước vào trong bộ sơ mi xám may đo cao cấp, toát lên vẻ quyền quý.
"Tỉnh à?" – tiến lại gần, đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào cô.
"... kh làm ?" – Ôn Nhiễm ngơ ngác hỏi. Đã muộn thế này, lẽ ra một CEO bận rộn như ở c ty mới đúng.
Thương Liệt Duệ khẽ nhếch môi: "Hôm nay xin nghỉ để ở nhà chăm sóc em".
Ôn Nhiễm sửng sốt: "Kh... kh cần đâu...". Cô chỉ là một trợ lý nhỏ, dám phiền sếp lớn đích thân chăm sóc?
" lại kh cần?" – Ánh mắt càng thêm thâm trầm – "Hay là em muốn gọi ện bảo chồng em đến đón và chăm sóc?".
Gương mặt Ôn Nhiễm cứng đờ. Phó Cảnh Thành ư? ta chắc đang bận an ủi Ôn Kỳ . Cô nghiến răng: " thể tự lo được".
Vừa dứt lời, cô vén chăn định bước xuống giường nhưng đôi chân bủn rủn khiến cô lảo đảo suýt ngã. Thương Liệt Duệ nh tay đỡ l eo cô, kéo cô sát vào lồng n.g.ự.c .
"Tr em thế này mà gọi là tự lo được ?" – thở dài bên tai cô, vòng tay siết chặt kh chịu bu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.