Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 93: Ba ngày nữa, cô ấy phải trả lời anh ta
Ôn Nhiễm đứng trước sự tấn c dồn dập của Thương Liệt Duệ, trái tim cô kh khỏi run rẩy. Khi nụ hôn của dần lấn lướt, khơi dậy những bản năng nguyên thủy nhất của chứng cuồng loạn, cô hoảng loạn đẩy ra: "Thương Liệt Duệ, đủ ! chưa đồng ý!".
Thương Liệt Duệ dừng lại, hơi thở khàn đặc: "Vậy em đồng ý hay kh?".
Để hoãn binh, Ôn Nhiễm l lý do cần thời gian suy nghĩ "mười ngày nửa tháng". Nhưng Thương Liệt Duệ kh dễ bị lừa, ra thời hạn cuối cùng: "Ba ngày! Đó là giới hạn lớn nhất của ". Ba ngày, vừa đủ để cô giải quyết xong thủ tục ly hôn với Phó Cảnh Thành. Ôn Nhiễm gật đầu đồng ý với ều kiện: giúp cô tìm th mẹ.
Thương Liệt Duệ cô bằng ánh mắt rực cháy: "Được, nhưng em giúp giải quyết 'chuyện này' trước đã!".
...
Một giờ sau, Ôn Nhiễm chạy trốn vào phòng tắm, ên cuồng chà xát đôi bàn tay bằng xà phòng đến năm sáu lần. Cảm giác nóng hổi và thứ chất lỏng dính dấp dường như vẫn còn ám ảnh trên da thịt cô. đàn đó thực sự quá bá đạo và đáng sợ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-93-ba-ngay-nua-co-ay-phai-tra-loi--ta.html.]
Chiều hôm đó, Thương Liệt Duệ đưa cô đến Câu lạc bộ Cửu Khúc. Dưới sự hỗ trợ của Bùi Dĩ Mặc – chủ câu lạc bộ và cũng là bạn nối khố của Thương Liệt Duệ, họ phát hiện ra bà Trình Vạn Di chưa bao giờ rời khỏi nơi này.
"Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất." – Thương Liệt Duệ nheo mắt dẫn cô xuống khu vực phòng VIP dưới tầng hầm, nơi sóng ện thoại hoàn toàn bị cắt đứt.
Khi cánh cửa phòng riêng dùng chung của Ôn Kỳ bị phá khóa, Ôn Nhiễm sững sờ đến nghẹt thở. Mẹ cô – bà Trình Vạn Di – đang bị trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay trên sàn nhà lạnh lẽo, miệng bị nhét giẻ bẩn, tóc tai bù xù và trên trán đầy những vết bầm tím do va đập.
"Mẹ!" – Ôn Nhiễm lao đến ôm l thân thể gầy yếu, x xao của mẹ, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô run rẩy tháo bịt miệng cho bà: "Mẹ ơi, ai đã làm chuyện này? là Ôn Kỳ kh?".
Sự đau xót và căm phẫn dâng trào trong lòng Ôn Nhiễm. Cô tin chắc rằng đứa con gái độc ác kia đã ra tay với chính mẹ ruột . Thế nhưng, trong cơn hấp hối, Trình Vạn Di lại yếu ớt lắc đầu, bàn tay run rẩy nắm l tay Ôn Nhiễm, giọng nói thều thào nhưng đầy sự bao che:
"Kh lỗi của Kỳ Kỳ... Chuyện này kh liên quan đến nó... Tất cả là tại mẹ... Đừng trách nó, Nhiễm Nhiễm, mẹ xin con..."
Ôn Nhiễm c.h.ế.t lặng. Đến nước này , mẹ cô vẫn còn muốn bảo vệ cho đứa con gái đã nhẫn tâm giam cầm và hành hạ bà ? Trái tim Ôn Nhiễm như bị ai bóp nghẹt, sự hy sinh mù quáng của mẹ khiến cô vừa thương vừa hận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.