Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 97: Anh đòi cô ly hôn và cấm bất kỳ ai chạm vào cô
Ôn Nhiễm gật đầu kh biểu lộ cảm xúc: "Ừm."
Cô chưa ly hôn, việc quay về căn nhà đó gặp chồng cũ chẳng là chuyện bình thường ? Tại Thương Liệt Duệ lại lồng lộn giận dữ đến thế?
"Em kh được phép quay lại đó!" – Thương Liệt Duệ nghiến răng ra lệnh, bàn tay siết chặt eo cô.
Ôn Nhiễm nhíu mày khó chịu. Họ còn chưa chính thức hẹn hò, dựa vào đâu mà kiểm soát cô quá mức như vậy? Hơn nữa, nếu kh gặp Phó Cảnh Thành, làm cô thể dứt ểm chuyện ly hôn?
" dựa vào cái gì mà quản ? còn chưa đồng ý yêu cầu của ..." – Cô lầm bầm phản đối.
Chưa kịp nói hết câu, Thương Liệt Duệ đột ngột cúi xuống, c.ắ.n mạnh vào chiếc cổ trắng ngần của cô. Ôn Nhiễm rên rỉ vì đau, đôi tay thon thả nắm chặt l mép bàn hội nghị.
"... bị ên à?" – Cô đẩy ra, ánh mắt đầy vẻ buộc tội. Cô thực sự nghi ngờ nếu mạnh tay hơn chút nữa, động mạch cảnh của cô sẽ đứt đoạn ngay tại đây.
Thương Liệt Duệ ngẩng đầu, đôi mắt đen thẳm vẩn đục vì ghen tu: "Nếu em thực sự quay lại gặp , sẽ phát ên mất!".
Ý nghĩ cô là vợ của đàn khác, một khác quyền sở hữu cô về mặt pháp lý khiến phát cuồng. hận kh gặp cô sớm hơn, hận để cô kết hôn với kẻ khác. Nhưng từ giây phút này, hạ quyết tâm: cô chỉ thể thuộc về , tuyệt đối kh ai được phép chạm vào, dù đó là chồng cô chăng nữa.
"Nếu kh quay lại, làm mà ly hôn được?" – Ôn Nhiễm nói nhỏ, nhưng Thương Liệt Duệ vẫn nghe th hai chữ "ly hôn".
"Em nói gì? Ly hôn?" – nắm chặt vai cô, hơi thở gấp gáp. Một thoáng hy vọng và sự chiếm hữu mãnh liệt bùng lên trong mắt . Nếu cô ly hôn, họ thể đường đường chính chính bên nhau.
kh để cô kịp giải thích, lập tức áp môi xuống. Nụ hôn ban đầu mang tính chất trừng phạt nh chóng biến thành sự cuồng nhiệt kh thể kiểm soát. cạy mở kẽ răng cô, tham lam quấn l đầu lưỡi mềm mại. Ôn Nhiễm cảm th đầu óc trống rỗng, hơi thở nghẹn lại. Sự thân mật nồng nàn này khiến chứng cuồng loạn của cô dấu hiệu trỗi dậy, toàn thân mềm nhũn, suýt ngã quỵ xuống bàn hội nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-97--doi-co-ly-hon-va-cam-bat-ky-ai-cham-vao-co.html.]
Bàn tay to lớn của Thương Liệt Duệ bắt đầu cởi từng cúc áo sơ mi của cô, lòng bàn tay nóng rực áp lên làn da nhạy cảm.
" ly hôn kh?" – Giọng khàn đặc, đầy vẻ đe dọa nhưng cũng đầy khẩn thiết.
Ôn Nhiễm vừa xấu hổ vừa sợ x vào phòng họp. Cô bặm môi: " đang ép ...".
Thương Liệt Duệ dừng lại, nhận ra đã quá nóng nảy. áp trán vào trán cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn: "Đừng để ta chạm vào em nữa. Đây là giới hạn của ".
Ôn Nhiễm gật đầu đồng ý cho qua chuyện. Dù thì Phó Cảnh Thành vốn dĩ cũng chưa từng chạm vào cô.
...
Đêm hôm đó.
Ôn Nhiễm trở về căn nhà mà cô và Phó Cảnh Thành từng chung sống. Cô muốn trực tiếp nói chuyện và hẹn ngày ra Cục Dân chính làm thủ tục.
Nhưng vừa mở cửa, một cảnh tượng đập vào mắt khiến cô sững sờ. Ôn Kỳ đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, hét lớn: "Phó Cảnh Thành, nh lên! đói sắp c.h.ế.t !".
Ngay sau đó, Phó Cảnh Thành ân cần bưng một chiếc pizza nóng hổi ra, vẻ mặt đầy sự chiều chuộng: "Kỳ Kỳ, pizza em thích đây".
Ôn Kỳ lập tức nổi giận, quát tháo như một kẻ hầu: " định làm béo c.h.ế.t à? Kh biết đang cần giảm cân ?".
Ôn Nhiễm đứng lặng ở cửa. Đây chính là chồng luôn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, xa cách suốt một năm qua. Hóa ra, khi ở bên ta yêu, ta lại thể hạ đến mức như một chú ch.ó nhỏ quẩn qu dưới chân Ôn Kỳ.
"Ôi, chẳng em gái đây ?" – Ôn Kỳ liếc cô với nụ cười đắc ý, quay sang ra lệnh cho Phó Cảnh Thành – "Đưa cái bánh pizza kh muốn ăn này cho cô ta . Ôn Nhiễm vốn chỉ giỏi nhặt lại những thứ vứt bỏ mà thôi!".
Chưa có bình luận nào cho chương này.