Đại Lão Ám Hệ Chỉ Muốn Ăn Ngủ
Chương 1: Lạc Bước Giữa Phố Thị Ma Mị
Màn đêm bu xuống, nuốt chửng những ánh đèn đường yếu ớt của thành phố H. Ninh Túc ngồi co ro trên chiếc ghế đá lạnh lẽo trong c viên, mái tóc đen mềm mại xõa xuống che gần hết khuôn mặt. Làn da trắng bệch dưới ánh sáng mờ ảo của đèn ện, nom cứ như vừa thoát ra từ một giấc mơ kinh hoàng. Đôi mắt đờ đẫn, vô hồn, phản chiếu những hình ảnh méo mó của cuộc sống hiện đại đang xoay vần hối hả xung qu. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng cười nói xô bồ của những cặp đôi, tiếng rao hàng của bán rong... tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa trong tâm trí .
Ninh Túc là một tồn tại lạc lõng, một mảnh ghép lệch pha trong bức tr đô thị tấp nập này. kh nhà, kh c việc, kh bất kỳ mối liên hệ nào với thế giới bên ngoài. Hàng ngày, chỉ đơn giản là lang thang, tìm kiếm một góc khuất để ẩn , để lẩn tránh ánh mắt tò mò và xa lánh của con . Cuộc sống của cứ trôi qua trong một trạng thái mơ hồ, giữa thực và ảo, giữa sự sống và cái chết. là một sống sót từ thời tận thế, một dị năng giả hệ Ám, nhưng dị năng đó lại trở thành một lời nguyền, đẩy vào vực sâu của sự cô độc.
Nhớ lại những ngày tháng tận thế, Ninh Túc khẽ thở dài. Lúc đó, con đối mặt với đại dịch zombie, cả thế giới chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng. may mắn được dị năng, nhưng dị năng của lại là thứ đáng sợ nhất: khả năng hấp thụ bóng tối và sự thối rữa. Điều đó nghĩa là thể "th lọc" zombie, biến chúng thành tro bụi, nhưng đổi lại, sẽ hấp thụ sức mạnh của chúng, và bản thân cũng dần biến đổi. Những đứng đầu căn cứ, những mà từng tin tưởng, đã lợi dụng . Họ đẩy vào giữa đàn zombie, buộc "th lọc" chúng, biến thành một c cụ, một vũ khí. Và , khi hoàn thành nhiệm vụ, khi trở thành một "nhóc zombie hệ Ám" đúng nghĩa, với làn da tái nhợt, đôi mắt ám hệ và sức mạnh bóng tối kinh hoàng, họ lại quay lưng, coi là mối đe dọa, là quái vật.
"Một nhóc zombie hệ Ám... nghe thật buồn cười." Ninh Túc lẩm bẩm, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi. "Con chưa từng yêu ta, nhưng tất cả giống loài hắc ám đều yêu ta." Câu nói đó, kh biết từ đâu vọng lại, cứ văng vẳng trong đầu . Kể từ khi rời khỏi căn cứ, bị bỏ rơi giữa vùng đất hoang tàn, đã quen với sự cô đơn. Nhưng , những thực thể bóng tối, những con quỷ, những linh hồn vất vưởng... chúng lại kh hề sợ hãi . Ngược lại, chúng bị thu hút bởi aura của , bởi cái gọi là "tình yêu" mà mang theo, thứ tình yêu mà con kh thể cho .
Đêm dần khuya, kh khí trở nên lạnh lẽo hơn. Ninh Túc đứng dậy, rảo bước trên con đường vắng. Bước chân nhẹ bẫng, dường như kh tạo ra tiếng động. về phía ngoại ô, nơi những tòa nhà cũ kỹ, hoang phế nằm chồng chất lên nhau, tạo thành một mê cung đổ nát. Đó là nơi thường ẩn náu, nơi thể cảm th an toàn hơn một chút. Trong bóng tối, như hòa vào kh gian, trở thành một phần của màn đêm.
Bỗng nhiên, một ánh sáng x nhấp nháy từ chiếc ện thoại cũ kỹ mà nhặt được trên đường. Một th báo lạ hiện lên màn hình: "Chúc mừng chơi Ninh Túc đã được chọn để tham gia vào trò chơi kinh dị 'Thế Giới Bị Lãng Quên'. Vòng ải đầu tiên sẽ bắt đầu sau 1 giờ. Hãy sẵn sàng để sinh tồn!"
Ninh Túc dừng lại, đôi mắt đờ đẫn của khẽ cụp xuống. Trò chơi kinh dị? từng nghe loáng thoáng về những ều này. Những cánh cổng kh gian đột ngột xuất hiện, hút vào một thế giới khác, nơi họ đối mặt với quỷ quái và những thử thách sinh tử. Đối với nhiều , đó là một cơn ác mộng kinh hoàng. Nhưng đối với Ninh Túc, đó lại là một sự kiện bình thường đến lạ. Kinh dị? Chẳng cuộc sống của đã đủ kinh dị ?
tiếp tục bước , kh hề tỏ ra hoảng loạn hay sợ hãi. Trái lại, trong sâu thẳm tâm hồn, cảm th một chút tò mò. lẽ, đây là một cơ hội để thoát khỏi cuộc sống nhàm chán và vô vị hiện tại. Hoặc ít nhất, nó sẽ mang đến một vài ều mới mẻ để "giết thời gian".
Khi đồng hồ đếm ngược trên ện thoại về con số 0, một luồng sáng chói lòa bất ngờ bao trùm l Ninh Túc. nhắm mắt lại, cảm nhận cơ thể đang bị kéo bởi một lực vô hình. Khi mở mắt ra, khung cảnh trước mắt đã hoàn toàn thay đổi.
đang đứng trong một căn phòng rộng lớn, âm u, với những bức tường đá xám xịt và trần nhà cao vút. Ánh sáng duy nhất đến từ những ngọn đuốc lập lòe gắn trên tường, hắt ra những cái bóng khổng lồ, méo mó. Xung qu là hàng chục khác, tất cả đều đang hoảng loạn, sợ hãi, ánh mắt đầy rẫy sự lo lắng và bối rối.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Đây là đâu?"
"Trò chơi kinh dị... thật sự là thật ?"
Những tiếng xì xào, la hét vang lên khắp căn phòng. Ninh Túc vẫn đứng yên lặng, như một bức tượng, quan sát mọi . cảm th một sự quen thuộc kỳ lạ. Cái kh khí nặng nề, mùi ẩm mốc và mùi m.á.u t phảng phất trong kh khí... tất cả đều gợi nhớ về thời tận thế.
"Chào mừng các chơi đến với phó bản 'Bệnh Viện Bỏ Hoang'," một giọng nói lạnh lẽo, vô cảm vang lên từ kh trung, khiến tất cả mọi giật . "Nhiệm vụ của các là tìm ra 'Chìa Khóa Sự Sống' và thoát khỏi đây trong vòng 24 giờ. Nếu kh hoàn thành, cái c.h.ế.t sẽ là phần thưởng."
Cả căn phòng chìm trong tiếng thở dốc và những ánh mắt kinh hoàng. Một vài bắt đầu la hét, cố gắng x ra khỏi cánh cửa lớn bằng sắt nặng nề ở cuối phòng, nhưng vô ích. Cánh cửa kh hề nhúc nhích.
Ninh Túc vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn. lắng nghe những xung qu bàn luận sôi nổi về cách vượt phó bản, về những m mối thể tìm th, về những con quái vật thể xuất hiện. Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu .
"Giả sử chẳng làm gì mà sống đến cuối cùng thì được tính là qua ải kh?" hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, yếu ớt, nhưng đủ để những đứng gần đó nghe th.
Những ánh mắt đổ dồn về phía . Một cô gái trẻ với mái tóc vàng hoe bằng vẻ kinh ngạc, sau đó là sự thương hại. "Này bé, đang nói gì vậy? Chẳng làm gì thì làm sống sót được? Đây là trò chơi sinh tử!"
Một đàn vạm vỡ khác kho tay, nhếch mép. "Thật tiếc thay cho khuôn mặt . Tr ta còn ngây thơ hơn cả m đứa con nít mới lớn. Chắc là bị sốc ."
Ninh Túc kh quan tâm đến những lời bình luận . chỉ muốn biết câu trả lời cho câu hỏi của . Nếu thể sống sót mà kh cần làm gì, tại cố gắng? Cuộc sống đã đủ mệt mỏi .
nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc và mùi m.á.u t... thật sự "ám ảnh". Nhưng lẽ, đây là một khởi đầu mới cho "đại lão ám hệ chỉ muốn ăn ngủ" Ninh Túc này.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.