Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đại Lão Ám Hệ Chỉ Muốn Ăn Ngủ

Chương 3: Tiếng Gọi Từ Bóng Tối Sâu Thẳm

Chương trước Chương sau

Những ngày tiếp theo trong bệnh viện bỏ hoang trôi qua một cách kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng và nguy hiểm mà những chơi khác đang đối mặt. Trong khi họ vật lộn với những con quái vật, giải mã những câu đố hóc búa, và tìm kiếm từng mảnh m mối nhỏ nhoi, Ninh Túc lại tiếp tục chuỗi ngày "vô c nghề" của . vẫn ăn c m.á.u zombie do chính tay hầm, vẫn ngủ say với ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ đầu lâu, và đặc biệt hơn, thêm những " bạn" mới.

Đám "nhóc quỷ" búp bê, giờ đây đã được Ninh Túc may cho những bộ quần áo ấm áp, kh còn khóc lóc hay tấn c nữa. Chúng theo sau như những cái bóng nhỏ bé, lấp ló trong bóng tối của những hành lang dài, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu be bé như để gọi sự chú ý của . Ninh Túc, với vẻ mặt đờ đẫn thường ngày, lại tỏ ra cực kỳ kiên nhẫn với chúng. vỗ về chúng khi chúng tỏ ra sợ hãi những âm th lạ, thậm chí còn chia sẻ "thức ăn" của – những giọt m.á.u zombie còn sót lại trong nồi – cho chúng.

Sự hiện diện của Ninh Túc dường như tạo ra một "vùng an toàn" kỳ lạ trong bệnh viện. Những con quái vật lớn hơn, đáng sợ hơn mà những chơi khác đối mặt, lại kh bao giờ xuất hiện ở những nơi Ninh Túc. vẻ như, chúng cảm nhận được một thứ gì đó từ , một thứ gì đó thuộc về "loài" của chúng, và vì vậy, chúng né tránh, hoặc đơn giản là kh coi là con mồi.

Trong một lần lang thang đến khu hầm mộ cũ của bệnh viện, nơi được cho là cất giữ những bí mật đen tối nhất, Ninh Túc cảm th một luồng năng lượng quen thuộc. Nó là năng lượng ám hệ, nhưng mạnh mẽ hơn, thuần túy hơn nhiều so với những gì từng hấp thụ. Nó giống như một tiếng gọi thì thầm từ vực sâu, một lời mời mọc mà chỉ riêng mới thể nghe th.

Đám "nhóc quỷ" búp bê bỗng trở nên kích động. Chúng rít lên khe khẽ, bám chặt vào chân , như thể muốn ngăn cản tiến sâu hơn. Nhưng Ninh Túc kh để tâm. Đôi mắt đờ đẫn của bỗng ánh lên một tia tò mò hiếm hoi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi vào phó bản, cảm th một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu ều gì đó.

tiến sâu hơn vào khu hầm mộ, nơi bóng tối đặc quánh đến mức ánh sáng từ ngọn đèn pin cầm tay của cũng khó lòng xuyên thấu. Mùi mục rữa và tử khí ở đây nồng nặc hơn bao giờ hết, nhưng đối với Ninh Túc, nó lại như một bản giao hưởng quen thuộc. cảm th như đang trở về nhà, trở về với cái bản ngã "nhóc zombie hệ Ám" của .

Cuối cùng, dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề, cũ kỹ, bị khóa chặt bằng một sợi xích khổng lồ đã gỉ sét. Từ khe cửa, luồng năng lượng ám hệ thuần túy đó càng trở nên rõ ràng. Nó kh chỉ là một tiếng gọi, mà còn là một sự hiện diện, một sức hút kh thể cưỡng lại.

Đám "nhóc quỷ" búp bê nãy giờ im lặng, bỗng bắt đầu rít lên dữ dội. Chúng chỉ vào cánh cửa, sau đó chỉ vào , lại chỉ vào cánh cửa, như thể muốn nói ều gì đó. Ninh Túc hiểu ý chúng. Chúng đang cảnh báo , rằng bên trong cánh cửa đó là một thứ gì đó nguy hiểm, một thứ gì đó mà chúng cũng sợ hãi.

Nhưng Ninh Túc kh hề nao núng. Với dị năng hệ Ám của , kh còn sợ hãi bóng tối hay những thực thể trong đó. Thậm chí, còn cảm th một sự gắn kết mãnh liệt. vươn tay chạm vào cánh cửa sắt lạnh lẽo. Ngay lập tức, những sợi xích gỉ sét bắt đầu mục nát, tan biến thành tro bụi dưới ngón tay . Cánh cửa kêu kẽo kẹt mở ra, hé lộ một căn phòng tối đen như mực.

Bên trong căn phòng, một luồng khí lạnh lẽo và nặng nề ập thẳng vào mặt . Đám "nhóc quỷ" búp bê sợ hãi lùi lại, co ro sau lưng . Ninh Túc bước vào, kh chút do dự.

Căn phòng kh lớn lắm, nhưng chứa đầy những vật phẩm kỳ lạ. Trên một bệ đá cổ kính ở trung tâm phòng, một chiếc hộp gỗ màu đen tuyền nằm yên vị. Từ chiếc hộp đó, luồng năng lượng ám hệ thuần túy kia càng trở nên mãnh liệt, như một trái tim đang đập mạnh mẽ.

Ninh Túc tiến lại gần chiếc hộp, đôi mắt đã kh còn đờ đẫn nữa. Chúng ánh lên một màu đen sâu thẳm, phản chiếu luồng năng lượng tỏa ra từ chiếc hộp. nhẹ nhàng đặt tay lên nắp hộp.

Ngay lập tức, một luồng sáng đen bùng phát, bao trùm l toàn bộ căn phòng. Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực nhưng lại pha chút mệt mỏi và cô đơn, vang lên trong tâm trí . Đó kh là một ngôn ngữ mà hiểu được, nhưng lại thể cảm nhận được ý nghĩa của nó.

"Ngươi... là ai? Tại lại mang theo mùi hương của bóng tối, của sự mục rữa, và... của sự thuần khiết?"

Ninh Túc kh trả lời. chỉ cảm nhận, và hấp thụ. Luồng năng lượng ám hệ thuần túy từ chiếc hộp ồ ạt tràn vào cơ thể , mạnh mẽ hơn bất kỳ năng lượng zombie nào từng hấp thụ trước đây. Nó kh gây ra đau đớn, mà là một cảm giác ấm áp, quen thuộc, như một mẹ đang ôm l đứa con thất lạc của . Cơ thể run lên khe khẽ, kh vì sợ hãi, mà vì một sự thỏa mãn sâu sắc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi luồng sáng đen dịu , chiếc hộp gỗ đã mở ra. Bên trong, kh bất kỳ vật phẩm quý giá nào, chỉ một viên đá màu đen tuyền, lấp lánh như một ngôi chết. Đó là một "linh hồn", một thực thể ám hệ đang ngủ yên.

, một hình bóng mờ ảo xuất hiện từ viên đá. Đó là một đàn , cao lớn, với mái tóc đen dài và đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm. Khuôn mặt ta góc cạnh, lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi cô đơn sâu sắc. ta kh con , mà là một Quỷ chủ, một thực thể mạnh mẽ nhất của thế giới bóng tối, bị phong ấn trong chiếc hộp này từ lâu.

ta chằm chằm vào Ninh Túc, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào tâm hồn . "Ngươi... là chìa khóa."

Ninh Túc ngây thơ hỏi: "Chìa khóa gì?"

Quỷ chủ kh trả lời ngay. ta tiến lại gần Ninh Túc, bàn tay lạnh lẽo của ta khẽ chạm vào má . Một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể . "Ngươi đã giải thoát ta. Ngươi là duy nhất thể cảm nhận được sự tồn tại của ta, hấp thụ năng lượng của ta, và... thuần hóa ta."

Ninh Túc vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn. "Thuần hóa?"

Quỷ chủ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng lại mang một sức hút kỳ lạ. "Đúng vậy. Linh hồn của ta đã bị ràng buộc vào chiếc hộp này hàng ngàn năm. Chỉ dị năng Ám hệ thuần túy như ngươi mới thể phá vỡ phong ấn và hấp thụ năng lượng của ta. Ta là Quỷ chủ của Bệnh Viện Bỏ Hoang này. Và từ giờ, ngươi là chủ nhân của ta."

Đám "nhóc quỷ" búp bê nãy giờ vẫn co ro, bỗng nhiên rít lên một tiếng nhỏ và chạy đến vây qu Quỷ chủ, như thể chào đón một vị vua đã trở về. Quỷ chủ khẽ nhíu mày, nhưng kh hề xua đuổi chúng.

Ninh Túc vẫn chưa hoàn toàn hiểu chuyện gì đang xảy ra. chỉ biết rằng, vừa "giải cứu" một Quỷ chủ, và bây giờ, Quỷ chủ đó lại tự nhận là "thuộc hạ" của . Mọi chuyện thật rắc rối.

"Vậy... ta thể ăn ngủ thoải mái kh?" Ninh Túc hỏi, giọng ệu chút mong chờ.

Quỷ chủ , đôi mắt sâu thẳm của ta ánh lên một tia khó hiểu, sau đó là một sự thích thú. "Ngươi muốn ăn ngủ thoải mái? Được thôi. Ta sẽ đảm bảo cho ngươi một cuộc sống an nhàn nhất."

Ninh Túc gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn. Điều đó nghe thật hấp dẫn.

Quỷ chủ khẽ vươn tay, một luồng năng lượng đen bao trùm l Ninh Túc. Cơ thể bỗng trở nên nhẹ bẫng, và cảm th một sức mạnh mới đang trỗi dậy bên trong . Đó là sức mạnh của Quỷ chủ, sức mạnh của bóng tối, được truyền vào cơ thể th qua sự liên kết mới này.

"Thời gian đã hết," giọng nói lạnh lẽo của hệ thống bỗng nhiên vang lên trong tâm trí mọi chơi. "Vòng ải đầu tiên kết thúc. Tất cả những sống sót sẽ được chuyển đến khu vực an toàn. Những thất bại sẽ bị loại bỏ."

Cả căn hầm mộ chìm vào một luồng sáng trắng chói lòa. Khi ánh sáng tan , Ninh Túc và Quỷ chủ, cùng với đám "nhóc quỷ" búp bê, đã kh còn ở đó nữa.

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...