Đại Lão Huyền Học Khuấy Đảo Hào Môn
Chương 24: Ba tháng
Cố Thời Nghiễn cũng kh biết rốt cuộc đã kết bao nhiêu thù hận, mới khiến ta kh tiếc bỏ ra số tiền trên trời để mời những này ra tay.
Hơn nữa, nhà họ Cố coi trọng từ đường như vậy, thể vào ắt hẳn là nhà họ Cố, hoặc là cực kỳ tin tưởng và được thừa nhận.
Thẩm Th Hòa mặc dù tin tưởng cô, nhưng kh sự đồng ý của bà cụ Cố, cho dù là cô và Cố Thời Nghiễn đính hôn cũng kh cho cô vào.
đứng sau lại thể tự do ra vào từ đường nhà họ Cố, hơn nữa thần kh biết quỷ kh hay mang đồ vật vào, còn thay thế bài vị ban đầu.
Chuyện này sau lưng nhất định kh thể thiếu sự tham gia của trong nhà họ Cố.
Bất quá, ều tra chân tướng là chuyện của Cố Thời Nghiễn, kh là chuyện cô nên suy nghĩ.
Trước mắt, trong tay cô chỉ một số vật liệu đơn giản, một pháp khí thể dùng cũng kh .
Muốn thành c phá trận, còn tính toán chuẩn bị nhiều thứ.
Phía tiền sảnh, Cố Thời Nghiễn đã chậm rãi nhắm mắt lại.
"Nghiễn Nhi, Nghiễn Nhi."
Thẩm Th Hòa hoảng loạn nắm l tay .
Nhiệt độ lạnh lẽo kia gần như muốn đ.â.m xuyên thịt da của bà , trực tiếp đến tận xương tủy.
Nước mắt gần như trong nháy mắt rơi xuống: "Nghiễn Nhi, Nghiễn Nhi."
Cố Thời Nghiễn từ từ mở mắt ra, cúi đầu thời gian trên đồng hồ đeo tay, bảy giờ lẻ một.
Thời gian cuối cùng Lục Miểu nói với đã trôi qua.
Thân thể nặng nề ban đầu dường như nhẹ nhàng hơn nhiều, những đốm ấm áp đang từng chút một hồi phục trong cơ thể.
Nghĩ đến Lục Miểu, trong lòng kh khỏi lay động: "Con kh , vừa chỉ cảm th kh thoải mái thôi."
Thẩm Th Hòa nghe th giọng nói của , th dáng vẻ sống động của , tinh thần căng thẳng cao độ này rốt cuộc cũng thả lỏng xuống, cả kh khỏi mềm nhũn.
Dựa vào tay vịn ghế sofa từ từ ngồi xuống: "Kh là tốt , kh là tốt ."
Một bên, tay bà cụ Cố nắm chặt tràng hạt rốt cuộc cũng từ từ bu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///dai-lao-huyen-hoc-khuay-dao-hao-mon/chuong-24-ba-thang.html.]
Cố Thời Nghiễn an ủi họ xong, đứng dậy bước nh về phía phòng Lục Miểu trên lầu.
", đâu vậy?" Cố Tinh Du vội vàng chạy theo sau.
Th kh lên tiếng, cứ thế thẳng lên lầu đến phòng của Lục Miểu, cô ta kh khỏi nghiến răng nghiến lợi.
Vừa dưới lầu động tĩnh lớn như vậy, dù là c.h.ế.t cũng nên nghe th mà ra xem chứ!
Cô ta nghỉ: Lục Miểu con nhỏ chổi kia căn bản kh quan tâm đến nhà họ Cố đang xảy ra chuyện gì, cũng kh quan tâm đến ba của , ba và mẹ lại còn bị cô ta mê hoặc.
Liền lập tức xoay chạy đến phòng tìm bà cụ và Thẩm Th Hà tố cáo.
Cố Thời Nghiễn lên lầu, đến ngoài phòng của Lục Miểu, đưa tay gõ cửa.
Một lát sau, trong phòng truyền đến tiếng bước chân.
Cửa phòng từ bên trong mở ra.
Lục Miểu mặc áo ngủ, mái tóc đen dài tùy tiện vấn một búi tóc ở phía sau, một lọn tóc con kh nghe lời rũ xuống dính vào khóe môi cô.
vẻ như vẫn còn đang ở trên giường, vừa mới dậy dáng vẻ tùy tiện.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Đôi mắt lim dim Cố Thời Nghiễn: " chuyện gì?"
Cố Thời Nghiễn ánh mắt thâm trầm: "Đã qua bảy giờ ."
Lục Miểu kh thèm để ý gật đầu: "Ồ, chúc mừng , còn chuyện gì nữa kh? còn bài tập cần làm, nếu kh việc gì, vào phòng trước đây."
Dáng vẽ cô cái gì cũng kh biết, mọi thứ kh liên quan đến cô.
Nói xong lùi lại một bước, giơ tay liền muốn đóng cửa.
Cố Thời Nghiễn bất đắc dĩ, trước khi cô đóng cửa lên tiếng: "Vậy cô cảm th còn sống được bao lâu nữa?"
Động tác đóng cửa của Lục Miểu kh dừng lại, làm bộ làm tịch tùy tiện liếc mắt một cái: "Ba tháng."
Cửa phòng "bụp" một tiếng, vô tình đóng sầm lại.
Ba tháng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.