Đại Lão Huyền Học Khuấy Đảo Hào Môn
Chương 413: Cố Thời Nghiễn keo kiệt
Phó Cảnh Thâm giơ ngón tay cái với Phó, vạn lần kh ngờ, Phó nhà cũng hóng chuyện như vậy!
Ông Phó quay ra cửa, lại quay đầu Phó Cảnh Thâm từ trên xuống dưới một lượt, chê bai nói: "Ngày mai con ăn mặc cho t.ử tế vào, sáng sớm đón ta."
…
Cùng lúc đó, tại phòng tổng thống trên tầng cao nhất của khách sạn Hilton ở thủ đô nước T.
Cố Thời Nghiễn tài liệu trong tay: " đó bây giờ đang ở đâu?"
Đường Mạch Trần trả lời: "Ngay trên một ngôi chùa trên hòn đảo gần đây."
Cố Thời Nghiễn cười lạnh một tiếng: "Nhà họ Tô quả thật th minh, giấu ở đây ngần năm."
Nơi càng nguy hiểm lại càng an toàn.
Chùa chiền ở nước T đặc biệt nổi tiếng, lại còn là địa ểm du lịch.
Mỗi năm hàng chục triệu lượt khách du lịch, ai thể ngờ được một trên d nghĩa đã c.h.ế.t ở trong nước ngần năm, lại ẩn náu trong một ngôi chùa qua kẻ lại tấp nập.
"Chắc c là Tô Mộc Ngôn kh?"
Đường Mạch Trần gật đầu khẳng định: "Chắc c, của chúng ta đã phát hiện ra gen của nhà họ Tô trong rác thải của chùa."
"Tình hình thế nào?"
Đường Mạch Trần: "Chúng đã quan sát một thời gian, đó tr vẻ hơi yếu ớt, tạm thời kh th gì khác, ngày thường cũng ngồi thiền như các nhà sư bình thường, nhưng mỗi ngày đều cố định vào phòng trụ trì một tiếng đồng hồ, kh chắc liên quan gì đến bản thân ta kh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///dai-lao-huyen-hoc-khuay-dao-hao-mon/chuong-413-co-thoi-nghien-keo-kiet.html.]
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
"Bảo Bách Lý dẫn trực tiếp đưa ta ra đây."
Đường Mạch Trần vân vê ly rượu trong tay: "Giải quyết đám vệ sĩ ngầm để đưa ra kh khó, nhưng biết, ở nơi như nước T này kh cẩn thận là dính chưởng ngay. Du khách trên đường, bị ta vỗ vai một cái, về nước là xảy ra chuyện, tin tức như vậy trong nước đâu kh . Nhất là ở những nơi như chùa chiền, chuyện này vẫn nên bàn bạc kỹ hơn, tốt nhất là tìm được cao nhân nào đó cùng."
Nói đến đây, trong đầu ta bất giác hiện lên một , cảm thán nói: "Nếu tìm được Sơn Thủy đại sư đó thì tốt , cho dù đại sư kh ra tay, mua được bùa của đại sư cũng được. Nghe những mua được nói, đặc biệt thần kỳ, gặp dữ hóa lành, trăm tà kh xâm phạm, đúng là tuyệt đỉnh. Tiếc là, diễn đàn Kỳ Lân của đại sự dạo trước nâng cấp sửa đổi, bây giờ vẫn nằm trong d sách đen, lại kh ai dám cho mượn tài khoản."
Cố Thời Nghiễn kh vội kh hoảng đứng dậy, đưa tay từ trong áo khoác treo trên móc áo l ra m lá bùa màu vàng được gấp thành hình tam giác, đẩy đến trước mặt Đường Mạch Trần.
Rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước.
Mắt Đường Mạch Trần lập tức sáng rực.
ta đưa tay với l m lá bùa trên bàn: "Đây là bùa của Sơn Thủy đại sư mà? l ở đâu ra vậy? Gần đây đại sư liên lạc với kh? thể nhờ đại sư vẽ cho m lá linh phù mang theo được kh? Bùa chiêu tài, chiêu đào hoa được kh?"
Chả trách Cố Thời Nghiễn vốn định nước M lại đột ngột quyết định đến nước T, hóa ra là vì kiếm được bùa hộ mệnh.
Cố Thời Nghiễn dứt khoát và tàn nhẫn từ chối: "Kh thể, đưa đồ cho Bách Lý, bảo họ mau chóng đưa về đây."
Tuy Lục Miểu vẫn luôn kh thừa nhận, nhưng thể th một tia sáng vàng kèm trên lá bùa này, ều này chưa từng th trên bùa của khác, cho dù cô thật sự kh là Sơn Thủy đại sư, cũng tin tưởng Lục Miểu.
Đường Mạch Trần bĩu môi: "Này m lá bùa thôi mà, cũng quá keo kiệt đ."
Hai đang nói chuyện thì tiếng gõ cửa từ bên ngoài vang lên.
Đường Mạch Trần đứng dậy mở cửa, Bách Lý từ bên ngoài bước vào.
Nói thẳng: "Trong nước tin tức truyền đến, nói Phó gửi một qua đây."
Đường Mạch Trần tò mò hỏi: " nào?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.