Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ

Chương 150: Trần Dụ Xuyên Dằn Mặt Nhà Mẹ Ruột, Trần Vĩnh Quý Sợ Hãi Tới Mức Tè Dầm

Chương trước Chương sau

“Chỉ với cái bộ dạng của các , mà cũng dám vác mặt tìm vợ , bắt lo c việc cho thằng con trai vô dụng của bà à.”

Vừa dứt lời, kh gian xung qu bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn nghe th tiếng gió lạnh rít gào. Trời đất ơi, Dương Chiêu Đệ cũng dám mơ mộng hão huyền thật đ!

Dương Chiêu Đệ gân cổ lên cãi: “Nó dù cũng là em trai ruột của mày, mày dựa vào đâu mà bảo nó vô dụng? Nếu nó c việc, sau này nó sẽ tiền đồ! Mày lo được việc cho Trần Kiến Đảng, cớ lại kh thể lo cho Vĩnh Quý một c việc.”

Trần Dụ Xuyên cười khẩy: “Nó kh kẻ vô dụng thì là cái gì? c.h.ử.i nó vô dụng, nó đến cái sắc mặt cũng chẳng dám tỏ thái độ với ! Ngày ngày chỉ biết núp sau lưng bà, kh biết còn tưởng chưa cai sữa! tìm việc cho thì ? tư cách! muốn tìm cho ai thì tìm, liên quan gì đến bà? Bà xứng ?”

Dương Chiêu Đệ tức đến mức mặt mày x mét.

Trần Dụ Xuyên bước lên hai bước, khí thế tỏa ra bức , sát khí ngùn ngụt, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng khuôn mặt của nhà nhị phòng họ Trần.

“Nhà đã xây cho các , tiền bà cũng cầm , gi tờ cũng đã ký, và các kh còn bất kỳ quan hệ nào nữa. Thành thật mà sống cuộc đời của các , nước s kh phạm nước giếng, nếu kh đừng trách kh khách sáo!”

Trần Dụ Xuyên là một quân nhân thực thụ, từng l mạng kẻ thù trên chiến trường, đám dân thường như bọn họ thể chịu nổi áp lực từ khí thế này! Trần Dụ Xuyên nói xong liền quay lưng rời , bỏ lại một đám sợ hãi đến mức hồn xiêu phách lạc. Cho đến tận hôm nay, Dương Chiêu Đệ mới thực sự hiểu ra, Trần Dụ Xuyên tuyệt đối kh thể trêu vào!

Một lúc lâu sau, mọi mới hoàn hồn, nhưng vẻ mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Trần Vĩnh Quý hai chân nhũn ra, ngã bệt xuống đất, đũng quần nháy mắt đã ướt sũng một mảng sẫm màu. Đám đ xung qu kh khỏi khinh bỉ. Trần Dụ Xuyên nói cấm sai, Trần Vĩnh Quý đúng là một kẻ vô dụng, mới thế đã sợ đến mức tè ra quần!

lên tiếng khuyên nhủ Dương Chiêu Đệ: “Dương Chiêu Đệ, nhà bà cứ lo sống cho tốt , đừng trêu chọc Xuyên T.ử nữa.”

“Đúng đ, lo mà sống cho đàng hoàng, thế là tốt nhất ! Đừng giở m trò vô bổ đó nữa.”

“Xuyên T.ử từng g.i.ế.c trên chiến trường đ, tàn nhẫn lắm!”

Nghe vậy, gật gù tán thành: “Đúng đúng đúng!”

“Bà bắt thằng con trai bà làm việc nhiều vào, thằng này sắp phế đến nơi , chuyện gì cũng núp sau lưng bà, chẳng ra dáng đàn con trai gì cả, gan còn bé hơn cả m đứa con gái! Còn cả Trần Bảo Dân nữa, bà bắt ta làm việc nhiều vào. Bà kém ta hai tuổi đúng kh, thế mà bà già hơn ta m tuổi lận đ! Vài năm nữa khéo bà già bằng mẹ ta mất. Lỡ ngày nào đó bà gục ngã vì lao lực, ta quay ngoắt tìm khác, lúc đ khóc cũng chẳng chỗ mà khóc đâu. M bà góa phụ trẻ trong đội thích cái khuôn mặt trắng trẻo của ta lắm đ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-l-lung-lai-so-vo/chuong-150-tran-du-xuyen-dan-mat-nha-me-ruot-tran-vinh-quy-so-hai-toi-muc-te-dam.html.]

Lượng th tin trong m câu nói này quả thực quá lớn. Trần Dụ Xuyên ngoại hình xuất chúng, nhan sắc của nhà họ Trần cũng kh hề tệ, Dương Chiêu Đệ năm xưa từng là cô con dâu xinh đẹp nhất làng! Thế nhưng, nhan sắc thì dùng tiền để đắp vào. Bị cuộc sống bào mòn, vẻ đẹp của Dương Chiêu Đệ đã sớm phai tàn, giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi và khắc khổ. Trần Bảo Dân kh bị phơi nắng đen nhẻm như những đàn khác, khuôn mặt lại sáng sủa, kh lo nghĩ nhiều như Dương Chiêu Đệ nên trẻ hơn bà ta nhiều.

Dương Chiêu Đệ đột ngột quay sang Trần Bảo Dân. Trần Bảo Dân vội vàng th minh: “ kh lăng nhăng với góa phụ nào đâu!” Dương Chiêu Đệ biết rõ lịch trình của Trần Bảo Dân, biết ta kh làm chuyện gì quá đáng, nhưng những lời bàn tán kia vẫn khiến bà ta cảnh giác.

Trần Dụ Xuyên trở về nhà, sắc mặt vẫn khó coi. kh tình cảm gì với Dương Chiêu Đệ, tức giận là vì hành động dây dưa kh dứt của bà ta.

Đường Tô nắm l tay , những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve hàng l mày đang nhíu chặt: “Đừng nghĩ nữa, vui vẻ lên nào!”

Trần Dụ Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Ừm.”

nhà họ Trần cũng chú ý tới động tĩnh bên kia, biết được chuyện gì đã xảy ra. Nhưng họ kh nói gì, bất luận Trần Dụ Xuyên đưa ra quyết định thế nào, họ đều ủng hộ.

Chẳng bao lâu sau, Trần Kiến Quân cõng Trần Mỹ Linh về. nhà họ Trần xúm lại hỏi han: “ thế này? Bị ngã à?”

Vu Xuân Lan để ý th quần áo Trần Mỹ Linh lấm lem bùn đất, bộ quần áo này hôm nay cô bé mới mặc.

Trần Kiến Quân giải thích: “Cháu bị ngã, cô th niên trí thức bôi t.h.u.ố.c cho cháu .”

Cố T.ử Lan mang tiếng xấu ở đại đội Tiến Lên, nhưng Cao Nguyệt Văn lại là một ngoại lệ. D tiếng của Cao Nguyệt Văn cực kỳ tốt. Cô làm việc chăm chỉ, tuy sức yếu kh làm được nhiều, nhưng lại làm cẩn thận, thái độ cũng tốt. Kh chỉ vậy, tính tình cô còn hiền lành, hòa nhã với tất cả mọi .

vết thương trên Trần Mỹ Linh, Trần Kiến Đảng và Vu Xuân Lan quyết định cảm ơn Cao Nguyệt Văn. ta đã giúp bôi thuốc, mang chút đồ đến cảm ơn một tiếng, coi như kh nợ nần gì. Nghĩ đến chuyện Đường Tô trước đây cũng từng là th niên trí thức, Vu Xuân Lan liền rủ Đường Tô cùng. Đường Tô đồng ý, Trần Dụ Xuyên cũng lẽo đẽo theo sau.

Vu Xuân Lan sửng sốt: “Mang Xuyên T.ử theo làm gì? Lỡ bị m cô th niên trí thức kh biết xấu hổ đó bám l thì ...”

Đường Tô mỉm cười: “Chị dâu yên tâm, kh chuyện gì đâu!”

vẻ mặt chắc nịch của Đường Tô, Vu Xuân Lan kh nói thêm gì nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...