Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ
Chương 173: Ngày Đầu Đến Lớp, Cương Pháo Nhi Gây Chuyện
Đến nơi , muốn xem Cương Pháo Nhi còn thể hưng phấn như vậy kh.
Ngày đầu tiên Cương Pháo Nhi học, Đường Tô cũng muốn cùng, cảm giác này thật mới lạ. Là thú cưng bảo hộ của Cương Pháo Nhi, Tiểu Cửu cũng kh thể vắng mặt.
Cả nhà đ đủ, cùng nhau đến lớp mẫu giáo Dục Hồng.
Lớp mẫu giáo Dục Hồng nằm kh xa khu nhà tập thể, là một dãy nhà ngói đỏ, ở cổng chính treo một tấm biển gỗ ghi ba chữ “Dục Hồng Ban”. nhiều giáo viên đang đứng đón các bé.
Trần Dụ Xuyên đã gặp cô giáo Chu của lớp mầm, lập tức đưa Cương Pháo Nhi đến trước mặt cô.
Cô giáo Chu Cương Pháo Nhi mặc bộ quần áo màu x quân đội trước mặt, khuôn mặt hiền hậu nở nụ cười: “Con là Đường Nghiên Châu kh?”
Đường Tô nhắc: “Chào cô giáo Chu con.”
Cương Pháo Nhi ngoan ngoãn gọi: “Con chào cô giáo Chu ạ.”
Cô giáo Chu về phía Đường Tô: “Chị cứ giao cháu cho chúng .”
Đường Tô: “Làm phiền cô .”
Cô cúi đầu Cương Pháo Nhi: “Hôm nay con ở đây với cô giáo Chu nhé, tối mẹ lại đến đón con.”
Cương Pháo Nhi vẫn đang ngó những đứa trẻ khác. Nghe Đường Tô nói, nụ cười trên mặt bé lập tức biến mất.
ôm chặt l chân Đường Tô: “Kh, con muốn cùng mẹ.”
Đường Tô ngồi xổm xuống: “Con cứ ở đây một ngày xem , nếu kh thích thì lại về? Được kh?”
“Mẹ và bố làm, kh thời gian tr con. Ở đây con thể chơi, còn đồ ăn nữa. Tiểu Cửu sẽ ở đây c chừng con, nhà ở ngay bên kia, gần lắm.”
Cương Pháo Nhi Đường Tô, lại Tiểu Cửu: “Con đồng ý.”
bé vòng tay ôm cổ Đường Tô: “Vậy mẹ nhớ đến đón con nhé.”
Đường Tô véo má : “Yên tâm, quên ai chứ kh thể quên con trai của mẹ được.”
“Hôn mẹ một cái nào.”
Đường Tô lại hôn lên má .
Sau khi được Trần Dụ Xuyên ôm một lúc, Cương Pháo Nhi mới lưu luyến chia tay bố mẹ.
Cương Pháo Nhi mới hai tuổi rưỡi, học lớp mầm, nhưng tr bé kh khác gì đứa trẻ 4 tuổi, vóc dáng cao lớn, thân thể rắn chắc, trắng trẻo mập mạp, nổi bật giữa đám trẻ.
Khi các bạn lớp mầm ra ngoài hoạt động, Cương Pháo Nhi sẽ tìm kiếm bóng dáng của Tiểu Cửu. th con mèo đang nằm trên tường rào, lòng bé lại yên tâm trở lại.
Lớp mẫu giáo Dục Hồng nhiều thứ mà Cương Pháo Nhi lần đầu tiên th. Ngày đầu tiên học, Cương Pháo Nhi kh khóc lóc, chỉ sự tò mò và khám phá những ều mới mẻ. Biểu hiện của bé khiến các cô giáo lớp mầm đều chút kinh ngạc.
Giữa trưa lúc ngủ, Cương Pháo Nhi mang Tiểu Cửu vào cùng.
Cô giáo lớp mầm con mèo trong lòng bé, muốn nói lại thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-l-lung-lai-so-vo/chuong-173-ngay-dau-den-lop-cuong-phao-nhi-gay-chuyen.html.]
Cương Pháo Nhi vẻ mặt cố chấp: “Con muốn ngủ cùng Tiểu Cửu.”
“Trên mèo bẩn, kh thể mang lên giường, nó còn thể cào các bạn khác bị thương.”
“Tiểu Cửu kh bẩn, kh cào đâu ạ.”
Dù các cô nói thế nào, kh Tiểu Cửu ở bên, Cương Pháo Nhi nhất quyết kh ngủ. Hết cách, các cô đành chiều theo Cương Pháo Nhi, đồng thời đề phòng con mèo làm bị thương những đứa trẻ khác.
Tiểu Cửu ở bên cạnh, Cương Pháo Nhi mới nằm trên chiếc giường nhỏ ngủ khò khò.
Tiểu Cửu hé mắt cô giáo Chu vẫn đang c ở bên, lại tiếp tục nằm bên cạnh Cương Pháo Nhi. Cô giáo Chu th Tiểu Cửu ngoan ngoãn, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cương Pháo Nhi ngủ muộn, cũng dậy muộn.
Khi bé tỉnh lại, một bé mập mạp th con mèo bên cạnh Cương Pháo Nhi, liền đưa tay ra định bắt Tiểu Cửu.
Cương Pháo Nhi đưa tay kéo Tiểu Cửu lại.
bé mập Cao Tg Lợi bất mãn nói: “Mày đưa con mèo cho tao.”
Cương Pháo Nhi ôm chặt Tiểu Cửu: “Kh cho.”
Cao Tg Lợi sốt ruột, liền x vào cướp.
Bị Cương Pháo Nhi đẩy một cái, ta ngã phịch m.ô.n.g xuống đất. Cao Tg Lợi sững sờ một lúc, oa một tiếng khóc lớn.
Các cô giáo th vậy, vội vàng chạy đến dỗ dành Cao Tg Lợi. Bố của Cao Tg Lợi là sư trưởng, bà nội cũng kh dạng vừa. Cao Tg Lợi chỉ cần chút gì kh ổn là bà nội ta lại đến làm ầm lên.
Cao Tg Lợi nức nở nói: “Tao sẽ mách bà nội, mày bắt nạt tao.”
Cương Pháo Nhi chống nạnh bắt đầu phun ra một tràng: “Mày đàn kh, chẳng tí dáng vẻ đàn gì cả. Kh chỉ ngã một cái thôi , gì mà khóc, còn mách bà nội, bà nội, mày kh bảo bà nội mày học cùng mày luôn ?”
“Còn khóc nữa tao đ.á.n.h mày đ!”
Ở nhà, Cương Pháo Nhi quấn Đường Tô, Trần Dụ Xuyên liền hay nói: “Con là con trai mà chẳng tí dáng vẻ đàn gì cả, suốt ngày bám theo sau mẹ.”
Trần Dụ Xuyên nói nhiều, bé cũng ghi nhớ. Trần Hương Vân còn thường xuyên dẫn chơi, nghe được kh ít chuyện, tự nhiên cũng học theo cách nói chuyện như vậy.
Các cô giáo đều nín cười, kh ngờ Cương Pháo Nhi lại nói như vậy. Cái dáng vẻ non nớt, giọng nói ngọng nghịu mà lại học lớn nói chuyện, tr đáng yêu c.h.ế.t được.
Kh biết lời đe dọa của Cương Pháo Nhi tác dụng hay kh, Cao Tg Lợi kh khóc nữa, nhưng vẫn kh ngừng sụt sịt.
Các cô giáo nhau, đều th được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương. Bà nội của Cao Tg Lợi lại sắp đến gây chuyện .
Chạng vạng, Đường Tô và Trần Dụ Xuyên đến đón con.
Cương Pháo Nhi vừa th Đường Tô liền lao tới, làm nũng với mẹ.
Cô giáo Chu vẻ mặt lo lắng: “Chị dâu, chị đừng vội.”
Dứt lời, một bà già hùng hổ tới: “Các là bố mẹ của thằng nhãi r này kh?”
Trần Dụ Xuyên che trước mặt hai mẹ con: “Bà muốn làm gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.