Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ

Chương 222: Dọn Về Đường Gia Công Quán, Đuổi Cổ Đám Kẻ Thù

Chương trước Chương sau

Trình mẫu cảm th vô cùng oan ức: " chỉ là nuốt kh trôi cục tức này thôi mà."

Trình phụ chẳng buồn đôi co với bà ta: "Sau này bà muốn làm gì thì nhất định nói trước với một tiếng, nghe rõ chưa?"

Trình mẫu gật đầu: " biết ."

Chuyện này hoàn toàn kh ảnh hưởng gì đến Đường Tô và Cương Pháo Nhi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến cuối tháng sáu.

Căn biệt thự kiểu Tây đã được sửa chữa xong xuôi. Tòa nhà tinh xảo này, sau khi trải qua mười hai năm mưa gió, nay đã khôi phục lại vẻ tráng lệ ngày nào.

Đường Tô bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị cho việc chuyển nhà.

"Cương Pháo Nhi, con tự thu dọn quần áo của nhé."

"Vâng ạ."

Cương Pháo Nhi vô cùng háo hức, nhóc sắp được ở nhà lớn .

Hai mẹ con đóng gói xong quần áo, sau đó gọi Đường Vũ và m nữa đến giúp chuyển đồ qua.

Bọn họ vừa mới dọn đồ xong, đám do Đường Uyển Uyển cầm đầu đã hùng hổ kéo đến.

"Đường Tô, căn nhà này là của Đường gia, kh liên quan gì đến cô, mau giao nhà ra đây."

Nói , bọn họ chằm chằm vào căn nhà mới tinh, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng.

Thảo nào trước đó bọn họ im hơi lặng tiếng, hóa ra là đợi cô sửa sang xong xuôi căn nhà mới đến "ngư đắc lợi". Đây này, nhà vừa sửa xong, bọn họ đã mò đến làm loạn.

"Đúng đ, mau giao nhà ra đây!"

Đường Tô cười khẩy: "Căn nhà này là của , liên quan gì đến Đường gia các ?"

Đường Uyển Uyển kh tin: "Cô nói của cô là của cô chắc? Cô khế ước nhà đất kh?"

Đường Tô rút tờ khế ước ra quơ quơ trước mặt bọn họ: " chứ."

Đường Uyển Uyển ghim chặt ánh mắt vào tờ khế ước trên tay Đường Tô. Trước đó cô ta cũng từng muốn l lại căn nhà, nhưng bên Cục Quản lý nhà đất nói khế ước của cô ta là giả.

"Hóa ra khế ước thật đã bị cô l mất. Đây là khế ước của Đường gia chúng , kh liên quan gì đến cô, mau giao nhà ra đây!"

Đám họ hàng dòng thứ kh ngờ bên trong lại uẩn khúc này, lập tức hùa theo: "Đúng thế, giao nhà ra đây!"

Đường Tô khựng lại một nhịp: "Hiện tại căn nhà này đang đứng tên , là của , kh quan hệ gì với các cả."

Đường Uyển Uyển vẫn kh tin: "Kh thể nào, thể dễ dàng chuyển nhà sang tên như vậy được."

"Cô kh năng lực kh nghĩa là cũng vô dụng như cô."

Đường Hoàn mang vẻ mặt khó tin: "Chắc c cô đã dùng thủ đoạn gì đó mới chuyển được nhà sang tên ."

"Đúng thế, đây là nhà của Đường gia chúng , mau giao nhà ra đây."

Đường Tô bị bọn họ chọc cười: "Các bảo giao là giao à? Dựa vào cái giọng ệu hống hách của các ? Nhà đã đứng tên , kh gật đầu, các gào thét thế nào cũng vô dụng."

Đường Vũ đúng lúc dẫn ra chặn đám kia lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-l-lung-lai-so-vo/chuong-222-don-ve-duong-gia-cong-quan-duoi-co-dam-ke-thu.html.]

M vị trưởng bối ngày trước đều đã qua đời trong thời kỳ phong trào, đám con cháu còn lại cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Đường Hoàn và đám kia vô cùng tức giận: "Đường Vũ, mười m năm , mày vẫn thích làm ch.ó săn à!"

Khóe miệng Đường Vũ nhếch lên một nụ cười mỉa mai, ta đ.á.n.h giá bọn họ từ đầu đến chân, ánh mắt như đang định giá một món hàng.

"Các sống còn chẳng bằng con ch.ó săn là đây, gì mà đắc ý?"

Khoản phí giải tán mà lão đại phát lúc trước đủ để ta sống sung túc suốt mười năm đ!

Sau đó, ta lần lượt chỉ mặt từng mà chửi: "Đường Hoa, vợ mày làm gái đúng kh? Cái sừng trên đầu mày đội thoải mái kh?"

"Đường Hoàn, bộ quần áo mày đang mặc may từ một mảnh vải nguyên vẹn kh thế? Ăn mày th mày chắc cũng rủ lòng thương đ."

"Đường Uyển Uyển, cô còn giống gà móng đỏ hơn cả gà móng đỏ."...

sắc mặt từng xám ngoét lại, Đường Vũ hài lòng, vung vẩy cây gậy trong tay: "Cút mau!"

Đường Uyển Uyển là bỏ đầu tiên, con đường đòi nhà này coi như đã bị bịt kín.

Đường Hoàn và m kia chút kh phản ứng kịp: " cô ta lại ?"

Đường Uyển Uyển quay lại, mặt lộ vẻ trào phúng: "Các nghĩ bản lĩnh bắt cô ta giao nhà ra chắc."

Nếu Đường Tô chỉ giữ khế ước, bọn họ chỉ cần cướp lại khế ước là xong. Nhưng hiện tại Đường Tô đã sang tên căn nhà, sự việc trở nên phức tạp . Cô kh nhả ra, căn nhà này đừng hòng l được.

Đường Hoàn và đám kia nghẹn họng, kh nói được lời nào. Nhưng Đường Uyển Uyển đã , ... bọn họ... bọn họ cũng đành thôi.

Th vậy, Đường Vũ kh khỏi lộ ra biểu cảm khinh bỉ. Đám họ hàng dòng thứ này đúng là đồ bỏ !

Đợi đám đó khuất, Cương Pháo Nhi bắt đầu chạy nhảy tung tăng khắp nhà.

"Mẹ ơi, nhà to quá!"

Đường Tô vẻ mặt hưng phấn của Cương Pháo Nhi, trong mắt ánh lên ý cười.

Đường Tô vẫn ở lại căn phòng cũ của , giường và đồ nội thất đều là những thứ cô đã cất vào kh gian từ trước. Ngay cả chiếc giường trong phòng Cương Pháo Nhi cũng được chế tác vô cùng tỉ mỉ.

"Vui thế đủ , con mau ôn bài , m ngày nữa là thi đ."

"Vâng ạ."

Bên ngoài căn biệt thự, vài vẫn đang vươn cổ ngó nghiêng. Một phụ nữ căn biệt thự tinh xảo, ánh mắt xoay chuyển, trong lòng đã nảy sinh toan tính.

Tại một khu nhà tập thể ở Thân Thành.

Bạch Dật Minh đang lúi húi nấu ăn trong căn bếp chật hẹp.

Dương Vân đứng bên cạnh cằn nhằn: "Hai ngày nay xem , căn nhà đó to, môi trường cũng tốt, lại cả sân vườn, thích hợp để Hồng Quân dưỡng bệnh."

"Hay là tìm Đường Tô nói chuyện xem , bảo nó cho chúng ta dọn về đó ở."

"Tối qua Hồng Quân lại phát bệnh, t.h.u.ố.c cũng chẳng còn bao nhiêu..."

Động tác của Bạch Dật Minh khựng lại. Ông ta biết chuyện Đường Tô đã dọn về Đường gia c quán.

"Nó sẽ kh đồng ý đâu."

Dương Vân tỏ vẻ kh vui: "Ông chưa thử biết? Dù gì nó cũng là con gái , là chị gái của Hồng Quân, thể th c.h.ế.t mà kh cứu chứ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...