Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ
Chương 302: Dì Thu Từ Cảng Thành Đến, Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Chỉ là, đây hình như đúng là nước thật, chỉ hơi vị ngọt.
Thêm đường ?
“Bây giờ còn mệt kh?”
Vừa dứt lời, Trần Dụ Xuyên liền cảm th cả nhẹ nhõm, những bệnh vặt trên cơ thể đều biến mất.
“Em đã bỏ gì vào nước vậy?”
“Kh bỏ gì cả.”
Đúng là kh bỏ gì, chỉ là nước kh bình thường thôi.
linh tuyền thủy trợ giúp, Đường Tô cảm nhận rõ ràng cơ thể Trần Dụ Xuyên đã “trẻ lại”.
Bản thân Trần Dụ Xuyên cũng cảm nhận được.
“Em thật sự kh bỏ gì vào nước à?”
“Kh .”
Trần Dụ Xuyên cẩn thận quan sát biểu cảm của cô, kh phát hiện ra bất kỳ m mối nào.
Nếu kh bỏ gì, vậy nghĩa là vấn đề nằm ở chỗ nước.
Trần Dụ Xuyên còn định hỏi tiếp, nhưng Đường Tô đã quay đầu , rõ ràng là kh muốn trả lời câu hỏi của .
Tốt lắm, bây giờ thể chắc c, chính là ly nước đó vấn đề.
Sáng hôm sau, Cương Pháo Nhi vừa thức dậy đã chạy đến gõ cửa phòng ngủ của Đường Tô.
Hai trong phòng ngủ đều dừng động tác lại.
“Bố, mẹ, dậy thôi.”
Trần Dụ Xuyên bực bội nói: “Tỉnh thì tự xuống dưới , đừng đến đây.”
Cương Pháo Nhi cánh cửa phòng đóng chặt trước mặt, buồn bã ôm Tiểu Cửu xuống lầu.
Một lúc lâu sau, Đường Tô và Trần Dụ Xuyên mới xuống nhà.
Vừa th Trần Dụ Xuyên, Cương Pháo Nhi liền bám theo.
“Bố.”
Cương Pháo Nhi biết ngày mai về , nên lúc này trở nên vô cùng quấn quýt.
Đường Tô rót bốn ly nước trước mặt Trần Dụ Xuyên.
Ngay sau đó, một ly được đưa đến trước mặt : “Uống !”
Trần Dụ Xuyên nhận l ly nước, phát hiện Đường Tô, Cương Pháo Nhi và Tiểu Cửu mỗi đều một ly.
Cương Pháo Nhi và Tiểu Cửu đều uống hết với vẻ mặt bình thường.
uống một ngụm, phát hiện đó là loại nước giống như hôm qua.
lại kh khỏi nghi ngờ chính .
Uống hết một ly nước, Trần Dụ Xuyên cảm th cơ thể nhẹ nhõm kh ít.
Là ảo giác của ?
Buổi tối, Đường Tô vẫn kh bu tha cho Trần Dụ Xuyên.
Hồi lâu sau, hai mới kết thúc, giọng nói chút khàn khàn của Trần Dụ Xuyên vang lên: “Vợ ơi, đủ .”
Ngày hôm sau, Đường Tô và Cương Pháo Nhi tiễn Trần Dụ Xuyên ra ga tàu.
Lúc sắp , Trần Dụ Xuyên kh nhịn được, ôm l Đường Tô.
“ đây.”
“Vâng, đường cẩn thận.”
Cương Pháo Nhi chút sốt ruột, cũng muốn được ôm.
“Bố, con cũng muốn ôm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-l-lung-lai-so-vo/chuong-302-di-thu-tu-cang-th-den-cuoc-gap-go-bat-ngo.html.]
Trần Dụ Xuyên bu Đường Tô ra: “Được, ôm nào.”
Trần Dụ Xuyên lại ôm Cương Pháo Nhi một cái.
Tiếng loa th báo hành khách lên tàu đã vang lên.
“Được , bố lên tàu đây.”
Tháng chín, Thân Thành đón một nhóm khách, một nhóm khách đến từ Cảng Thành.
Tại tiệm cơm Hòa Bình.
Khương Ngâm Thu phong cảnh ngoài cửa sổ: “Chị nói xem, nếu Tô Tô biết em đến Thân Thành, con bé sẽ phản ứng gì?”
Nghiêm Khải Minh đáp: “Kh biết.”
lại kh con giun trong bụng Đường Tô, làm biết được.
Nhưng chắc c kh thể trả lời như vậy.
“Nhưng đoán, con bé th em tâm trạng nhất định sẽ tốt.”
Trên mặt Khương Ngâm Thu tràn đầy vui sướng: “Em cũng th vậy.”
“ mau tìm đồng chí cùng , em muốn tạo một cuộc gặp gỡ tình cờ với Tô Tô.”
Kh lâu sau, một chiếc xe hơi nhỏ chạy về phía Đường gia c quán.
Hôm nay là cuối tuần, Thái Tinh Lương và các bạn đến tìm Cương Pháo Nhi chơi.
Bọn họ muốn chơi bóng, nhưng quả bóng của Cương Pháo Nhi bị hỏng , mà Đường Tô gần đây bận, chưa kịp mua cho quả mới.
Cả đám định đến nhà Thái Tinh Lương l bóng qua chơi.
Một chiếc xe hơi nhỏ chạy tới đã thu hút sự chú ý của chúng.
Khương Ngâm Thu hứng thú phong cảnh ngoài cửa sổ xe.
Đột nhiên, một gương mặt hơi quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cô.
Tr như quen mà lại kh .
Ánh mắt Khương Ngâm Thu khựng lại, tầm dừng ở con mèo theo sau đứa trẻ đó.
Con mèo này…
Tr quen quá!
Lại kỹ mặt đứa trẻ…
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp đó đã thu hút sự chú ý của cô.
Khương Ngâm Thu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kh thể tin được.
“Dừng xe!”
Tài xế đang lái xe, nghe vậy lập tức đạp ph.
Chiếc xe hơi dừng ngay bên cạnh Cương Pháo Nhi và các bạn.
M đứa trẻ đều về phía chiếc xe.
Khương Ngâm Thu hạ cửa sổ xe xuống, một gương mặt xinh đẹp quyến rũ liền xuất hiện trước mặt Cương Pháo Nhi.
Ánh mắt Cương Pháo Nhi khựng lại.
hình như đã gặp này .
Ngay sau đó, phụ nữ xinh đẹp quyến rũ lên tiếng: “Nhóc con, mẹ cháu tên là Đường Tô kh?”
Cương Pháo Nhi lùi lại một bước, đôi mắt hoa đào xinh đẹp lóe lên vẻ cảnh giác, như thể trước mặt là bọn buôn .
Thái Tinh Lương dịch đến bên cạnh Cương Pháo Nhi, thì thầm hỏi: “ cô lại hỏi mẹ ?”
Tiểu Cửu cũng th Khương Ngâm Thu, nó nhảy một cái lên lòng Cương Pháo Nhi, đôi mắt màu hổ phách cứ thế chằm chằm vào cô.
Dường như đang hỏi: ‘Cô muốn làm gì?’
“Tiểu Cửu?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.