Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ
Chương 316: Anh Em Nhà Họ Trần Tới Thăm, Gợi Ý Mở Cửa Hàng
Lo lắng là vì sợ chuyện sinh con sẽ làm ảnh hưởng đến c việc của bản thân.
những vừa mới cháu trai cháu gái, ngoài miệng vẫn còn lẩm bẩm: đẻ thêm một đứa em trai em gái nữa mới được.
Những phiền não này hòa quyện cùng cái nóng oi bức của mùa hè, càng khiến lòng thêm bực dọc.
Mẹ Giang hiện tại đang hối hận đến x cả ruột.
Bà đáng lẽ nên thúc giục Giang Nguyên kết hôn sớm hơn. Bây giờ thì hay , sau này chỉ được phép sinh một đứa con thôi.
Trời đất ơi, cháu trai cháu gái của bà.
Bản thân Giang Nguyên lại chẳng cảm giác gì: “Lãnh đạo đều nói , sinh một con mới là tốt nhất.”
Mẹ Giang chỉ tay vào mặt Giang Nguyên, hiển nhiên là bị chọc tức kh nhẹ.
Đứa con trai ruột do bà đẻ ra lại dám l lãnh đạo ra để chèn ép bà.
Giang Nguyên cũng ý thức được lỡ lời, vội xoa dịu: “Nếu gặp được thích hợp, con nhất định sẽ kết hôn mà.”
Mẹ Giang lập tức lại động lực: “Mẹ đã nhắm được m đám tốt cho con , con xem khi nào thì sắp xếp xem mắt được?”
Giang Nguyên kh kìm được lùi lại m bước, thuận miệng bịa ra một cái cớ: “Mẹ, cơ quan con còn việc gấp, con trước đây.”...
Đường Tô đã nghỉ làm một thời gian khá dài, việc đầu tiên cô làm là đến xưởng dệt kiểm tra tình hình.
Trải qua một thời gian phát triển, khâu sản xuất và tiêu thụ của xưởng dệt đã bước vào giai đoạn ổn định.
Trong khoảng thời gian này, dưới sự chỉ đạo của Đường Tô, Giang Nguyên đã thành lập thêm vài c ty nữa. Tất cả đều nhằm mục đích chuẩn bị cho việc hợp tác với các thương nhân Cảng Thành trong tương lai. Nhân viên của những c ty này vẫn ưu tiên tuyển dụng quân nhân xuất ngũ và nhà của họ.
Vào dịp nghỉ đ và nghỉ hè, Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đều chạy vào Quảng Châu l hàng. Một kỳ nghỉ, bọn họ thể lại tới hai chuyến.
Lần này nghe tin Đường Tô sinh con.
Hai nhà bàn bạc với nhau, quyết định để Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp nhân tiện chuyến Quảng Châu, ghé qua Thân Thành thăm Đường Tô một chuyến.
Trên đường lái xe đến Y học viện, Đường Tô tình cờ gặp Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp.
“ cả? Chú ba?”
Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đều sửng sốt. Hai Đường Tô, lại chiếc xe hơi nhỏ, khiếp sợ đến mức kh thốt nên lời.
Trần Kiến Đảng vội giải thích lý do đến đây: “Nghe bố nói thím sinh em bé, với Kiến Nghiệp định ghé qua thăm cháu gái.”
“Vậy hai lên xe , em đưa mọi về nhà.”
Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đưa mắt nhau, lần lượt bước lên xe.
“ thím lại biết lái cả xe hơi thế này?”
“Là xe cơ quan cấp cho em ạ.”
Thực ra c ty còn sắp xếp cho cô một tài xế riêng, là một nữ binh xuất ngũ.
Đường Tô xin cấp xe chủ yếu là để thuận tiện cho việc di chuyển giữa Y học viện và c ty, tất nhiên cũng chút tư tâm cá nhân.
Nhưng vì Đường Tô thường ở lại một địa ểm khá lâu, nếu bố trí riêng một chỉ để lái xe thì hơi lãng phí. Do đó, cô đã sắp xếp cho nữ tài xế một c việc nhàn hạ trong c ty, khi nào cần đâu mới gọi cô đến lái.
Cơ quan cấp xe...
làm đến chức vụ lớn cỡ nào mới được cấp hẳn xe hơi riêng chứ.
Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp lại nhau, cố gắng đè nén sự khiếp sợ trong lòng.
Đường Tô vừa chú ý tình hình giao th phía trước vừa nói: “Em vẫn chưa tan làm, để em đưa hai về nhà trước nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-l-lung-lai-so-vo/chuong-316--em-nha-ho-tran-toi-tham-goi-y-mo-cua-hang.html.]
“Được.”
“Hai đang định Quảng Châu l hàng à?”
“Đúng vậy.”
Lúc chiếc xe hơi chạy ngang qua ga tàu hỏa, Trần Kiến Nghiệp th xung qu nhà ga lác đác vài quán ăn vặt.
“Ở đây đã cho phép buôn bán ?”
Trần Kiến Đảng cũng ra ngoài cửa sổ, vô cùng kinh ngạc.
“Hộ kinh do cá thể thì được phép, nhưng cũng làm thủ tục đăng ký đàng hoàng.”
Đường Tô trầm ngâm một lát nói ra suy nghĩ của : “Hai cũng thể mở một cửa hàng ở quê nhà, bán chút đồ ăn, quần áo linh tinh.”
“Hiện tại mở cửa hàng chưa nhiều, nếu hàng hóa chất lượng tốt, chắc c sẽ bán được. Tuy rằng đại đa số mọi vẫn cho rằng buôn bán là đầu cơ trục lợi, nhưng thực chất nhà nước đã chính sách hỗ trợ .”
“Cứ chạy ngược chạy xuôi vào Quảng Châu mãi cũng kh là kế lâu dài.”
Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đưa mắt nhau, hồi lâu kh nói lời nào.
Trong lúc vô tình, chiếc xe đã dừng lại trước cổng Đường gia c quán.
Trần Kim Hoa đang bế cháu dạo trên ban c tầng hai, liền phát hiện Đường Tô đã về.
Bà kh khỏi thắc mắc trong lòng, giờ này con dâu đã về .
Nhưng khi th hai bước xuống từ trên xe, ánh mắt Trần Kim Hoa bỗng khựng lại.
“Kiến Đảng, Kiến Nghiệp, hai đứa lại tới đây?”
Đường Tô giúp họ mở cửa: “Hai vào nhà , mẹ đang ở trên lầu đ.”
“Được.”
Nói xong, Đường Tô liền lái xe rời .
Trần Kim Hoa vội vàng từ trên lầu xuống, dẫn hai con trai vào nhà.
Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp căn biệt thự rộng lớn, sạch sẽ ngăn nắp, rụt rè hỏi: “Mẹ, mọi ở căn phòng nào vậy?”
Trần Kim Hoa sửng sốt: “Tất cả chỗ này đều là nhà của chúng ta mà?”
Trần Kiến Nghiệp im lặng một chớp mắt: “Ý mẹ là mọi ở cả cái căn nhà lớn này luôn á? Kh là m hộ gia đình ở chung ?”
“Đúng vậy.”
Hóa ra mẹ kh hề khoác lác, Đường Tô thực sự một căn nhà siêu to khổng lồ ở Thân Thành.
Má Lý nghe th tiếng động liền bước ra.
Th trong nhà đột nhiên xuất hiện lạ, má Lý nhất thời chưa phản ứng kịp: “Đây là...?”
“Đây là con trai cả và con trai thứ ba của , chúng nó ghé qua thăm nhà.”
Trần Kim Hoa lại quay sang hai con trai, giới thiệu: “Đây là dì giúp việc do Tiểu Tô thuê, hai đứa cứ gọi là thím Lý là được.”
Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đồng th chào: “Chào thím Lý ạ.”
Trên mặt má Lý mang theo nụ cười chút câu nệ: “Chào hai .”
Trần Kiến Đảng và Trần Kiến Nghiệp đặt hành lý mang theo xuống, sau đó mới về phía đứa bé trong lòng Trần Kim Hoa.
Trần Kiến Đảng cười nói: “Con bé giống em dâu thật đ.”
“Con bé này tính tình nóng nảy y hệt Cương Pháo Nhi hồi nhỏ vậy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.